Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 399: Cứ để nợ cũng được

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:59:21
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vì nữa?”

“Phải tìm một chỗ liên quan gì đến chúng để cho nàng ở. Như thế dù bên Nhị phòng phát hiện, cũng đường lui, rằng nàng tự trốn từ hang ổ thổ phỉ!”

Tĩnh Bảo thở dài: “Mọi sự, lo xa một chút cũng chẳng sai. Nhị tỷ, khi trở về phủ Kim Lăng, tỷ xử lý giúp căn nhà đó .”

Tĩnh Nhược Khê gật đầu: “Cũng xem như trút một tảng đá trong lòng, về đến nơi tỷ sẽ xử lý ngay.”

...

Việc bàn xong, Tĩnh Bảo lập tức phái A Nghiễn đến Cố phủ.

Việc đưa từ Tầm Phương Các , dù cũng nên báo cho một tiếng, ai ngờ Cố Trường Bình ở phủ, chỉ bảo quản gia Tề Lâm nhắn rằng chuyện giao cho Ôn Lư Dụ xử lý.

Tĩnh Bảo lập tức đến thẳng ngân trang của Lư Dụ.

Ôn Lư Dụ với hai quầng mắt thâm đen như gấu trúc, Tĩnh Bảo một cái, thêm một cái, trong lòng hận thể móc mắt giẫm lên cho hả giận.

“Ngõ Điềm Thủy, căn nhà thứ hai bên tay .”

“Ơ?” Tĩnh Bảo khựng .

“Cố Trường Bình với ngươi ?”

Ôn Lư Dụ dán mắt nàng, nam nữ cũng khó phân biệt, khó trách bản mãi .

“Đó là một căn nhà hai dãy mua ở kinh thành, ngươi cứ chuyển đến đó là , mỗi tháng năm lượng bạc thuê nhà, Cố Trường Bình trả một năm. Ta ở góc Đông Nam, bạn ngươi cứ cửa Tây Bắc, như sẽ va chạm .”

“Ôn đại ca?”

“Ngươi cũng đừng khách sáo. Việc ăn của chỉ ở kinh thành. Ngôi nhà đó một năm tới ba tháng, để cũng phí, bạn ngươi dọn trông nom giúp luôn.”

“Ôn đại ca, gì với ngươi...”

“Nói gì chứ, mở miệng là đồng ý ngay luôn !” Ôn Lư Dụ xua tay như đuổi ruồi: “Đi , , đừng lượn lờ mặt nữa, đầu đang choáng đây !”

Còn chút nữa là ngất đến nơi !

Tên tên nhóc ... , là cô nương...

Phi! Sao vẫn thấy nghẹn thế !

Tĩnh Bảo rời khỏi tiệm, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.

Hẳn là Cố Trường Bình đoán nàng sẽ giữ Đỗ Ngọc Mai , cũng đoán nàng sẽ đưa đó về Tĩnh phủ, nên mới nhờ Ôn Lư Dụ sắp xếp từ .

“Gia!” A Nghiễn thấy Tĩnh Bảo vẻ lưỡng lự, bèn : “Theo thấy, cách sắp xếp của . Nếu để đại phu nhân và Hỉ Nhi tự thuê nhà, hai phụ nữ sống riêng bên ngoài e là an .”

Tĩnh Bảo chỉnh tay áo: “Đi thôi, chúng đến Tầm Phương Các đón .”

“Còn bạc thuê nhà, để gửi !”

“Không cần, nợ cũng !”

Cứ để nợ , cả đời cũng chẳng trả hết mới !

...

Trang viên nước nóng.

Ninh Vương phi Trịnh thị trừng mắt đàn ông ôn hòa mặt, giận dữ quát: “Cố Trường Bình, gan ngươi đúng là lớn thật, dám lừa đến đây, rốt cuộc gì?!”

Cố Trường Bình mặt đổi sắc: “Không gì cả, chỉ mời Vương phi uống xong chén .”

“Ngươi...”

Lời dứt, cửa “rầm” một tiếng đóng sập từ bên ngoài. Sắc mặt Trịnh thị tái mét, tay siết chặt khăn lụa run run.

Nếu Cố Trường Bình ý với nàng, e là nàng khó lòng thoát .

Cố Trường Bình phớt lờ nỗi sợ hãi của nàng, gạt lớp nổi trong chén, uống một ngụm, lên tiếng: “Nam nữ đơn độc ở cùng một phòng, Vương phi yếu sức hơn, nếu thực sự nảy lòng tà, thì tính ?”

Trịnh thị tức giận quát lớn: “Cố Trường Bình, ngươi dám!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-399-cu-de-no-cung-duoc.html.]

“Hiện giờ hai lựa chọn.” Cố Trường Bình đặt chén xuống, mỉm giễu: “Thứ nhất, là lớn tiếng kêu cứu. ngoài cửa đều là của , kêu cũng vô ích!”

Một cơn ớn lạnh từ gan bàn chân lan thẳng đến tim Trịnh thị.

“Thứ hai, là liều c.h.ế.t chống cự . giữa nam và nữ, sức lực cách biệt xa, thể đấu !”

Thấy Trịnh thị run lẩy bẩy , Cố Trường Bình bật : “Thật , vẫn còn cách thứ ba thể giữ mạng. Đây là trang viên nước nóng của Hạo Vương, mà Hạo Vương và Ninh vương đều là hoàng , m.á.u mủ một dòng.

Hiện tại, thể giả vờ chiều theo , tìm cách khỏi căn phòng , cầu cứu Lý nương nương.”

Trong lòng Trịnh thị bỗng khựng , trong lời gì đó sai sai, nhưng thể chỉ .

“Lý nương nương cũng là phụ nữ như , nhất định sẽ tay giúp đỡ, cùng đối phó kẻ vô như .”

Cố Trường Bình dậy tới gần Ninh Vương phi. Trịnh thị hoảng hốt định né tránh, nhưng nhận còn đường lui, còn chỗ trốn.

“Ngươi... ngươi... ngươi...”

“Vương phi thể kể bộ chuyện hôm nay cho Vương gia, từng chữ một. Ta sẽ đợi ở trang viên , chờ sự trừng phạt từ ngài .”

Nói , cúi thật sâu, cung kính lui ngoài.

Trịnh thị vẫn hồn, ôm lấy lồng n.g.ự.c đang đập thình thịch, ngẩn một lúc lâu, bỗng nhiên bật dậy lao khỏi phòng, hét lớn: “Người , hồi phủ, mau hồi phủ!”

Ninh Vương phi khi đến thì điềm đạm ung dung, khi rời thì hốt hoảng rối loạn.

Lý Mẫn Trí từ cao đoàn phía xa, đầu với Cố Trường Bình: “Nàng hiểu ?”

“Cho dù nàng hiểu, phía nàng cũng sẽ hiểu.”

“Người phía nàng liệu mặt ?”

“Có thể , thể , nhưng...” Ánh mắt Cố Trường Bình trầm xuống: “Theo , gan của Ninh vương lớn lắm.”

...

Ninh vương Lý Quân Quyền từ khi còn là hoàng tử to gan. Từ đến nay từng nghĩ tới tranh giành điều gì.

Mẹ là Dương phi chỉ là một phi tử nhỏ bé trong hậu cung. Tuy chút nhan sắc nhưng thế lực nâng đỡ.

Bà thường căn dặn con trai rằng, nếu sống lâu trong hoàng thất, an phận thủ thường, tuyệt đối vọng tưởng đến những thứ thuộc về .

Cũng vì , Lý Quân Quyền sớm rời kinh thành đến đất phong Đại Ninh, tránh xa nơi thị phi, thánh chỉ thì tuyệt đối về.

Dù đất phong lạnh lẽo hẻo lánh, nhưng triều đình mỗi năm vẫn cấp tiền lương thực đầy đủ, ăn ngon mặc , rảnh rỗi thì cưỡi ngựa săn, sống thoải mái như thần tiên.

Ai ngờ, tân đế nhà họ Vương xúi giục, tước bỏ đất phong, thu binh quyền, chuyện ngoài dự tính của Lý Quân Quyền.

Dựa cái gì?!

Bản vốn từng ý định tranh ngôi!

Lý Quân Quyền kẻ ngốc, lập tức hiểu , hoàng đế nhằm , mà chỉ chọn trái hồng mềm để bóp.

Trong chư vương Đại Tần, thì yếu thế nhất!

Rời khỏi đất phong, giao binh quyền, chẳng khác nào đưa cổ cho chém.

Còn nếu kháng chỉ thì đó là tội c.h.é.m đầu!

Tiến thoái lưỡng nan.

Mấy ngày nay Lý Quân Quyền nóng nảy đến mức miệng mọc đầy mụn nước, há miệng là đau rát.

Hôm đó, gắng gượng ăn xong một bát cháo hoa cúc, chuẩn đến thư phòng bàn bạc với mấy mưu sĩ thì thấy chính thất phu nhân giận dữ xông .

“Vương gia! Không thể nhịn nữa ! Cố Trường Bình cũng dám ăn h.i.ế.p chúng ! Hắn lừa tới đó, còn ý đồ với ...”

Ý đồ ?

Với một phụ nữ trung niên tuổi?

Tim Ninh vương giật mạnh: “Mau, mau rõ ràng từng chuyện một cho !”

Loading...