Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 4: Biến cố bất ngờ

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:08:58
Lượt xem: 334

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt Tĩnh Bảo tối sầm .

Bỗng dưng nhớ đến lời của đàn ông lạ mặt , nàng bèn bật dậy khỏi kiệu, đỡ Lục thị đang run rẩy thôi ở phía xuống.

Nàng lập tức quả quyết: “Tội liên lụy đến con gái xuất giá. Mẹ, chúng mau rời phủ!”

Chân Lục thị mềm nhũn, thử mấy vẫn nhấc nổi.

Tĩnh Bảo thấy đến cả Lý ma ma cũng sợ đến ngây , bèn quát lớn: “Còn đực đó gì? Mau đỡ phu nhân !”

Tiếng quát khiến bừng tỉnh, kẻ đỡ kéo, liều mạng chạy ngoài.

Vừa chạy tới cửa, binh vệ chặn . Lưỡi đao sáng loáng chắn ngang, Lục thị hét lên một tiếng “A” ngất lịm.

Tĩnh Bảo vội móc mấy lượng bạc từ trong n.g.ự.c , tươi : “Quan gia, chúng thích từ Lâm An tới Hầu phủ dự tiệc, còn kịp đến nhị môn, ngài xem… thể nể mặt cho qua ạ?”

Tên dẫn đầu thấy mặt bọn họ đều lấm lem phong trần, quần áo cũng giống kinh thành, bèn ho khan hai tiếng hiệu.

Tĩnh Bảo hiểu ý, đưa thêm mấy lượng bạc: “Quan gia, cầm lấy mời các uống chén rượu!”

Hê!

Quả là điều!

Tên lính nhận lấy bạc, nhanh nhẹn cho .

Ra đến ngoài phủ, gương mặt Tĩnh Bảo trầm xuống, đuôi mắt trở nên lạnh lẽo, toát khí thế giận mà uy.

Đám gia nhân đang rối loạn cũng lập tức im phăng phắc, vô thức về phía vị Thất gia của .

“Đỡ lên xe ngựa, rời khỏi đây !” Tĩnh Bảo lệnh.

“Dạ!”

Xe ngựa lao nhanh, chẳng mấy chốc đến đầu hẻm.

Lục thị tỉnh , nhớ đến việc nhà đẻ khám xét, bèn thành tiếng: “Quay , !”

“Quay gì, để tù cùng cả nhà ngoại ?”

Lục thị mấp máy môi, mãi vẫn nổi câu nào hồn.

Tĩnh Bảo dịu giọng: “Mẹ hãy về Tĩnh phủ , con sẽ đến chỗ đại tỷ dò la tình hình.”

Đại tỷ của Tĩnh Bảo gả kinh thành từ tám năm , cuộc hôn nhân vốn do Hầu phủ mai, tỷ quan hệ thiết với Hầu phủ, ít nhiều cũng sẽ chút tin tức.

Lý ma ma bên cạnh cuống lên đến độ giậm chân: “Thất gia, chẳng đông tây nam bắc của kinh thành , đại tiểu thư thì…”

“Không thì chẳng lẽ hỏi đường ?”

Ánh mắt Tĩnh Bảo sắc lạnh: “A Man và Phương thúc ở theo , những khác mau rời !”

Phương thúc là phu xe, chỉ tay lái vững vàng mà cũng đáng tin. Lý ma ma chẳng dám thêm nửa lời, vội vàng dìu Lục thị theo xe ngựa rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-4-bien-co-bat-ngo.html.]

Tốn vài lượng bạc dò hỏi địa chỉ, ba chủ tớ vội vã đến nhà đại tiểu thư.

Vừa nửa đường, Phương thúc mắt tinh, thấy xe ngựa nhà họ Ngô từ xa chạy đến.

Anh rể Ngô Thành Cương vận bộ áo gấm, thảnh thơi cưỡi ngựa, miệng còn ngân nga một khúc hát.

Tĩnh Bảo dáng vẻ của tỷ phu, trong lòng trầm hẳn xuống.

Xong !

E là đến cũng chẳng gì.

Quả nhiên sai.

Ngô Thành Cương đầu tiên là em vợ đột ngột xuất hiện cho giật , đó chuyện Hầu phủ khám xét dọa đến trợn mắt há mồm.

Hai phen sợ hãi, đờ đẫn như một khúc gỗ.

Không thể nào!

Chuyện lớn như khám nhà diệt tộc, chẳng chút phong thanh nào chứ?

Tĩnh Bảo vội : “Tỷ phu, phiền mau dò la giúp, xem rốt cuộc Hầu phủ phạm tội gì, tin tức gì xin lập tức gửi về Tĩnh phủ.”

Ngô Thành Cương hồn : “Vậy còn thì ?”

Tĩnh Bảo : “Đệ chỉ vài lời với đại tỷ thôi, bốn năm gặp, nhớ tỷ lắm!”

Ngô Thành Cương lập tức đầu ngựa rời .

Ngựa chạy hơn mười trượng, bỗng sực tỉnh: Trời sắp sập đến nơi, mà tên em vợ còn nổi ?

Tĩnh Nhược Tố mơ cũng ngờ sẽ gặp mà nàng hằng mong nhớ trong tình huống như , khỏi đau lòng.

Nàng gả xa nhà họ Ngô, chỗ dựa lớn nhất chính là Phủ Tuyên Bình Hầu.

Nay Phủ Tuyên Bình Hầu khám xét, chỉ chỗ dựa của nàng tan biến mà nhà họ Tĩnh cũng sẽ liên lụy, thế thì ?

“Đại tỷ, bây giờ lúc để . Nếu nhà ngoại thật sự niêm phong, nơi đầu tiên họ đưa tới sẽ là đại lao.”

Lông mày Tĩnh Bảo giãn nhíu chặt: “Cha chồng của tỷ là Hữu Tự Thừa ở Đại Lý Tự, mối quan hệ và đường dây ở mảng , tỷ mau xin ông mặt lo liệu giúp một chút, đừng để họ chịu khổ trong đó.”

“Được, tỷ ngay!”

“Khoan , còn lời !”

Tĩnh Bảo giữ nàng : “Số bạc để chạy chọt, do tỷ chủ động đưa cho cha chồng. Nếu ông nhận, nghĩa là vẫn còn hy vọng xoay chuyển. Còn nếu ông nhận…”

Sắc mặt Tĩnh Nhược Tố lập tức đổi.

 

Loading...