Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 40: Có án mạng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:10:04
Lượt xem: 243

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

phạt một cách khó hiểu, Tĩnh Bảo cẩn thận suy nghĩ, phân tích tỉ mỉ và tìm hai lý do.

Lý do thứ nhất: vạ lây.

Người Cố Tế tửu thực sự phạt là Cao mỹ nhân, nhưng thể chỉ phạt mỗi , bèn lôi cả nàng theo. Chuyện , nàng vạ lây.

Lý do thứ hai: cố tình gây khó dễ.

Có lẽ Cố Tế tửu ưa nàng, nếu chẳng cứ nhằm nàng mãi.

Hoặc cũng thể, cả hai lý do đều đúng?

Khóe mắt Tĩnh Bảo giật giật.

Lúc mới kinh, từng dặn nàng đừng tới phủ Tuyên Bình Hầu, rõ ràng là ý .

Đến kỳ thi Hàn Lâm, ngay cạnh nàng chịu rời , ảnh hưởng đến việc bài, đó là ý .

Sửa chữ của nàng là vì chữ nàng quá mềm mại, e sẽ ảnh hưởng đến khoa cử , việc là ý .

việc phạt thì... rõ ràng nàng đang nghiêm túc giảng, ý .

Vậy rốt cuộc là đây?

Duy một điều khiến nàng cứ canh cánh trong lòng, là ánh mắt Cố Tế tửu nàng luôn quá sâu, như thể ẩn giấu điều gì đó bên trong.

Ẩn giấu điều gì chứ?

Tĩnh Bảo nghĩ mãi mà .

...

Buổi tối ăn cơm ở thiện đường, sắc mặt Tĩnh Bảo mệt mỏi thấy rõ.

Uông Tần Sinh trông thấy, im lặng gắp cho nàng một chiếc đùi gà.

Trong Quốc Tử Giám chẳng chuyện gì giấu nổi. Bên Cố Tế tửu phạt Cao Triều với Tĩnh Bảo, bên tin lan khắp nơi. Học trò ai cũng sĩ diện, thấy hỏi thì hơn.

Cơm tối xong, hai rời khỏi thiện đường thì lập tức Lỗ Bình Định chặn đường.

“Tĩnh , chuyện ban sáng... nghĩ ?”

Ánh mắt Tĩnh Bảo lóe lên: “Ngươi nhắn với họ Thạch , khi tan lớp buổi tối, sẽ chờ ở hậu viện Quốc Tử Giám. Có chuyện hỏi thẳng mặt .”

“Sảng khoái!”

Lỗ Bình Định mừng rỡ, hí hửng chạy .

Uông Tần Sinh bên thì sững .

“Văn... Văn Nhược, hẹn gặp Thạch Thuấn để hỏi chuyện gì ? Tên đó miệng lời dâm ô tục tĩu, kẻ lành gì, đừng để lừa.”

“Ta chỉ bảo đừng nhằm nữa. Ta dễ bắt nạt, nếu ép quá, sẽ lên phủ Thuận Thiên cáo trạng.”

Uông Tần Sinh nghiến răng: “Vậy cùng !”

Tĩnh Bảo như để tâm: “Người Quốc Tử Giám đông như , cũng chẳng dám gì thật . Cùng lắm là trút vài câu ngoài miệng, ch.ó c.ắ.n thường sủa.”

Câu như lời đùa cợt, nhưng Uông Tần Sinh cảm thấy dường như nàng còn ẩn ý bên trong.

...

Hậu viện Quốc Tử Giám là một sân trống, thường để giám sinh chạy bộ, luyện quyền, rèn luyện thể.

Cuối sân là một sườn đồi nhỏ.

Trên đồi chỉ một cây cổ thụ dáng nghiêng kỳ quái.

Kỳ lạ là cành lá của nó chỉ vươn về một hướng đông, khiến thấy âm u rợn tóc gáy.

Thạch Thuấn đợi một lúc thấy ai, mất hết kiên nhẫn, sang hỏi Lỗ Bình Định: “Hắn bảo khi nào tới?”

“Nói là buổi học tối sẽ đến.”

“Giờ là mấy canh hả?” Thạch Thuấn gầm lên.

Hắn tuy thèm khát thể của kẻ , nhưng cũng chẳng hèn đến mức đợi mãi. Hắn là con ai chứ, thật sự chọc giận , sẽ cưỡng bức cho xong chuyện.

G.i.ế.c luôn cũng !

“Đến , đến !”

Lỗ Bình Định chỉ tay, Thạch Thuấn đầu , quả nhiên đang bước tới, chính là Tĩnh Bảo.

Khi đến gần, mới thấy tóc mai đen nhánh lấm tấm mồ hôi, đôi mắt như thấm nước ánh lên tia sáng, môi hé, thở gấp gáp... từng chi tiết nhỏ cũng đầy mê hoặc.

“Trên đường Uông Tần Sinh quấn lấy một lúc, nên đến trễ.”

Tĩnh Bảo vén lọn tóc bên tai, để lộ vành tai nhỏ xinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-40-co-an-mang.html.]

Ánh mắt Thạch Thuấn dính chặt nàng, vung tay hiệu cho Lỗ Bình Định lui.

Tĩnh Bảo dặn: “Lỗ đừng xa, cứ đợi ở tảng đá .”

“Được, !”

Lỗ Bình Định lập tức hiểu ý, lui xa, tảng đá, hai tai vểnh lên định lén chút gì đó.

Thạch Thuấn : “Muốn hỏi gì thì hỏi .”

Tĩnh Bảo đáp, cúi đầu đá đá mũi chân. Rõ là nam nhi, mà dáng vẻ linh động hơn cả nữ tử.

Thạch Thuấn mê mẩn , ngây chớp mắt.

“Tim gan bảo bối của ơi, chuyện gì thì cứ . Nàng trời, cũng hái xuống cho nàng.”

Tĩnh Bảo ngẩng đầu: “Ta chỉ hỏi một câu, ngươi định cho gió gì, mưa gì?”

“Còn dễ ?”

Thạch Thuấn giơ tay định ôm nàng, nhưng Tĩnh Bảo tránh một cách nhẹ nhàng.

“Ta sẽ mua cho ngươi một biệt phủ lớn trong kinh, năm gian năm cửa, mấy trăm nô bộc chỉ phục vụ một ngươi.”

“Những thứ đó nhà họ Tĩnh cũng , chẳng gì mới mẻ.”

Thạch Thuấn như nổi sóng trong lòng: “Đừng vội, còn xong. Sau ngươi thi khoa cử, sẽ bảo cha âm thầm giúp đỡ, để ngươi đỗ tiến sĩ, xin cho ngươi chức quan trong kinh ngũ phẩm, chọn chức gì thì chọn.”

Tĩnh Bảo chớp mắt: “Vị hôn thê qua cửa của , ngươi và trưởng ngươi hại c.h.ế.t, ngươi tính bồi thường đây?”

Chữ “hại” khiến Thạch Thuấn nhớ đến cảnh hôm đó Tứ cô nương rên rỉ lóc , tà niệm trong lòng trỗi dậy.

“Ta còn một ruột, gả cho ngươi vợ. Nếu đủ, mua thêm bảy tám mươi nữa, đảm bảo đêm nào ngươi cũng tân hôn. Ta ghen tuông, chỉ cần ngươi…”

Vừa , ưỡn eo động tác đê tiện.

Tĩnh Bảo phì , khóe mắt nhuốm vẻ quyến rũ: “Gió mưa ngươi cho chỉ đến thôi ? Vậy ngươi gió mưa tặng ngươi là gì ?”

“Muốn , !” Thạch Thuấn mê mẩn, ánh mắt như dán chặt.

“Nghiêng tai đây.”

Thạch Thuấn vội cúi đầu, Tĩnh Bảo nghiêng , đôi môi đỏ hé mở.

Trong ánh mắt , rõ ràng thấy đôi mày liễu của nàng giãn , trong lòng còn đang ngây ngất, bất chợt nàng quát: “Ai ở đó?”

Thạch Thuấn giật , chỉ thấy cách đó ba trượng đó, hai chân trắng nõn lộ , m.á.u chảy dài xuống chân.

Là Tứ cô nương mà từng đè .

Cả run lên bần bật, cảm thấy khó thở, lùi hai bước, miệng lắp bắp: “Ngươi… ngươi là là ma?”

Người nở nụ ghê rợn: “Là ma, đến lấy mạng ngươi.”

Thạch Thuấn lập tức nhớ

Ngôi am thanh vắng, gió đêm lạnh buốt, nữ tử đất, y phục xốc xếch, m.á.u từ khóe miệng và hạ ngừng tuôn .

Hắn kéo quần định rời thì nàng thở dài thê lương: “Đợi đó, đợi hóa thành lệ quỷ đến đòi mạng các ngươi. Xuống âm phủ gặp , chẳng ai thoát nổi!”

“Có ma! Có ma!”

Thạch Thuấn gào lên xé họng, la chạy, khiến Lỗ Bình Định giật nhảy dựng.

Ma?

Ma nào chứ?

Lỗ Bình Định vội đầu, chỉ thấy Thạch Thuấn lao tới, Tĩnh Bảo đuổi theo phía gọi: “Không ma ! Ngươi chạy chậm thôi!”

Thạch Thuấn nào thèm , càng chạy nhanh hơn. Gần tới chỗ Lỗ Bình Định thì bất ngờ chân vấp thứ gì đó.

Thân hình to lớn ngã nhào về phía .

“Rầm!”

Mùi m.á.u tanh bỗng chốc lan khắp trung.

Lỗ Bình Định run rẩy cúi đầu , sắc mặt lập tức tái nhợt.

Chỉ thấy Thạch Thuấn sấp đất, co giật, run lẩy bẩy, m.á.u và óc từ đầu chảy lênh láng.

“Á...!”

Lỗ Bình Định hét t.h.ả.m một tiếng, hồn phi phách tán…

"Người , c.h.ế.t, c.h.ế.t ..."

 

 

Loading...