Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 404: Con tiện nhân này
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:10
Lượt xem: 183
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Đại phu nhân đích dâng , Tĩnh Bảo dậy cảm ơn rối rít, đó đầu Đinh thị, mỉm : “Lão phu nhân, việc ở kinh thành xong, và định về phương Nam một chuyến. Mẹ sai đến hỏi định thế nào? Nếu cũng về đó, thì chúng thể cùng , đường cũng tiện chăm sóc lẫn .”
Nhà họ Đinh vốn về từ lâu . Con trai thì trượt khoa cử, tận mắt Tĩnh phủ khi thì mở tiệc, khi thì mời hát, ngột ngạt chịu nổi, chi bằng về quê sống yên cho .
Đi nhờ thuyền thuận gió của Tĩnh phủ tiết kiệm một khoản lớn, quả là chuyện .
“Ta cũng đang định về, chỉ lo sức khỏe của con dâu chịu việc đường vất vả.”
Đinh thị năng nhã nhặn: “Nếu nó chịu nổi, thì tình nguyện ở kinh thành thêm vài ngày cũng .”
Tĩnh Bảo nghĩ một lúc : “Ngày mai sẽ để biểu tỷ phu đến bắt mạch một nữa, xem ý kiến của thế nào tính tiếp.”
“Thế thì quá!”
Đinh thị dứt lời, Dao Dao trong lòng Phó Thành Hề bỗng nhiên òa.
Nhũ mẫu vội vàng đón lấy từ tay Tứ gia để dỗ dành. Sắc mặt Phó Thành Hề xanh mét, lạnh lùng : “Thất gia cứ chơi, việc nên tiếp nữa!”
Nói chẳng đợi Tĩnh Bảo lên tiếng, rời thẳng thừng.
Mọi trong nội đường đều lộ vẻ khó coi, chỉ riêng Tĩnh Bảo vẫn như thấy, ung dung uống .
Tĩnh Bảo , mà là trong lòng càng thêm chắc chắn một chuyện: Tĩnh Nhược Tụ và Dao Dao tuyệt đối thể về Hải Môn.
Người đàn ông , từ lúc nàng bước những dậy chào hỏi, mà mặt mũi cũng chẳng , mở miệng gọi “Thất gia” đầy lạnh lùng, đến chút thể diện tối thiểu cũng lười giả bộ, rõ ràng chẳng lành gì.
“Lão phu nhân, Thất gia, Dao tiểu thư buồn ngủ , nô tỳ xin lui về dỗ tiểu thư ngủ.”
Đinh thị thấy cháu gái buồn ngủ đến nỗi mở nổi mắt, bèn ha ha : “Đi , đường cẩn thận chút.”
“Vâng!”
“Chờ chút, cùng !”
Triệu đại phu nhân cúi thi lễ với Tĩnh Bảo, : “Mẹ nó đang liệt giường thể dậy, bác dâu thì quan tâm một chút.”
Tĩnh Bảo cảm thấy hôm nay Triệu đại phu nhân tỏ nhiệt tình phần quá, bèn mỉm trả lời: “Đại phu nhân lòng , Dao Dao bác dâu như , đúng là phúc của con bé.”
“Cũng bởi vì con bé đáng yêu mà!”
Triệu thị gật đầu với chồng bước theo nhũ mẫu.
Vừa khỏi viện, sắc mặt Triệu đại phu nhân lập tức sa sầm, khẽ “á” một tiếng : “Gió thổi trúng đầu , mà đau quá...”
Nhũ mẫu vội : “Đại phu nhân đừng tiễn nữa, chỉ còn vài bước thôi, sắp đến .”
“Ừ, cẩn thận nhé.”
Nhũ mẫu xa , trong góc tối một tiểu nha đầu mới búi , ghé tai đại phu nhân khẽ : “Đại phu nhân, Tứ gia mới vườn .”
...
Nhà họ Phó mới dọn nhà lâu, vườn còn dọn dẹp xong, một nửa là hoa lá rực rỡ, một nửa là cỏ dại mọc đầy.
Gió mát lạnh lùa qua.
Phó Thành Hề ghế dài, sắc mặt u ám đến đáng sợ.
Đột nhiên, tiếng bước chân từ xa gần.
Phó Thành Hề sĩ diện, sợ khác thấy dáng vẻ thất thần của , vội dậy nấp bụi tường vi.
“Lúc nãy ở chỗ lão phu nhân, Dao Dao gọi đại gia một tiếng 'cha', lòng thật chẳng dễ chịu chút nào.”
“Đại phu nhân, trẻ con thì gì chứ, quen vài là gọi loạn lên thôi mà!”
“Nếu thật là gọi loạn, thì cũng chẳng , nhưng các ngươi thấy lông mày đôi mắt của Dao Dao, giống đại gia đến mấy phần ?”
“Cái ...”
Nha cận ngập ngừng, khẽ : “Nô tỳ chợt nhớ một chuyện, nên ...”
“Cứ !”
“Có nô tỳ đến viện của Tứ phu nhân chơi, vô tình thấy Tứ phu nhân và Ngọc Hoài đang chuyện trong phòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-404-con-tien-nhan-nay.html.]
“Nói gì?”
“Tứ phu nhân , Tứ gia thì tràn trề sinh lực, nhưng thực chỉ là thứ xuân ngưu trong tranh, thì mã mà vô dụng, thể so với...”
“So với ai?”
“Nô tỳ cũng rõ. Tứ phu nhân thấy nô tỳ đến thì lập tức ngậm miệng. Nô tỳ cũng nghĩ gì nhiều, thoáng cái quên mất, nếu đại phu nhân nhắc đến hôm nay...”
“Đừng nữa! Từ nay trở , quên chuyện , để lộ nửa câu với ai.”
“Dạ? Đại phu nhân?”
“Im miệng! Tứ phu nhân hổ thì thôi, vẫn giữ chút thể diện cho đại gia. Về !”
“Vâng!”
Chủ tớ hai vội vã rời , một lát , Phó Thành Hề từ trong bụi tường vi bước .
Ánh trăng xuyên qua bóng cây chiếu lên gương mặt , nơi khóe môi như đẽo gọt bằng dao, hiện lên một nụ tàn nhẫn đến kinh tâm động phách.
Tĩnh! Nhược! Tú!
Ngươi! ! Là! Con! Tiện! Nhân!
...
Tĩnh Bảo về đến phủ, bụng đói đến mức n.g.ự.c dán lưng, lúc mới nhớ tối nay vẫn ăn cơm.
“Dọn cơm sang phòng Nhị tỷ và tỷ phu, họ áo quần qua ngay!”
Vợ chồng Cao Chính Nam đang xem hai đứa con trai chơi đao múa kiếm, lập tức A Bảo chuyện bàn, vội bảo hạ nhân đưa con ngủ.
Câu đầu tiên Tĩnh Bảo khiến vợ chồng họ giật : “Bằng giá, khiến lão tứ nhà họ Phó ở kinh thành.”
Tĩnh Nhược Khê ngạc nhiên: “Hắn gì nữa ?”
Tĩnh Bảo cầm muỗng húp vài ngụm canh: “Thật cũng chẳng gì, chỉ là yên tâm về .”
Cao Chính Nam trầm ngâm: “Vậy giữ ?”
Tĩnh Bảo bưng bát cơm lên: “Đệ nghĩ cách . Phiền nhị tỷ mai sáng đến Mã phủ, với Mã Thừa Dược rằng, nhớ nhấn mạnh là , tam tỷ sức khỏe quá yếu, chịu nổi đường xa. Nếu cố chấp , e là cái thai khó giữ .”
Tĩnh Nhược Khê: “Đây quả là cách .”
Tĩnh Bảo chậm rãi nhai cơm: “Còn nữa, và về phương Nam, nhà ở kinh thành sẽ ai trông coi. Để tam tỷ về nhà đẻ ở vài tháng là . Nhị tỷ phu, rượu , uống với vài ly.”
Cao Chính Nam bật : “Ngươi đến phòng là để bàn việc để rủ uống rượu đấy?”
“Tất cả đều !”
Tĩnh Bảo thở dài: “Nếu Phó Tứ gia, còn chẳng hiểu hết lòng của tỷ phu. là so với thì tức c.h.ế.t, so hàng với hàng thì vứt !”
“Được, chỉ vì câu đó của A Bảo, hôm nay nhất định uống vài ly. Người , mang hai vò rượu đây!”
“Tỷ phu!”
Tĩnh Bảo giơ hai ngón tay: “Đệ chỉ uống hai ly thôi, một giọt hơn cũng uống!”
Cao Chính Nam tức đến nỗi mũi vẹo , liếc vợ: Nhìn xem của nàng kìa, gợi hứng cho uống rượu xong chỉ uống hai ly!
Tĩnh Nhược Khê khẽ nhếch môi: “Còn , uống với .”
Bỗng nhớ một chuyện, bèn hỏi tiếp: “A Bảo, Lục Hoài Kỳ đ.á.n.h thế? Vì chuyện gì?”
là tin truyền xa.
giọng nhị tỷ, vẻ vẫn nguyên nhân. Có lẽ hầu phủ vì giữ mặt mũi nên lệnh cấm bàn tán.
Tĩnh Bảo nhiều: “Đệ cũng rõ, chỉ là qua xem thử, đ.á.n.h cũng khá nặng.”
Tĩnh Nhược Khê: “Hai năm nay cư xử cũng đàng hoàng, gì quá đáng ?”
Tĩnh Bảo với gương mặt dày trăm luyện, giả vờ thản nhiên : “Nhị tỷ, chuyện nữa. Chuyện học hành của hai đứa nhỏ, Tần Sinh đồng ý, tìm dịp chính thức bái sư là .”