Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 406: Cướp Đại Ca Ta
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:12
Lượt xem: 201
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ nhỏ đến lớn, Phó Thành Hề từng đánh, lúc tát sững , ngơ ngác.
Tĩnh Bảo dậy, bước đến mặt , từ cao xuống : “Ta ngoài việc cậy thế h.i.ế.p thì chẳng giỏi cái gì khác cả. bây giờ, cái ‘thế’ của nó to thật đấy!”
Nói xong, nàng đầu hai vị tỷ phu là Ngô và Cao.
Ngô Thành Cương cảnh tượng mắt dọa cho câm nín. Cao Chính Nam thấy y bất động, cũng bất chấp vai vế, vội : “A Bảo, gì, tỷ phu đều ủng hộ. Nhà họ Cao tuy là danh gia vọng tộc, nhưng đạp đổ một nhà họ Phó cũng khó khăn gì!”
Ngô Thành Cương hồn , vội vỗ n.g.ự.c : “A Bảo, cứ , tỷ phu gì?”
“Thất gia!”
Mã Thừa Dược đặt chén xuống: “Mã gia là thế gia y học, trong cung bao nhiêu quý nhân đều quen , nếu thật sự liều mạng, Thất gia cũng chẳng cần sợ!”
“Tên khốn nạn, ngươi thấy ? Bây giờ thế, g.i.ế.c ngươi dễ như đạp c.h.ế.t một con kiến, ngươi lấy cái gì mà chống đối ? Đấu với ?”
Phó Thành Hề ngẩng đầu lên, trừng mắt độc địa Tĩnh Bảo.
“Ngươi dám bằng ánh mắt đó thêm nữa xem!”
Ánh mắt Tĩnh Bảo đầy sát khí, nàng liếc A Nghiễn một cái, A Nghiễn lập tức rút d.a.o găm khỏi vỏ, nhạt: “Ta đếm đến ba... một... hai... Ba...”
“Thất gia! Thất gia!”
Đinh thị nhào lên ôm lấy con trai, lóc gào trời: “Vì nể mặt , tha cho nó một mạng !”
“Tha cho nó một mạng, ai trả mạng cho đứa cháu ? Lão phu nhân, c.h.ế.t là cháu nội chào đời của bà đó!”
Giọng Tĩnh Bảo lạnh tanh, nhưng ánh mắt nàng còn lạnh hơn, chút nhiệt độ nào.
Hai canh giờ , nàng còn đang vắt óc sắp xếp tương lai cho Tam tỷ và đứa bé. Hai canh giờ , chỉ đứa nhỏ còn, mà Tam tỷ từ đây cũng thể sinh con nữa?
“Thật sự tưởng Tĩnh Thất là mềm yếu dễ nắn bóp ? Trước giờ chỉ vì nể mặt Tam tỷ và Dao như nên mới nhẫn nhịn.
Ta từng hy vọng thể hối cải, nào ngờ ch.ó vẫn bỏ thói ăn cứt! Ta thật sự hối hận vì sớm g.i.ế.c , mới khiến Tam tỷ chịu kết cục thế !
Lửa giận thiêu đốt trong mắt Tĩnh Bảo: “Hôm nay nếu bỏ qua, thì chữ Tĩnh của ngược luôn cho !”
Đinh thị giận lo bất lực, đập mạnh hai cái lên con trai, phịch xuống đất, gào : “Lão đại, con đỡ cho em trai con một câu !”
Phó Thành Đạo ngẩng đầu lên, ánh đèn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, kỹ còn chút thần trí tan rã.
“Thất gia!”
Hắn dậy, quỳ xuống mặt Tĩnh Bảo: “G.i.ế.c nó cũng cứu mạng đứa cháu nhỏ, cũng chẳng thể khiến em dâu phục hồi thể...”
Phó Thành Đạo nghẹn ngào, thở dốc một lúc mới tiếp: “Cũng chẳng thể khiến em dâu khỏe như ... Mọi chuyện nên về phía , Thất gia đúng ?”
Tĩnh Bảo vốn luôn kính trọng Phó Thành Đạo, thấy quỳ gối thì m.á.u dồn lên não, vội đưa tay đỡ dậy: “Nam nhi quỳ trời, quỳ đất, quỳ cha , đại ca mau lên, chuyện liên quan đến ngươi...”
“Không cần ngươi ở đây đóng vai !” Phó Thành Hề hừ: “Nếu tại ngươi...”
“Tứ gia!”
Giọng sắc như d.a.o của Vệ di nương khiến giật : “Đến nước , ngài còn chịu mềm miệng xin tha ? Chẳng lẽ thật hủy cả cái nhà mới lòng?”
Tại Vệ di nương đột nhiên cắt ngang như ?
Bởi vì nàng chột !
Chuyện của đại ca và Tứ phu nhân, là do nàng cố ý tung tin ngoài, trong lòng bà rõ, tất cả đều là gió thổi mây bay thật.
Bây giờ con mất , Tứ phu nhân cũng thể sinh con nữa, dù danh phận chính thất thì ?
Tài sản của Tứ phòng chắc chắn sẽ tay hai đứa con trai nàng, chẳng thể sai chạy .
Mục đích của Vệ di nương đạt , nên phát sinh chuyện gì ngoài ý , mới vội vàng ngăn Phó Tứ gia tiếp.
... quá muộn!
Tĩnh Bảo sắc bén lập tức nhận điều gì đó đúng trong lời .
Không đúng!
Tên khốn đó tuy là súc sinh, nhưng giờ từng động tay với Dao nhi, vì g.i.ế.c cả con gái?
Chuyện nhất định ẩn tình!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-406-cuop-dai-ca-ta.html.]
Tĩnh Bảo lập tức bình tĩnh , xổm xuống, ánh mắt dán chặt Phó Thành Hề: “Dao nhi là con ruột của ngươi, đứa bé trong bụng Tam tỷ cũng là con ruột ngươi, tại ngươi g.i.ế.c họ?”
Không khí lập tức đông cứng.
Phải đó, tại ?
Chắc chắn lý do!
Trên đời yêu thương vô cớ, cũng thể thù hận vô cớ.
G.i.ế.c con?
Chuyện đó chỉ cầm thú mới !
“Tại ?”
Phó Thành Hề nhạt mắt Tĩnh Bảo: “Phải hỏi Tam tỷ của ngươi ! Hỏi xem nàng những gì lưng !”
“Tỷ gì lưng ngươi?” Tĩnh Bảo nghiến răng hỏi từng chữ.
Phó Thành Hề nhếch mép khinh bỉ.
Tĩnh Bảo lập tức giận sôi máu, túm lấy cổ áo quát: “Nói!!”
“Nàng ngoại tình!”
“Đồ ch.ó c.ắ.n bậy!”
Tĩnh Nhược Tố như cơn lốc lao tới, chỉ mặt Phó Thành Hề mà c.h.ử.i thẳng: “Đừng hòng hắt nước bẩn lên ! Phó Tứ gia ngươi mới là đồ gian dâm hết đến khác! Đàn ông sách cái khỉ gì, đồ cặn bã, phỉ nhổ!”
“Tỷ, xuống cho .”
“A Bảo!”
“Ngồi xuống!”
Giọng Tĩnh Bảo lạnh như băng, Tĩnh Nhược Tố tức đến nghẹn n.g.ự.c nhưng cũng Ngô Thành Cương kéo xuống.
“Tiết hạnh của phụ nữ còn lớn hơn cả trời!”
Tĩnh Bảo tức đến cực điểm, còn bật nhạt: “Phó Tứ gia, lời bằng chứng thì chỉ là vu khống! Nói , kẻ thông dâm là ai?”
Phó Thành Hề nhạt: “Ngươi tự điều tra !”
“Bốp!”
Tĩnh Bảo tát cho một cái, lạnh lùng trả lời: “Cớ gì điều tra? Không chính ngươi tỷ ngoại tình ? Thế nào, bằng chứng, chỉ ăn hồ đồ ?”
“Đánh lắm!” Tĩnh Nhược Tố như trút một hận.
“Loại như , nên đ.á.n.h cho đến c.h.ế.t!” Tĩnh Nhược Khê cũng căm giận : “Hắt bẩn lên Tam , bằng súc sinh!”
“Ta bằng súc sinh?!”
Phó Thành Hề bùng nổ, nổi trận lôi đình chỉ Phó Thành Đạo quát lớn: “Ả! Cướp Đại ca !!”
“....”
“....”
“....”
Trời long đất lở, núi gầm biển thét cũng thể diễn tả cú sốc của lúc .
Em dâu dan díu với chồng?
Cái ... cái ... cái là điên ?!
Tĩnh Bảo nghẹn thở, ngẩng phắt đầu lên, dám tin mà sang Phó Thành Đạo.
Phó Thành Đạo rõ ràng giận đến cực điểm, cả lông mi cũng run lên, hai tay siết chặt phát tiếng răng rắc.
“Lão Tứ, ngươi gì? Dám nhắc nữa ?!”
“Dao nhi là con ruột ngươi! Đứa bé trong bụng Tam tỷ bây giờ cũng là của ngươi!”
Phó Thành Hề gầm lên, ánh mắt hung hãn: “Đại ca, ngươi xem là ruột thật ?!”