Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 408: Ta muốn hòa ly

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:14
Lượt xem: 222

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thục Lan đột nhiên quát lớn khiến giật : “Ngươi lời giữ lời đó!”

Tĩnh Bảo đối diện ánh mắt run rẩy của nàng, từng chữ rõ ràng: “Ta thì sẽ !”

“Là di nương, là di nương bảo !”

“Nói bậy! Mẹ nó, xằng!”

Vệ di nương lao tới, giáng ngay một cái tát mặt Thục Lan.

“Đồ tiện nhân hổ! Ta cho ngươi ăn mặc đầy đủ, nuôi ngươi như tiểu thư, còn đưa ngươi theo kinh thành thế mà ngươi dám vu khống ?!”

Thục Lan nước mắt giàn giụa: “Di nương... xin di nương... nô tỳ hèn mọn, nhưng cũng chỉ vì sống mà thôi!”

Vệ di nương tức giận đến sôi máu, giáng thêm hai cái bạt tai: “Ngươi chứng cứ gì?! Đồ tiện nhân kết cục , ngậm m.á.u phun ! Ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi! Ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”

Thục Lan mặt mũi sưng húp, thành tiếng: “Thưa Thất gia, chuyện đặt điều thì nô tỳ chứng cứ... chuyện Dao tiểu thư ném bỏ đêm Nguyên Tiêu, nô tỳ chứng cứ!”

Ầm ầm ầm!

Ầm ầm ầm!

Từng đạo sấm sét như giáng xuống đầu, khiến trong phòng chính đều như hồn bay phách tán.

Gì cơ?

Chuyện Dao tiểu thư ném là do gây ?

Hung thủ là... Vệ di nương?

Người đàn bà chỉ là một thất, lấy gan dám hại con gái chính thất?

khiến càng kinh hãi chính là lời tiếp theo của Thục Lan: “Trước đêm hội đèn lồng, Vệ di nương đến cầu xin lão phu nhân, rằng bà cùng hai con trai đầu kinh, từng thấy qua cảnh rộn ràng, rằng Tứ phu nhân xuất danh môn, ăn ngon mặc quen , nên lão phu nhân mới giữ Tứ phu nhân trong phủ trông nhà.”

“Hừ, khi nào mà lời của một tiện cũng trọng lượng đến ?” Lục thị lạnh giọng chen .

Lời khiến Đinh thị như d.a.o đ.â.m thái dương, hối hận tức giận, sắc mặt già nua còn chỗ giấu, chỉ tìm cái hố mà chui xuống.

“Chiêu của Vệ di nương là tách Dao tiểu thư khỏi Tứ phu nhân, để tiện tay. Hai đứa con trai đòi Thất gia mua đèn hoa đăng cũng là do bà dạy.”

“Nô tỳ là liên hệ với bọn buôn , tìm tên què họ Lâm ở chợ cá phía bắc thành, đưa cho năm lượng bạc. Hôm đó đông , tên què chậm, nên bỏ lỡ cơ hội bắt Dao tiểu thư. Nếu Thất gia tin, thể đến chợ cá hỏi tên què họ Lâm.”

“Ta tên què đó!”

Ngô Thành vỗ bàn phắt dậy, phẫn nộ: “Tên khốn đó chuyên chuyện thất đức, chuyên dụ dỗ các bé gái, nuôi trong nhà tới mười ba mười bốn tuổi thì đem bán. Nếu xinh thì bán cho nhà giàu, thì bán thanh lâu!”

Mọi mà lạnh sống lưng, thể tin Vệ di nương đàn bà trông dịu dàng yêu kiều độc ác đến như .

Còn là ?

“Nô tỳ đều là sự thật, cầu xin Thất gia tha mạng.”

Thục Lan dập đầu lóc: “Nô tỳ với Tứ phu nhân, với Dao tiểu thư, nô tỳ sai ! Cầu xin Thất gia đại nhân đại lượng, cho nô tỳ trở về!”

“Ngươi ngoài quỳ . Ta tất nhiên sẽ để ngươi về nhà.”

Tĩnh Bảo mặt, Vệ di nương mặt mày xám ngoét, bỗng mỉm : “Vệ di nương, giờ đến lượt chúng tính sổ cho đàng hoàng .”

Vệ di nương sống đến ngần tuổi, từng sợ đến mức . Cảm giác như m.á.u trong đều ngưng chảy, ánh mắt dại .

“Lão phu nhân, Vệ di nương là nhà đẻ của , món nợ tính thế nào, đưa chủ ý .” Tĩnh Bảo Đinh thị, nhàn nhạt.

Vệ di nương nuông chiều đến gan to như , phần lớn là nhờ bà dung túng.

Gương mặt già nua của Đinh thị trắng bệch hơn cả ma, thể run như cầy sấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-408-ta-muon-hoa-ly.html.]

mơ cũng ngờ rằng Vệ di nương, bà ưu ái bao năm giấu chuyện dơ bẩn như .

Giờ chỉ móc mắt tự sát cho !

“Phì!”

phun thẳng mặt Vệ di nương, gào lên trong cơn tức giận: “Đồ phá hoại, sẽ đuổi ngươi!”

Vệ di nương đến chữ “đuổi”, trong mắt đầy hoảng loạn, nhào đến mặt Đinh thị, gào : “Nếu đuổi con thì chẳng khác nào bảo con c.h.ế.t! Con sinh cho Tứ gia hai đứa con trai, con công mà!”

“Ngươi còn mặt mũi kể công?”

Đinh thị giáng thêm một cái bạt tai: “Đồ đàn bà độc ác! Ngươi định hủy hoại cả nhà họ Phó ? Người , đuổi nó khỏi phủ cho !”

“Khoan !”

Tĩnh Bảo nheo mắt, giọng lạnh như băng: “Làm bao nhiêu chuyện độc ác như , chỉ một chữ ‘đuổi’ là xong ? Có vẻ các vẫn nghĩ Thất gia hiền lành quá chăng?”

“Giờ rõ luôn nếu sổ sách tính sạch sẽ, sẽ chừa cho Tứ phòng và hai đứa con của Vệ di nương một con đường sống; còn nếu , thì cả nhà họ Phó cũng tha!”

Lời lạnh như sát khí khiến Đinh thị choáng váng, lảo đảo như sắp ngã.

“Thất gia...” Phó Thành Đạo bỗng lên tiếng.

“Phó đại ca, xin !”

Tĩnh Bảo lạnh lùng ngắt lời: “Lần quyết , ai cầu xin cũng vô ích. Có đắc tội thì sẽ tạ riêng với ngươi!”

Sắc mặt Phó Thành Đạo chùng xuống: “Ta cầu xin, chỉ mong Thất gia cứng rắn, đừng nể mặt .”

Lời khiến Triệu thị đang hóng chuyện nơi góc phòng lập tức mặt mày tái mét. Nàng chồng , tay cầm khăn run lên, gân xanh nổi đầy.

Không ai chú ý tới nàng, tất cả ánh mắt đều dồn về phía Thất gia.

Tĩnh Bảo gật đầu với Phó Thành Đạo, với Đinh thị: “Vệ di nương chắc chắn tù. Còn về hai đứa con trai của bà ...”

“Ta tù! Ta thể !”

Vệ di nương bỗng dưng bật dậy, quỳ rạp xuống mặt Tĩnh Nhược Tụ: “Tứ phu nhân, xin thương tình sinh cho Tứ phòng hai đứa con trai, tha cho ! Sau hai đứa nhỏ sẽ là con ruột của , sẽ nô tỳ cho , trâu ngựa gì cũng chịu, dám tranh đoạt gì nữa!”

Ánh mắt Tĩnh Nhược Tụ tối sầm, lửa giận trong lòng bốc lên.

Vệ di nương quả thật tính toán quá giỏi tam thể sinh con, nên lấy hai đứa nhỏ điều kiện đổi lấy con đường sống cho .

“Vệ di nương, cho dù ngươi móc gan phơi phổi, rửa sạch ruột gan, cũng vẫn là đen thui, thối rữa!”

“Chẳng lẽ ngươi nghĩ Tĩnh gia chúng đều là lũ ngu ngốc ?”

Tĩnh Nhược Khê giận dữ mắng lớn: “A Bảo, còn nhảm gì nữa, giao ả cho quan phủ, cho ả sống nốt đời trong ngục!”

“Không cần tính nữa.”

Ba chữ nhẹ, yếu, nhưng khiến dây thần kinh căng chặt của Tĩnh Bảo đứt phụp một tiếng. Nàng phắt đầu Tĩnh Nhược Tụ.

Tĩnh Nhược Tụ nghiêng ghế thái sư, hình gầy gò, mỏng manh như một cái bóng.

“Tam tỷ, tỷ điên ?”

Tĩnh Bảo bật thành tiếng: “Tỷ bắt nạt đến mức , cần tính nữa?!”

“Nếu cần tính, những chuyện , những lời đó, còn ý nghĩa gì nữa?”

“A Bảo!”

Sắc mặt Tĩnh Nhược Tụ trắng bệch, trán rịn mồ hôi lạnh, khẽ thì thầm bốn chữ như sấm đ.á.n.h giữa trời quang: “Ta hòa ly!”

 

Loading...