Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 412: Sắp chia ly

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:18
Lượt xem: 214

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tia chớp sấm sét ngoài trời đ.á.n.h thức Tĩnh Bảo. Nàng mở mắt , chỉ thấy trời đất như màn đêm bao phủ.

“A Man, bây giờ là giờ nào ?”

“Thưa gia, là giờ Thân khắc hai.”

A Man vén rèm bước , : “Mới cuối tháng ba mà sấm sét ầm ầm thế , cái thời tiết quái quỷ gì mà bất thường quá!”

Tĩnh Bảo bò dậy từ giường, vô thức đưa tay chạm lên môi. Lạ thật, môi mềm mềm, ẩm ướt, chẳng còn nứt nẻ tí nào.

Nhớ đến chuyện trong mơ, nàng hỏi: “Lúc ngủ, ai phòng ?”

“Không ạ!”

A Man vốn định gì đó liên quan đến Tề Lâm, nhưng nghĩ thấy chuyện chẳng vẻ vang gì, thôi thì im còn hơn.

“Giúp rửa mặt áo quần, đến xem Tam tỷ.”

Vừa đặt chân xuống đất, Tĩnh Bảo bỗng nhớ điều gì: “Dặn nhà bếp vài món tẩm bổ mấy hôm tới, bảo trang trại dắt mấy con dê sữa về.”

“Gia định để tiểu cô nương uống sữa dê ?”

“Mẹ con đều uống. Thứ bổ nhất!”

Rửa mặt áo quần xong, tranh thủ lúc mưa đổ xuống, Tĩnh Bảo lập tức thẳng đến viện của Tĩnh Nhược Tụ. Ngọc Hoài thấy nàng đến thì lau nước mắt chạy đón: “Thất gia tới ạ?”

“Tỉnh ?”

“Phu nhân tỉnh ạ.”

“Tĩnh gia ‘phu nhân’, chỉ Tam cô nương thôi.” Tĩnh Bảo vỗ vai nàng : “Nhớ sửa cách gọi.”

“Nô tỳ thật đãng trí quá!”

Tĩnh Bảo xuống bên giường, nhướng mày mỉm : “Muốn ăn gì, uống gì thì cứ dặn , nơi là nhà của , cũng là nhà của tỷ.”

Mắt Tĩnh Nhược Tụ khẽ run rẩy, trả lời.

“Năm ngày nữa mẫu và Nhị tỷ sẽ trở về phương Nam, đến nha môn nhận chức, trong phủ ai quán xuyến, thể nào cũng rối tung cả lên. Tam tỷ dưỡng sức cho khỏe, sớm giúp đỡ một tay.”

Lúc , Ngọc Hoài bưng t.h.u.ố.c bước . Tĩnh Bảo đón lấy, thổi nhẹ đỡ Tĩnh Nhược Tụ dậy, đút t.h.u.ố.c tiếp: “Cổ họng của Dao Dao chắc vấn đề gì lớn . Đợi con bé ba tuổi, sẽ đích dạy vỡ lòng. Nữ tử sách nhiều một chút bao giờ là thừa, dù chẳng đỗ Trạng Nguyên cũng hiểu lẽ đời.”

Mắt Tĩnh Nhược Tụ ánh lên một tầng bi thương, khe khẽ : “A Bảo, ...”

“Tam tỷ !”

Tĩnh Bảo dịu giọng ngắt lời: “Chuyện gì cũng sẽ qua. Không gì là thể vượt qua. Nỗi đau mới sẽ dần che lấp nỗi đau cũ, mà nỗi đau cũ sẽ thời gian phủ lên từng lớp từng lớp... cuối cùng chẳng còn gì cả.”

Những chữ cuối nàng khẽ, đó mỉm : “A Bảo chỉ thể giúp tỷ thoát khỏi nhà họ Phó, còn trái tim của tỷ, do chính tỷ tự bước . Tam tỷ, đừng quên tỷ còn một đứa con gái.”

Uống xong bát thuốc, bên ngoài chợt mưa đổ ào ào.

Tĩnh Bảo đưa bát t.h.u.ố.c rỗng cho Ngọc Hoài, đúng lúc đó A Man hấp tấp bước , đưa ánh mắt hiệu cho chủ tử.

“Có chuyện gì mà thể mặt Tam tỷ?”

A Man đành liều lĩnh bẩm báo: “Thưa Thất gia, Phó Tứ gia đang quỳ cổng phủ , gặp phu nhân cuối.”

Tĩnh Bảo gì, qua Tĩnh Nhược Tụ.

Đoán ngay mà! Tên khốn chịu từ bỏ !

“A Bảo!”

Giọng Tĩnh Nhược Tụ chậm rãi: “Sau ... đổi tên cho con bé , lấy họ Tĩnh.”

Tĩnh Bảo lập tức nở nụ , sang A Man: “Ngươi với , phủ chỉ Tĩnh Tam cô nương, ‘Tứ phu nhân’ nào cả. Muốn quỳ thì sang chỗ khác mà quỳ!”

“Vâng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-412-sap-chia-ly.html.]

“Khoan !”

“Gia còn căn dặn gì ạ?”

“Đi gửi lời cho Đinh lão phu nhân, nếu ba ngày nữa Thất gia còn gặp tên khốn đó trong kinh thành...”

Tĩnh Bảo ngừng , giọng lạnh băng: “Trong từ điển của hai chữ ‘nương tay’.”

“Vâng!”

A Man hí hửng , nàng khoái nhất là mấy vụ ‘đánh ch.ó xuống nước’ thế !

“A Bảo!”

Giọng Tĩnh Nhược Tụ yếu ớt: “Mọi đều sợ mềm lòng, sợ đầu ... nhưng sẽ . Từ lúc bóp cổ con bé, còn .”

Thích là thật, vui vẻ là thật, đau lòng là thật, nước mắt cũng thật, từng sống cả đời bên càng thật.

giờ, thất vọng là thật, đau thấu tim gan là thật, quyết tuyệt cũng là thật, mãi mãi đầu nữa.

“Sống ở đây, bao giờ cảm thấy yên lòng đến thế.”

Nước mắt trào nơi khóe mắt Tĩnh Nhược Tụ: “Muội cần lo cho , cứ lo chuyện của . Tứ phu nhân ngày xưa c.h.ế.t . Giờ mặt là Tam cô nương nhà họ Tĩnh. Ta sẽ thôi!”

Nói xong câu đó, Tĩnh Nhược Tụ thở dốc, nhắm mắt, một bàn tay ấm áp chậm rãi nắm lấy tay nàng.

“Tam tỷ, nghĩ xong tên cho con bé , gọi là Tĩnh Nhất Ninh nhé!”

Tĩnh Bảo bằng giọng vô cùng dịu dàng: “Cậu của con bé sẽ bảo vệ nó cả đời bình an!”

Trong hai ngày kế tiếp, tin tức từ nhà họ Phó liên tục truyền đến:

Vệ di nương đập đầu tường tự tử một , cứu , treo cổ nữa, vẫn c.h.ế.t.

Đinh thị sợ xảy án mạng, cầu xin con trai cả niệm tình hai đứa cháu nội mà tha cho Vệ di nương, coi như nuôi một ăn cũng .

Phó đại gia tức đến mức chẳng nên lời, nha môn nhiệm vụ công tác xa ở Tây Bắc, ông xung phong nhận việc, lập tức khởi hành trong đêm… cho khuất mắt.

Đinh thị lo Tĩnh Thất gia thật sự tay, vội vã thu xếp đồ đạc, thuê thuyền về phương Nam.

Còn Phó lão tứ?

Nghe hôm đó quỳ trong mưa nửa canh giờ, A Man mắng cho một trận, về nhà phát bệnh, suốt đêm miệng gọi mãi tên Tĩnh Nhược Tụ.

Tối ngày khởi hành, tên đó to gan trèo tường phủ họ Tĩnh, lén gặp mặt Tĩnh Nhược Tụ cuối. Kết quả hai em Sử Minh, Sử Lượng bắt gặp, đ.á.n.h cho một trận ném ngoài.

Tĩnh Bảo chuyện, thưởng mỗi hai lượng bạc, còn khen: “Đánh lắm!”

Ngày cho mặt mũi thì điều, giờ thì quỳ, thì bệnh, thì trèo tường là tính giở trò gì nữa?

Muốn hốt nước đổ ?

thật!

Sáng sớm ba ngày , nhà họ Phó lặng lẽ rời kinh thành, một ai tiễn đưa.

Lúc Tĩnh Bảo nhận tin, đang ở lầu Ngoại Lâu tiễn Uông Tần Sinh lên đường. Tiền Tam Nhất và Cao Triều đều mặt.

Đêm đó, bốn họ đều say mềm.

Vương Tần Sinh uống say, : “Các nhớ đến đấy, nếu cơ hội về phương Nam, nhất định tới thăm . Nhất là Văn Nhược , còn nữa Cao mỹ nhân, đừng quên chúng từng ở chung một phòng đấy!”

Tiền Tam Nhất say , nghiến răng suýt vỡ cả hàm, lôi từ n.g.ự.c mười lượng bạc lẻ: “Mười lượng tiền tiễn biệt, cho thêm ! Cho thêm nữa thì ngươi lấy dây siết cổ cho ! Ôi tim , mà đau thế !

Tần Sinh , đến phủ Phú Dương quan thì cho đàng hoàng, tích góp tiền cho đàng hoàng, đừng học mấy quan tham hám cả bạc của dân. Quân tử yêu tiền, nhưng lấy đúng cách. Chúng quan thanh liêm.

Còn nữa, nhớ kỹ lời : chớ gần nữ sắc! Chữ ‘sắc’ đầu cây đao, mà đao là nhắm túi tiền của đấy!”

 

Loading...