Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 417: Bị ngươi chọc tức đến chết
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:23
Lượt xem: 188
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình cong khóe môi, bờ vai căng cứng cũng dịu xuống đôi phần.
Vua Tô Lục mấy con trai, trong đó sủng ái nhất chính là Phác Tân Lương, con trai của Cẩm Quý phi. Kẻ mới mười bảy tuổi, thông minh lạ thường, dung mạo chẳng khác nào bản của vua Tô Lục.
Người chắc hẳn là cái gai trong lòng Phác Chân Nhân!
Lấy gai kim đ.â.m , cô nhóc rõ ràng đang trút giận .
Không sai!
Tĩnh Bảo đúng là đang trút giận Cố Trường Bình trút giận. Trút giận xong, nàng còn ngạo nghễ liếc Phác Chân Nhân: “Có Hoàng thượng gọi ở để gì ? Người là...”
Phác Chân Nhân thể dựng tai lắng .
Nào ngờ Tĩnh Bảo bẻ ngoặt câu chuyện: “Là... cho ngươi !”
Dứt lời, nàng kéo tay áo Tiền Tam Nhất, rời . Tiền Tam Nhất cũng tò mò, ghé sát hỏi nhỏ: “Hoàng thượng gì ?”
“Người bảo gật đầu một cái!”
Chỉ thế thôi ư?
Tiền Tam Nhất đầu , thấy Phác Chân Nhân vẫn còn nguyên chỗ cũ, n.g.ự.c phập phồng, sắc mặt khi thì xanh mét, lúc trắng bệch.
“Hắn sắp ngươi chọc tức c.h.ế.t !”
“Vậy thì quá!”
Tĩnh Bảo lạnh lùng , đỡ cho giở trò với Cố Trường Bình.
...
Cố Trường Bình bước khỏi cửa cung, lập tức lên xe ngựa nhà họ Cố đang đợi sẵn bên ngoài.
Trong xe là Thẩm Trường Canh, thấy vẹn trở về, bèn thở phào nhẹ nhõm: “Cái mạng già của sớm muộn gì cũng bỏ vì ngươi.”
“Cố Dịch, đến Lễ bộ !”
“Rõ!”
“Đang yên đang lành đến Lễ bộ gì?” Thẩm Trường Canh ngạc nhiên.
Cố Trường Bình buông rèm xe xuống, hạ giọng: “Đối phương yêu cầu phụ trách tiếp đón sứ đoàn Tô Lục.”
Thẩm Trường Canh mà rùng , lo lắng : “Phác Vân Sơn giở trò gì đây?”
“Khó lắm, đành bước từng bước mà dò đường thôi.”
Cố Trường Bình dựa xe: “... Hoàng thượng rõ ràng là dùng .”
“Hừ!”
Thẩm Trường Canh hừ một tiếng. Hoàng thượng mà ý phản nghịch, chỉ sợ hối hận đến xanh cả ruột mất: “Phác Vân Sơn đến ?”
“Sáu ngày nữa là tới.”
“Ngươi cẩn thận đấy, cái tên nhãi đó chẳng hạng lành gì !”
Cố Trường Bình nghiêng mặt, gương mặt sáng tối đan xen toát sự lạnh lẽo: “Hắn mới là kẻ cẩn thận. Món nợ năm xưa, còn tính sổ với !”
Thẩm Trường Canh giữ vẻ bình tĩnh, vội túm lấy cổ tay Cố Trường Bình: “Ngươi đừng mà liều!”
“Ta từng liều ?”
Cố Trường Bình nhỏ đến mức gần như thể rõ.
Thẩm Trường Canh xoa ngực: “Chuyện ở Tầm Phương Các sắp xếp xong hết chứ?”
Cố Trường Bình gật đầu: “Một tháng bảo Cẩm cô cô sắp đặt .”
“Vậy thì !”
Thẩm Trường Canh xoa mấy cái lên ngực, thầm nghĩ: Tuyệt đối thể để Cố Ấu Hoa tin Phác Vân Sơn kinh, nếu ...”
Lại thêm một trận đại họa!
“ , chuyện Ninh vương kết quả gì ?”
Thẩm Trường Canh cảm thấy tim chịu nổi nữa, lo hết chuyện đến chuyện : “Hắn vì Hoàng thượng xử lý nhà họ Vương mà ngoan ngoãn giao binh quyền ?”
Cố Trường Bình rũ mắt vết nước chiếc bàn nhỏ, trầm giọng: “Cố hết sức thì theo ý trời. Lời đến mức đó , thêm chỉ thành dư thừa. Còn , cứ để tự chọn thôi!”
Thẩm Trường Canh gật đầu.
“Lát nữa ngươi xuống xe , tìm Ôn Lư Dụ, sắp xuống phương Nam . Xem ai nên tiễn đưa?”
Gì cơ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-417-bi-nguoi-choc-tuc-den-chet.html.]
Thẩm Trường Canh gãi đầu, ai tiễn nữa chứ? Không chỉ ngươi với ?
...
Về đến Hàn Lâm Viện, ánh mắt của Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất đều đồng loạt đổi.
Dù Hàn lâm thì cũng Nội các, nhưng thực sự thể vượt qua năm cửa bảy ải mà đó, cả Đại Tần cũng chỉ hơn mười .
Phần lớn tiến sĩ cả đời chẳng thấy long nhan, suốt đời chỉ mài mòn ở Hàn Lâm Viện thôi.
Vậy mà hai gã giám sinh triều bao lâu, Hoàng thượng chỉ đích danh triệu kiến, đúng là tổ tiên hiển linh!
“Đừng tưởng gặp Hoàng thượng là thể một bước lên mây. Ta khuyên hai ngươi cứ an phận ở Hàn Lâm Viện thì hơn. Thành Tứ Cửu cho ch.ó điên chạy lung tung !”
Phùng lão độc miệng, híp mắt chớp chớp: “Cẩn thận kẻo đ.á.n.h c.h.ế.t lúc nào !”
“Phùng lão, ông là... Ta...”
“Ta với ngươi ?”
Phùng lão đầu vẻ nghiêm túc thở dài: “Ta với ch.ó điên đấy. Tiếc là... ch.ó hiểu tiếng , chỉ vẫy đuôi thôi!”
Tiền Tam Nhất xong, tức đến mức tóc gáy dựng ngược. Nếu Tĩnh Bảo giữ chặt, lao cãi tay đôi với cái miệng thối như hầm phân .
Cậy già mà phách đấy ?
Mắng ai là ch.ó cơ chứ?
Tĩnh Bảo vốn kẻ hiền lành, chỉ là trong lòng đang chuyện.
Nàng kéo Tiền Tam Nhất phòng, đóng cửa , hạ giọng: “Phác Chân Nhân xưa nay thiết với Vương Uyên, mà với xem như cũng thù. Hắn kéo bọn theo là ý gì?
Tiền Tam Nhất vẫn còn ngập trong tức giận với Phùng lão, chẳng buồn ngẩng đầu : “Làm ?
“Vương Uyên ban chức gì?
“Lúc đầu phân Hình bộ chỗ cha , nhà họ Vương gặp họa, chuyện cũng dang dở.
Tĩnh Bảo buông tay , nghiêm túc dặn dò: “Tóm công vụ hết sức cẩn thận. Phác Chân Nhân ... tâm cơ thâm sâu lắm!
Tiền Tam Nhất nàng nhắc mới thấy : “Không , tan sở xong tìm Cao mỹ nhân, dây dưa với Phác Chân Nhân bao năm, chắc hiểu rõ con nhất!
“Vậy về nhà , chép quy chế tiếp đón sứ đoàn Tô Lục của Lễ bộ, để nắm rõ trong lòng bàn tay.
“Được, chia hành động!
Tiền Tam Nhất , bỗng sực nhớ : “À, vụ công vụ triều đình phát thêm phụ cấp ?
Tĩnh Bảo trả lời bằng một ánh mắt kiểu “tự ngươi ngẫm ”.
...
Tan sở, Tĩnh Bảo thẳng tới Hầu phủ.
Tuyên Bình hầu còn về, Tĩnh Bảo nghĩ chờ cũng vô ích, chi bằng thăm Lục Hoài Kỳ một chút, chẳng thương tích tên nhóc đỡ hơn ?
Bước viện, nơi nào cũng yên tĩnh. Chỉ thấy Tuyết Thanh đang ghế, bóc lạc rang.
Tuyết Thanh thấy Thất gia đến, định mở miệng gọi , nhưng thấy Thất gia đưa tay hiệu im lặng.
Tĩnh Bảo bước tới, hạ giọng: “Đừng la lên, ngay thôi. Chủ tử nhà ngươi ?”
Tuyết Thanh chỉ tay gian trong.
“Thương tích đỡ ?”
“Ừ, dưỡng thêm mấy ngày nữa là xuống giường .”
Tĩnh Bảo xuống ghế, bắt đầu bóc lạc. bóc xong cũng ăn, chỉ xếp tà áo.
Tuyết Thanh hiểu nàng định gì, đành im như khúc gỗ.
Bóc mấy chục hạt, Tĩnh Bảo dùng hai tay nâng lên, thổi bay vỏ lạc nhẹ mặt giao cho Tuyết Thanh: “Đem cho , đừng từng đến.”
“Thất gia?”
Thất gia phất tay, bỏ ngoái .
Nàng đổi ý .
Có những chuyện, vì cố tình tiếp cận, chi bằng để tự nghĩ thông. Nếu sẽ chỉ là dây dưa dứt.
Khổ gì chứ!
Tuyết Thanh ôm chén lạc phòng, ngẩng đầu lập tức dọa đến suýt nữa rơi sạch chén!