Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 424: Tùy cơ ứng biến
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:31
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là... điều tra vụ án ?
Tĩnh Bảo hiểu vì trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an.
Đi tới gần, Thịnh Vọng liếc Cao Triều đang lưng, tự bước qua Cố Trường Bình, viện.
Cao Triều khịt mũi một cái, giọng khàn: “Tiên sinh, Cẩm y vệ điều tra vụ án, mời theo một chuyến.”
“Cao Triều, ngươi điên ? Sao điều tra ?” Tiền Tam Nhất bùng nổ.
Cao Triều Tiền Tam Nhất với ánh mắt kiểu “ngươi là đồ ngốc”: “Không chỉ , ngươi với Tĩnh Thất cũng !”
“Ngươi nghi ngờ... Ưm...”
Tĩnh Bảo lập tức bịt miệng Tiền Tam Nhất: “Đi thôi, chúng sẽ phối hợp với Cẩm y vệ điều tra.”
Cao Triều chẳng buồn để ý đến hai , lạnh giọng quát phía : “Một là , hai là , các ngươi lo khách sáo cho !”
Người vội vàng nở nụ nịnh nọt: “Dạ , Cao công tử yên tâm, nhất định khách sáo, nhất định khách sáo!”
“Còn ngươi thì ?” Tĩnh Bảo hỏi.
Cao Triều Tĩnh Bảo bằng ánh mắt kiểu “ngươi đúng là đồ ngốc”: “Tránh hiềm nghi, qua ? Viết ?”
Cẩm y vệ pha án còn chuyện ?
Tĩnh Bảo vội gượng: “Chưa từng Cẩm y vệ, mới đầu thấy.”
“Người phụ trách thẩm vấn các ngươi là Thịnh Nhị.”
Cao Triều với Tĩnh Bảo, nhưng ánh mắt Cố Trường Bình: “Người đó, các ngươi cẩn thận một chút!”
“Thịnh Nhị, cái tên mà bình dân đến thế!” Tiền Tam Nhất lắc đầu đầy ghét bỏ: “Bình dân đến mức sắp xuống địa phủ luôn .”
Tĩnh Bảo thật kiếm miếng vải bịt miệng , ồn ào quá .
Xe ngựa của Cẩm y vệ nhỏ, ba chen bên trong, chân duỗi .
Cố Trường Bình dựa vách xe, môi mím chặt, ánh mắt đanh như đang trầm tư điều gì.
Hắn đang nghĩ gì?
Hắn đang nhớ đến câu cuối cùng mà phụ nữ truyền bằng khẩu hình:
Gia, cố hết sức .
Sao nàng câu ?
Chẳng lẽ nàng là của Tầm Phương Các?
Vậy nghĩa là... cô cô Phác Vân Sơn sắp kinh, vụ ám sát là do bà sắp đặt?
Không thể nào!
Hắn yêu cầu Cẩm cô cắt đứt liên lạc giữa Cố Ấu Hoa và bên ngoài từ một tháng , sợ rằng nếu nàng thấy cái tên Phác Vân Sơn, bệnh điên sẽ trở nặng hơn.
Chẳng lẽ... là Cẩm cô giấu chuyện ?
“Tiên sinh, chứ?”
Cố Trường Bình gương mặt lo lắng của Tĩnh Bảo, điềm tĩnh trả lời: “Ngươi còn nhớ những lời với ngươi lúc thuyền chứ?”
Hôm đó thuyền, nhiều điều. Tĩnh Bảo lập tức hiểu điều nàng nhớ là gì…
Tùy cơ ứng biến.
Hơi thở nàng vẫn nén nơi lồng ngực, lúc mới buông một cách nặng nề.
Khắp Đại Tần , ai là hận quốc vương Tô Lục đến thấu xương?
Theo nàng , chỉ hai : một là các chủ Tầm Phương Các Cố Ấu Hoa, hai là Lý nương nương ở trang viên nước nóng.
Người liên quan đến Cố Trường Bình, liên quan đến Hạo Vương.
Tiên sinh nhắc tới bốn chữ là với nàng rằng: chuyện cũng mù mờ, chẳng rõ đầu mối, chỉ thể tùy cơ ứng biến.
Không rõ đầu mối là !
Ít nhất chứng minh liên can.
“Con nhớ rõ!”
Tĩnh Bảo gật đầu thật mạnh: “Người trong sạch sẽ thanh minh, kẻ dơ bẩn tự sẽ lộ mặt, cần lo lắng!”
Cố Trường Bình mỉm dịu dàng với nàng, thêm gì nữa.
Bên cạnh, lòng Tiền Tam Nhất như cả ngàn móng mèo đang cào cắn.
Trên thuyền!
Nói chuyện!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-424-tuy-co-ung-bien.html.]
Nhớ rõ!
Ba cụm từ kết hợp , trong đầu hiện một cảnh tượng đầy dụ hoặc: và Tĩnh Thất kề sát vai , lời dịu dàng, tình ý miên man...
Má ơi!
Bảo tối đó Cao mỹ nhân nổi cơn điên, hóa hai sớm vụng trộm thề hẹn trăm năm !
Vậy gọi Tĩnh Thất là... sư mẫu ?
Tiền Tam Nhất lườm Tĩnh Thất một cái, lườm thêm cái nữa, thêm cái nữa... Trong lòng thầm nghĩ một câu:
Hủy diệt hết !
Nửa canh giờ , xe ngựa dừng cổng Cẩm y vệ.
Tĩnh Bảo trong mới phát hiện, hầu như tất cả các văn võ quan viên tham gia đón sứ đoàn đều đang xếp hàng, từng một gọi thẩm vấn.
Có chỉ mất chút thời gian khỏi phòng; thì lâu hơn, cả nửa ngày cũng động tĩnh.
Duy chỉ một điểm chung: ai nấy đều mang vẻ lo lắng.
Nhờ Cao Triều căn dặn, ba Tĩnh Bảo cần xếp hàng, dẫn thẳng đến một sân viện. Trong viện âm u lạnh lẽo, cửa một chắp tay lưng.
Người đó dáng mảnh khảnh, tóc đen, mắt đen, áo quần đen, duy chỉ gương mặt là trắng bệch.
“Ta là Thịnh Nhị, chuyên phụ trách thẩm án ở Cẩm y vệ. Ba các ngươi, ai ?”
Giọng bén nhọn. Tiền Tam Nhất ghé sát Tĩnh Bảo, nhỏ giọng: “Nghe là thái giám.”
Giờ còn tâm trạng để bận tâm mấy chuyện đó ?
Tĩnh Bảo đẩy một cái: “Ngươi !”
Tiền Tam Nhất thầm thở dài, chẳng là ở riêng với để tâm sự , Tĩnh Thất, ngươi thắng !
“Ta !”
Tiền Tam Nhất giơ tay. Thịnh Nhị lạnh lùng liếc một cái, bước phòng .
Phòng lớn, vuông vức, chỉ một ô cửa sổ nhỏ ở bên phía tay . Giữa phòng đặt một bàn hai ghế, bàn mấy cây nến đang cháy, ánh lửa nhảy nhót.
Thịnh Nhị chỉ chiếc ghế mặt: “Tiền Đại nhân, mời !”
Tiền Tam Nhất liếc thái giám một cái, phịch xuống.
Người ghi chép ho nhẹ một tiếng, hiệu cho Thịnh Nhị thể bắt đầu.
Thịnh Nhị gật đầu với Tiền Tam Nhất: “Tiền Đại nhân, chuyến công vụ là ai sắp xếp?”
Tiền Tam Nhất: “Hoàng thượng chứ ai, phái chúng cùng Phác Chân Nhân đón sứ đoàn.”
Thịnh Nhị: “Khi vụ án xảy , ngươi đang gì?”
Tiền Tam Nhất thầm nhủ: tên thái giám điều tra đấy, hỏi thế cứ như là hung thủ bằng!
“Ta tại chỗ... thở!”
Hừ, xem ngươi đối đáp thế nào!
Thịnh Nhị nheo mắt suy tư, lấy một thỏi bạc, “cạch” một tiếng đặt lên bàn.
“Nếu hợp tác , thỏi bạc ...”
Những năm lượng bạc to đùng!
Mắt Tiền Tam Nhất sáng lên: “Sao ngươi sớm! Yên tâm, nhất định phối hợp hết !”
Thịnh Nhị: “Ngươi đó thấy gì?”
Tiền Tam Nhất: “Ta thấy một nữ tử bỗng chạy dâng , đó rút d.a.o đ.â.m về phía Quốc vương Tô Lục, Phác Chân Nhân lập tức chắn mặt.”
Thịnh Nhị: “Sau đó?”
Tiền Tam Nhất: “Sau đó nữ tử đó rút thêm một con d.a.o nữa, tự đ.â.m c.h.ế.t. Chậc chậc, thật tàn nhẫn!”
Thịnh Nhị: “Nói xem, giữa ngươi và Phác Chân Nhân chuyện gì?”
Tiền Tam Nhất nhún vai: “Ta với chẳng gì để , cùng đường.”
Thịnh Nhị: “Xem các ngươi từng hiềm khích?”
Mắt Tiền Tam Nhất suýt rớt ngoài: “Ý gì? Ta hiềm khích với , thuê sát thủ ám sát cha ? Thịnh Công công, xương ngươi đặc biệt mà đầu óc cũng đặc biệt luôn hả?”
Thịnh Nhị nhạt trong lòng, mặt đổi sắc cầm lấy thỏi bạc...
“Để xuống, mau để xuống, đụng !”
Tiền Tam Nhất vội xòa: “Ngươi xem ngươi kìa, đùa giỡn một chút cũng cho. Ta thấy khí căng thẳng quá nên mới đùa chút thôi. Được , đúng là hiềm khích!”
Thịnh Nhị lạnh lùng , gằn từng chữ một: “Hiềm khích gì?”