Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 425: Bạc gì cơ?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:32
Lượt xem: 210
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền Tam Nhất thoáng sững , c.ắ.n răng : “Hắn từng nhắm đến cháu trai của Định Bắc hầu là Từ Thanh Sơn, còn bày mưu hãm hại y. Tất nhiên, Từ Thanh Sơn cũng loại dễ đối phó, phản kích vài .”
Thịnh Nhị hỏi: “Chỉ thế thôi ?”
Tiền Tam Nhất nhướn mày: “Chẳng lẽ còn gì khác?”
Thịnh Nhị im lặng một lát, sang cầm lấy bạc.
Tiền Tam Nhất thầm nghĩ xong chuyện, vội vàng đổi giọng lành: “Thật sự còn gì nữa, chỉ là vài chuyện lặt vặt thôi.”
Thịnh Nhị nhíu mày: “Khi xảy chuyện, thấy ai khả nghi ? Ví dụ như đồng bọn của thích khách chẳng hạn?”
Tiền Tam Nhất giật : “Mẹ kiếp, còn đồng bọn ? Ai nữa ?”
Ánh mắt Thịnh Nhị lạnh , liếc . Viên quan ghi chép lập tức “khụ khụ” vài tiếng, xã giao: “Tiền Đại nhân, ngài thể rời .”
Tiền Tam Nhất ngạc nhiên: “Vậy là hết thật ?”
Viên quan ghi chép trêu chọc: “Sao hả, ngài Cẩm y vệ chúng giữ ngài ăn cơm ?”
Tiền Tam Nhất hứng khởi: “Cũng thôi, ăn dê nướng nguyên con!”
Viên quan ghi chép: “Khụ, khụ, khụ...”
Cuối cùng cũng vớt vát chút thể diện.
Tiền Tam Nhất đắc ý, đưa tay định lấy bạc bàn, nhưng tay vươn nửa đường thì khựng .
“Bạc ?” Sắc mặt biến đổi.
Thịnh Nhị mặt biểu cảm: “Bạc gì cơ?”
“Chính là bạc ngươi hứa sẽ đưa !” Tiền Tam Nhất quýnh lên: “Vừa nãy còn đặt bàn mà!”
“À, ngươi cái .”
Thịnh Nhị cầm thỏi bạc lên lắc lắc vài cái: “Giấu trong lộm cộm, nên đặt lên bàn cho nó thoáng khí chút.”
“Ngươi...”
“Ta từng sẽ đưa bạc cho ngươi ?”
Tiền Tam Nhất: ...
Hình như...
Có vẻ...
là...
Chưa từng thật.
Lúc Tiền Tam Nhất mới muộn màng nhận đùa giỡn, nghiến răng nghiến lợi, miễn cưỡng : “Được, , ! Ngươi lắm!”
Tên thái giám c.h.ế.t tiệt !
“Thái giám c.h.ế.t tiệt” vỗ vai , mà như : “Tiền Đại nhân, xin mời!”
Tiền Tam Nhất giật giật khóe miệng, tức tối lườm Thịnh Nhị hai cái, mắt phun lửa bỏ .
Ra đến viện, thấy Tĩnh Bảo và Cố Trường Bình, bèn vội vàng bước tới, định mở miệng thì lưng vang lên giọng của “tên thái giám c.h.ế.t tiệt” : “Tiếp theo... là ngươi đấy.”
Một chân của Tĩnh Bảo bước .
“Cố đại nhân!”
Ánh mắt Tĩnh Bảo khựng trong thoáng chốc: “Vậy còn ?”
Khóe môi Thịnh Nhị hiện lên một nụ mỉm khó nhận thấy: “Tĩnh Đại nhân, ngài thể về .”
“Ta vẫn thẩm vấn xong mà!”
“Ngài cần hỏi, cũng hỏi gì . Tiết kiệm thời gian cho cả hai bên.”
Tĩnh Bảo gương mặt điềm tĩnh của Thịnh Nhị, cảm thấy da đầu tê rần.
Thảo nào Cao mỹ nhân nhắc cẩn thận, chỉ mấy câu thật sự giỏi.
“Cố đại nhân, mời theo !”
“Thưa ?” Tĩnh Bảo túm lấy tay áo Cố Trường Bình.
“Tĩnh Văn Nhược!”
Cố Trường Bình : “Nơi nơi lành gì, ngươi cứ theo Tiền Tam Nhất về . Ngoan, lời!”
...
Trong phòng.
Thịnh Nhị đàn ông đối diện bằng ánh mắt sâu thẳm.
Dưới ánh nến, đó, đường nét khuôn mặt rõ ràng. Đôi mắt vốn ôn hòa giờ mang vẻ lãnh đạm, vô tình.
Đối diện với , kiêu căng cũng thấp thỏm, mạch lạc rõ ràng.
Là bản lĩnh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-425-bac-gi-co.html.]
Thịnh Nhị ho nhẹ một tiếng: “Người từng báo cho chỉ Cao Triều, còn một khác!”
“Ta !”
Cố Trường Bình gật đầu: “Nhiều năm Thịnh Vọng từng nhận hai nghĩa tử, lớn tên là Thịnh Đại, nhỏ là Thịnh Nhị. Thịnh Đại ở bên Thịnh Vọng mấy năm thì đầu độc c.h.ế.t; đó, đứa nhỏ đưa ngoài nuôi dưỡng, mãi đến nửa năm mới về kinh.”
Thịnh Nhị: “Nếu , sẽ hỏi thẳng.”
Cố Trường Bình: “Xin mời!”
“Lần sứ , ai là sắp xếp?”
“Quốc vương Tô Lục thỉnh cầu Hoàng thượng, chỉ định quan tiếp đãi.”
“Ngươi quan Lễ bộ, vì quốc vương Tô Lục đưa lời thỉnh cầu ?”
“Cái ngươi hỏi quốc vương Tô Lục, cũng rõ lắm!”
“Đã từng gặp thích khách đây ?”
“Chưa từng!”
“Chắc chắn là ư?”
“Chắc chắn!”
Ánh mắt Thịnh Nhị chợt lạnh , sắc mặt đổi nhẹ: “Trong quy trình tiếp khách mục hiến , mà là tổng quan tiếp đãi, ngươi hề nghi ngờ gì?”
“Ta nghi ngờ.”
“Vậy vì ngăn cản?”
“Bởi vì thích khách mặc trang phục Tô Lục, tưởng là do Phác Chân Nhân sắp đặt. Ta nghĩ lẽ đây là nghi lễ đón khách của họ, nên ngăn .”
“Khi còn kịp phản ứng, ngươi xông lên. Vì ?”
“Vì ở gần!”
“Chỉ vì ở gần ?”
“Ta còn mục đích gì khác chứ?”
“Cố đại nhân... chẳng lẽ sợ ?”
“Ta vài chiêu phòng , tự nhận thủ tồi, nên sợ.”
“Có thấy khi thích khách tự sát ngã xuống, gì đó với ngươi.
“Ta thấy, chỉ thấy môi nàng mấp máy.”
Thịnh Nhị nheo mắt, chậm rãi : “Cố đại nhân, đây sẽ hỏi những điều thể khiến ngài khó chịu. vì công vụ, nên mong ngài thứ !”
Dù Cố Trường Bình giữ vẻ bình thản bên ngoài, nhưng trong lòng căng thẳng đoán phía là gì !
“Cố đại nhân, cô cô của ngài là Cố Ấu Hoa ?”
“ !”
“Cũng là các chủ của Tầm Phương Các?”
“Phải!”
“Hôm Cố Ấu Hoa thành , Cố gia tịch biên, kiệu hoa cửa thì nàng phu quân bỏ. Chắc nàng hận lắm?”
“Nếu là ...”
Cố Trường Bình rốt cuộc giữ bộ mặt ôn hòa nữa, nhếch mép nhạt: “Nhất định sẽ hận!”
“Cố Ấu Hoa là một tiểu thư cao quý, từ thiên đường rơi xuống đáy bùn, cuối cùng trở thành kỹ nữ. Hai mươi lăm năm trôi qua, mối hận là nhạt , sâu thêm?”
“Nếu buông bỏ , thì là nhạt . Nếu , thì là sâu thêm.”
Giọng Cố Trường Bình đều đều, từng chữ rành rọt, rõ ràng, khiến Thịnh Nhị suýt nữa buột miệng khen một câu “!”.
“Quốc vương Tô Lục là vị hôn phu năm xưa của Cố Ấu Hoa. Vừa đến kinh ám sát. Ngươi thấy việc khả nghi ?”
Sắc mặt Cố Trường Bình lập tức trầm xuống: “Ngươi ... cô cô là kẻ chủ mưu phía ?”
“Ta , chỉ đang suy luận và phân tích!”
Thịnh Nhị dừng một chút, bất ngờ đổi đề tài: “Sau khi thích khách tự sát, t.h.i t.h.ể lập tức đưa về Cẩm y vệ. Chúng mời hai pháp y già của Hình bộ đến khám nghiệm.”
Cố Trường Bình hỏi: “Phát hiện gì ?”
Thịnh Nhị: “Chúng tìm thấy độc trong kẽ răng của nữ thích khách. Tức là, chủ nhân của nàng chuẩn hai phương án tự sát để đảm bảo sơ sót. Ngoài , chúng còn phát hiện lòng bàn tay của nàng vết chai mỏng dấu vết luyện võ, cầm d.a.o lâu ngày để . Theo , Tầm Phương Các nuôi nhiều đào kép, trong đó cả nữ cải nam trang đóng vai võ sinh.”
Cố Trường Bình: “Quả thực mấy như , nhưng đều là các cô gái đến hai mươi. Lớn tuổi thì hình giấu nữa.”
Thịnh Nhị đầu phía . Người đó lập tức ngoài, lát , mang theo một con d.a.o găm.
Thịnh Nhị đặt d.a.o mặt Cố Trường Bình, chỉ chuôi, hiệu cho .
Cố Trường Bình kỹ, kinh hãi thôi.
Trên chuôi d.a.o khắc một chữ: Hoa.