Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 428: Nghĩ tới một người
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:35
Lượt xem: 201
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình màn mưa ngoài cửa sổ, nhẹ giọng : “ Cao Triều, một khi con chui đầu ngõ cụt, con đường phía chỉ càng lúc càng hẹp. Ta trong lòng ngươi , cũng ngươi vì mà gia nhập Cẩm Y Vệ.”
Hắn từ từ đầu : “Ngươi kỳ vọng ở nhiều một phần, thì thất vọng trong lòng cũng nhiều thêm một phần. Nghe khuyên một câu, hãy thu tấm lòng !”
Cao Triều đối diện ánh mắt của Cố Trường Bình, hiểu vì bỗng dâng lên cảm giác rùng .
Cố Trường Bình gì cả.
Ánh mắt thậm chí còn dịu dàng.
Ngay khoảnh khắc , Cao Triều thầm kêu lên một tiếng “ấm ức” chính , vì , tự hạ thấp bản tới mức chẳng khác nào bùn đất, mà vì y vẫn thích ?
Chỉ vì là phụ nữ ?
...
Lầu Ngoại Lâu.
Tiền Tam Nhất chạy nhà xí ba , tin tức đợi mãi vẫn chẳng thấy đến, chỉ thể liên tục uống nước .
“Tĩnh Thất, chúng cứ đây mà đợi mãi thế ?”
“Không thế thì còn gì?” “Tĩnh Bảo hỏi .
Nàng cân nhắc trong lòng nhiều , bên cạnh trừ Cao Triều , ai thể đưa tay chạm tới hệ thống của Cẩm Y Vệ, chỉ thể tiếp tục chờ đợi!
cứ chờ mãi thế cũng cách, giờ sang nửa đêm , thêm hai canh giờ nữa trời sẽ sáng mất.
“Tiền Tam Nhất, ngươi ở đây chờ, đến Cố phủ một chuyến.”
“Ngươi đến Cố phủ gì?”
“Đi hỏi Cố Dịch và Tề Lâm vài chuyện!”
“Hai kẻ hạ nhân thì gì đáng hỏi... , ... lỡ bên Cao Triều tin gì đến thì ?”
Tĩnh Bảo ngoái đầu : “Thì đến Cố phủ tìm !”
...
Thư phòng Cố phủ, đèn đuốc sáng trưng.
Ba Thẩm Trường Canh, Tề Lâm và Cố Dịch, mặt mày ai nấy đều khó coi hơn còn .
Tề Lâm nghiến răng: “Thật sự nữa thì gửi thư cho Vương gia thôi.”
Cố Dịch tóc còn ướt một nửa, hiển nhiên là từ ngoài về: “Nước xa cứu lửa gần, vẫn tìm các chủ , đó mới là chuyện cần kíp.”
Thẩm Trường Canh cam lòng, hỏi: “Ngươi tìm khắp trong ngoài Tầm Phương Các ?”
Cố Dịch khổ: “Chỗ thể tìm thì đều tìm , huống hồ cả Cẩm Y Vệ cũng đang tìm, gầm trời nào mà Cẩm Y Vệ tìm chứ?”
Thẩm Trường Canh chỉ cảm thấy đầu nổ tung.
Vốn dĩ chuyện đều đang tiến hành tuần tự theo đúng kế hoạch, bỗng dưng xảy chuyện thế , chỉ khiến Cố Trường Bình liên lụy, mà còn khiến mất cả Cố Ấu Hoa, chẳng họa từ trời rơi xuống thì là gì?
“Thẩm gia!”
Quản gia hấp tấp đẩy cửa : “Thất gia đến !”
“Tĩnh Thất?”
Thẩm Trường Canh kinh ngạc, thầm nghĩ tên nhóc đó tới đây?
Chưa kịp phản ứng, Tề Lâm và Cố Dịch gần như đồng thanh : “Mau mời !”
Tĩnh Bảo khi thấy Thẩm Trường Canh cũng sững .
Trước nàng cảm thấy quan hệ giữa Thẩm Trường Canh và Cố Trường Bình hề đơn giản, trong Quốc Tử Giám một ai dám lớn tiếng gọi tên Cố Trường Bình, chỉ là dám.
Giờ xem , chỉ là đơn giản, khi còn là đồng bọn cùng mưu phản với .
Ánh mắt hai chạm , Thẩm Trường Canh cũng đột nhiên bừng tỉnh.
Người trong lòng Cố Trường Bình... lẽ là tên nhóc ?
Tề Lâm thấy cả hai chỉ trợn mắt mà gì, nóng ruột, dứt khoát thẳng: “Thẩm gia, ngài đoán sai, trong lòng là . Còn Thất gia cũng đoán đúng, Thẩm gia với gia nhà tới mức thể mặc chung một cái quần.”
Cố Dịch cũng : “Giờ lúc ngẩn đấy. Thất gia đến thật đúng lúc, cùng nghĩ cách !”
Tĩnh Bảo rõ ràng là tỉnh táo hơn Thẩm Trường Canh: “Nếu trong Cẩm Y Vệ động tĩnh gì, Cao Triều sẽ báo cho . Lần tới là vì nghĩ một .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-428-nghi-toi-mot-nguoi.html.]
“Ai?” Tề Lâm hỏi gấp.
“Lý nương nương ở trang viên nước nóng!”
Tĩnh Bảo ngừng một chút : “Ta từng , nhà họ Lý Phác Vân Sơn diệt tộc, đây là mối thù sâu như biển. Lý nương nương thể nào...”
“Không thể nào!” Cố Dịch dứt khoát ngắt lời.
“Lý trắc phi vốn thiết với gia nhà , dù báo thù cũng thể vu oan cho gia. Huống hồ bà cũng chẳng gan lớn đến . Nếu Vương gia thì kết cục ?”
“Ngươi cũng nghĩ thế ?” Tĩnh Bảo sang Tề Lâm.
Tề Lâm đầu tiên thấy lời Cố Dịch lý: “Muốn báo thù thì còn hợp lý, nhưng vu oan thì đúng lắm.”
“Chưa đến chuyện vu oan , thấy bà thể sẽ tay!” Thẩm Trường Canh chần chừ một lát, vẫn nỗi nghi hoặc trong lòng: “Thù diệt tộc mà!”
Tĩnh Bảo Thẩm Trường Canh, hề do dự: “Ta đến trang viên một chuyến.”
“Ngươi đến đó thì ích gì?”
Lúc , Thẩm Trường Canh xác nhận linh cảm của , hơn nữa còn phát hiện thêm điều khác, trong lòng tên nhóc cũng Cố Trường Bình.
“Không thì càng vô ích!” Tĩnh Bảo dậy: “Nếu bên Cao Triều tin gì, sẽ gửi về Lầu Ngoại Lâu. Tiền Tam Nhất đang đợi ở đó. Ta ngay bây giờ, đến cửa Bắc là lúc mở cổng.”
“Thất gia, cùng ngươi.” Cố Dịch cũng lên.
Tĩnh Bảo nghĩ chỉ mang theo mỗi A Nghiễn, bèn gật đầu: “Được, ngươi theo !”
“Khoan !”
Thẩm Trường Canh giơ tay cản Tĩnh Bảo: “Ngươi nghĩ gì về tung tích của các chủ Tầm Phương Các ?”
“Giờ bà mất tích, chắc là chuyện . Ít Cẩm Y Vệ tra khảo. Giờ điều quan trọng nhất là tìm hung thủ thực sự!”
Tĩnh Bảo xong, thèm liếc vẻ mặt kinh ngạc của Thẩm Trường Canh, đẩy cửa bước màn đêm.
Thẩm Trường Canh: “...”
Một lúc , thu ánh mắt , mỉm : “Tên nhóc ... coi thường !”
Phía , Tề Lâm thì thào: “Giá mà cưới về sớm thì !”
Thẩm Trường Canh lập tức đá cho một cái, gầm lên: “Đàn ông cưới đàn ông?!”
Tề Lâm lộ vẻ mặt bi tráng, thầm nhủ: Thôi thôi, với Thẩm gia cũng rõ . Ta Lầu Ngoại Lâu chờ tin còn hơn.
...
Lầu Ngoại Lâu.
Tiền Tam Nhất chỉ hận thể lấy gậy chống mắt lên.
Buồn ngủ quá !
Cửa sổ “cạch” một tiếng mở , Tiểu Thất nhảy từ cửa sổ, kịp rõ trong phòng mấy , lên tiếng: “Thất gia, gặp ngài một . Gia nhà đang sắp xếp, bảo ngài tạm đợi ngoài Cẩm Y Vệ.”
“Sao chỉ gặp Tĩnh Thất?” Tiền Tam Nhất tỉnh hẳn ngủ: “Còn ? Tiên sinh gặp ?”
Tiểu Thất sững , mới phát hiện trong phòng thấy bóng dáng Thất gia , vội hỏi: “Thất gia ?”
“Đến Cố phủ !”
“Sao sớm!”
Tiểu Thất mở cửa định lao , ngờ ngay cửa đụng ngay Tề Lâm đang định xông , hai hoảng hồn dừng .
“Ngươi đến đúng lúc, Thất gia ?”
Tề Lâm tiện thẳng là Tĩnh Thất đến trang viên nước nóng, chỉ mơ hồ: “Thất gia đến trang viện .”
“Giờ mà còn đến trang viện gì? Chẳng uổng phí công sức gia nhà sắp xếp ? Mắt mũi Cẩm Y Vệ đông thế , gia nhà chẳng dễ dàng gì!”
Tiểu Thất than thở một câu, đẩy Tề Lâm sang một bên.
Tề Lâm định níu để hỏi thêm về tình hình của gia nhà thì Tiểu Thất chẳng thấy tăm nữa.
Tề Lâm đập chân một cái: “Tiền Công tử, theo xem !”