Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 429: một người khác
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:36
Lượt xem: 187
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ồ!”
Tiền Tam Nhất ngơ ngác trả lời một tiếng, lập tức đầu óc như rối thành một mớ bòng bong.
Tại Cố Trường Bình chỉ gặp Tĩnh Thất?
Dù cho tình cảm sâu đậm đến , lúc chẳng nên gặp ? Hắn là Trạng nguyên, thông minh hơn Tĩnh Thất nhiều!
Tiếp theo, tại Tĩnh Thất đến trang viện?
Cho dù trang viện Tĩnh gia bốc cháy lúc thì cũng quan trọng bằng việc gặp mà!
Sao thứ loạn hết cả lên thế !
...
“Tĩnh Thất đến trang viện, còn ở trong kinh.”
Cao Triều hờ hững buông một câu, rời . Đến cửa, nhịn mà đầu .
Vào thời khắc mấu chốt như , phụ nữ đó chạy đến trang viện, rõ ràng là bỏ mặc Cố Trường Bình.
Ngươi thất vọng ?
Không ai ngờ rằng, gương mặt Cố Trường Bình lúc hề một chút biểu cảm.
Không ai , từ ngũ tạng lục phủ đến tận xương tủy huyết quản trong y, đều đang gào lên một câu: A Bảo, giỏi lắm!
Y gặp Tĩnh Bảo, thật là nàng đến suối nước nóng một chuyến, hỏi thử chuyện ám sát do Lý Mẫn Trí !
Lý Mẫn Trí hận Phác Vân Sơn thấu xương, chỉ vì cố kỵ Thập Nhị lang nên mới tay.
Phác Vân Sơn ám sát, nàng là động cơ lớn.
Nếu đúng là do nàng thì phiền phức sẽ lớn, chắc chắn sẽ kéo Thập Nhị lang , lúc mấu chốt khi đang bàn chuyện cắt giảm phiên vương như thế , một cái động chạm nhỏ cũng thể rung chuyển cả cơ thể.
Còn nếu nàng...
Ánh mắt Cố Trường Bình lóe lên, thì gần như thể khẳng định, kẻ thực sự là đó!
Cố Trường Bình đan mười đầu ngón tay , ánh mắt cụp xuống, phủ một tầng ánh sáng dịu nhẹ. Nếu lúc Tĩnh Bảo mặt ở đây, ánh sáng chắc chắn thể khiến nàng tan chảy.
Con bé chẳng hề bàn bạc gì với y, chỉ dựa một câu của y thuyền hôm đó mà thể bước từng bước phản ứng chính xác, thông minh, khéo léo.
Một nữ tử như thế, y thể ép chỉ từ xa?
Chẳng lẽ sai ?
Cố Trường Bình tự hỏi chính !
...
Trời gần sáng, cơn mưa kéo dài suốt đêm cuối cùng cũng ngừng .
Đường cơn mưa trở nên vô cùng khó khăn, bánh xe ngựa kéo theo là bùn, tài nào nhanh .
Tĩnh Bảo suốt đêm chợp mắt, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo. Lý Mẫn Trí thể nào vô duyên vô cớ tự nhận tội, nhất định nghĩ cách gài cho nàng điều gì đó.
Nàng ngẩng đầu Cố Dịch: “Lý nương nương sợ nhất điều gì?”
Cố Dịch suy nghĩ một lúc: “Chắc là sợ nhất là Hạo Vương quên mất nàng .”
Cùng là phụ nữ, Tĩnh Bảo lập tức hiểu ngay.
Vì phận đặc biệt, Lý Mẫn Trí thể Hạo vương đưa theo bên , chỉ thể âm thầm sắp xếp nàng ở trang viện.
Hạo vương quanh năm ở trong kinh, trang viện nước nóng rộng lớn chỉ một Lý Mẫn Trí sống đơn độc, chỉ khi Vương gia trở về mới thể ân sủng đôi chút.
Hạo vương là hoàng tử cao quý, quyền thế đầy , bên cạnh thiếu gì những nữ nhân trẻ trung chủ động dâng hiến. Tuy xa cách dễ sinh nhung nhớ, thỉnh thoảng gặp còn hơn đêm tân hôn, nhưng...
Thời thanh xuân nhất của phụ nữ cũng chỉ kéo dài mấy năm ngắn ngủi, nàng đứa con nào chỗ dựa, nguy cơ rình rập bốn phía.
Tĩnh Bảo im lặng một lúc, bất chợt ghé sát , nhỏ: “Cố Dịch, ngươi đến thật đúng lúc. Lời từ miệng Lý nương nương, chỉ ngươi mới moi !”
Tim Cố Dịch thót lên: “Gài thế nào?”
“Rất đơn giản!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-429-mot-nguoi-khac.html.]
Tĩnh Bảo nhếch môi: “Ngươi chỉ cần : ‘Gia từ Cẩm Y Vệ mang đến một lời nhắn, nể tình từng quen , mong nương nương hãy nghĩ sẵn đường lui.’”
Cố Dịch trừng to mắt.
Đây là gài bẫy, đây là đe dọa!
Lý Mẫn Trí rõ vị trí của gia trong lòng Hạo vương hơn ai hết. Nếu đúng là nàng âm mưu ám sát, còn kéo cả Tầm Phương Các xuống nước, thì chẳng khác nào phản bội Hạo vương. Hậu quả thế nào, nàng hiểu quá rõ.
Tĩnh Bảo tiếp: “Cố Dịch, ngươi xong câu đó thì bỏ .”
“Sau đó thì ?”
“Sau đó ngươi trèo lên mái nhà, âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Lý nương nương.”
Tĩnh Bảo xoa trán: “Nếu nàng mất hồn mất vía, hoảng loạn bất an, thì gần như thể khẳng định là nàng . Nếu nàng giận dữ, hét lên oan uổng, ngửa mặt thề thốt tự chứng trong sạch, thì chuyện liên quan đến nàng .”
Khi Tĩnh Bảo những lời , ánh mắt nàng ánh lên vẻ lạnh lẽo.
Thứ cho , Lý nương nương. Ta buộc dùng cách hèn hạ để loại trừ khỏi danh sách nghi phạm. Chỉ như , mới thể chút do dự mà nghi ngờ một khác.
...
Xe ngựa dừng trang viên nước nóng.
Tĩnh Bảo Cố Dịch bước trang viện, buông rèm xe xuống, nàng chống nổi cơn buồn ngủ nữa: “A Nghiễn, chợp mắt một lát, chuyện gì thì gọi !”
“Gia cứ yên tâm ngủ!”
Nói là ngủ, nhưng trong đầu là chuyện, cứ như ngựa xe lướt qua, ngủ cũng chẳng yên.
Không qua bao lâu, giọng A Nghiễn vang lên ngoài rèm: “Gia, Cố Dịch về !”
Tĩnh Bảo bật dậy, chỉnh tóc tai, nhảy vội xuống xe ngựa. Nhảy quá gấp khiến nàng choáng váng, A Nghiễn vội vàng đỡ lấy.
“Sao ?”
“Bẩm Thất gia, Lý nương nương lập tức nhảy dựng lên. Sau khi rời , nàng gọi bộ nha , nô bộc cận đến, lớn tiếng chất vấn xem ai đang hại nàng...”
Cố Dịch kể những gì thấy, , sót một chữ.
Khi lời cuối cùng dứt, đôi mắt đen của Tĩnh Bảo lóe sáng: “Được , nàng . Mau về! Cố Dịch, nghĩ cách hẹn Cao Triều lầu Ngoại Lâu, chuyện quan trọng!”
...
Hoàng cung, ngự thư phòng.
Thịnh Vọng liếc hoàng đế long ỷ, : “Tâu Hoàng thượng, thần thẩm vấn suốt đêm lão nô cận của Cố Ấu Hoa. Lão nô nhất quyết phủ nhận việc ám sát liên quan đến Tầm Phương Các.”
Lý Tòng Hậu hỏi: “Cố Ấu Hoa mất tích, bà thế nào?”
“Tâu Hoàng thượng, bà khai rằng khi Cẩm Y Vệ phong tỏa điều tra, bà vội đến báo cho Cố Ấu Hoa, bước cửa thì ai đó đ.á.n.h đầu, khi tỉnh thì Cố Ấu Hoa biến mất!”
Thịnh Vọng ngừng một chút: “Thần kiểm tra đầu , quả thực vết thương do va đập.”
“Lời khai của những khác trong Tầm Phương Các thì ?”
“Không moi manh mối gì giá trị.”
Lý Tòng Hậu chút ngạc nhiên: “Cố Trường Bình ?”
Thịnh Vọng ngẩng đầu hoàng đế: “Cố đại nhân , mối thù cũ hai mươi mấy năm, nếu cô mẫu thật sự báo thù thì nhất định sẽ tính toán từng chi tiết một kẽ hở, tuyệt đối để lộ sơ hở.”
Lý Tòng Hậu nhếch môi.
“Thần cũng cảm thấy lời đó thiếu căn cứ, nên vẫn tạm giữ Cố đại nhân trong Cẩm Y Vệ. Lời tên lão nô cũng đáng tin, cần dùng hình mới ép bà thật.”
Lý Tòng Hậu khoát tay hiệu dừng , liếc sang Tuyên Bình hầu đang quỳ bên cạnh: “Phía Tô Lục quốc, an ủi xong ?”
“Tâu Hoàng thượng, quốc vương Tô Lục là hiểu lý lẽ. Ông chỉ đưa một yêu cầu: Phải tìm hung thủ thật sự và xử lý nghiêm minh.”
Ánh mắt Lý Tòng Hậu nữa về phía Thịnh Vọng. Hắn vội điều chỉnh sắc mặt, : “Xin Hoàng thượng yên tâm, thần nhất định sẽ sớm tìm hung thủ, cho Tô Lục một lời giải thích.”
“Nếu trong vòng một ngày mà vẫn kết quả, thì vị trí Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ ...”
Tai Thịnh Vọng bỗng ong lên một tiếng.