Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 434: Nỗi lòng thái giám
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:41
Lượt xem: 218
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu tìm cô mẫu, cũng đưa bà đến sống ở đảo Mỹ Nhân. Trên đảo Đoạn Cửu Lương, từng là thị vệ của cha , trung thành tận tụy.”
Tĩnh Bảo sắp xếp cho tương lai, cảm nhận sự cận dành cho nàng từ trong đó.
Như thể đang từng chút một mở lòng, để nàng bước , thấy những điều sâu kín giấu trong tim.
“A Bảo!”
“Vâng?”
“Phủ Lâm An là địa bàn của ngươi!”
Giọng Cố Trường Bình dịu dàng: “Ta sắp xếp thiết nhất của ở đó, là bởi vì yên tâm.”
Mỗi một lời đều như chiếc kim đ.â.m từng lỗ tim Tĩnh Bảo, khiến gió lùa lạnh buốt.
“Tiên sinh?”
“Suỵt, đừng nữa. Ta chợp mắt một lát, đến giờ thì gọi .”
Cố Trường Bình đưa tay nàng trở chăn, buông nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng.
Tĩnh Bảo nín thở.
“Giúp tháo tóc .” Hắn thì thầm: “Vướng đau quá.”
Không chỉ hành động mật, lời cũng đầy mập mờ.
Tháo tóc là việc chỉ vợ mới thôi.
Tĩnh Bảo run run giơ tay, theo tóc , nhẹ nhàng rút trâm .
Lần đầu tiên tháo trâm cho nam nhân, nàng chẳng kinh nghiệm, tiện tay rơi cả hai sợi tóc dài. Cứ ngỡ sẽ khiến Cố Trường Bình tỉnh giấc, ngờ chỉ nhíu mày, chìm giấc ngủ say.
“Ngủ , ở đây.” Nàng .
Nói xong, nàng vươn tay vén từng sợi tóc lòa xòa mặt , để khuôn mặt hiện rõ ràng mắt .
Chúng ... rốt cuộc là gì đây?
Tĩnh Bảo thầm nghĩ.
Là tàn dư tình cũ, là kìm lòng?
...
Đêm buông xuống, vạn nhà lên đèn.
Tại một căn nhà nhỏ phía nam thành, bóng tối bao phủ.
Cánh cửa “két” một tiếng đẩy , đến ở cửa, cẩn trọng ngoái đầu quanh vài lượt, xác định ai theo dõi mới nhanh chóng đóng cửa .
Hắn tiến sâu trong.
Đi qua bức bình phong, qua hành lang dài, xuyên qua cổng vòm, gian bỗng mở là một viện rộng lớn.
Trong viện cũng thắp đèn. Trước cửa một bà lão , là câm, thấy đến lập tức hiệu liên tục.
Hắn chỉ chiếc lồng đèn mái hiên.
Bà lão hiểu ý, vội vã thắp đèn, lập tức nhân lúc đó tiếp trong.
Đèn trong viện bất ngờ sáng rực, một chùm sáng rọi thẳng gương mặt trắng tròn béo của .
Thịnh Vọng xoa mặt, nở nụ , bước qua bậc cửa: “Tiểu thư, xem mang gì đến cho ?”
Cố Ấu Hoa đang cạnh cửa sổ đầu , đôi mắt đen láy sang, khiến lạnh sống lưng.
Thịnh Vọng lấy một gói giấy dầu mở , bên trong là một cái bánh dầu nóng hổi thơm lừng.
“Mua từ tiệm Tam Vị Trai, vẫn còn nóng đấy, tiểu thư nếm thử ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-434-noi-long-thai-giam.html.]
Có ai ngờ, vị tiểu thư nhà họ Cố cưng chiều như ngọc, thứ thích nhất là sơn hào hải vị, mà chỉ là một chiếc bánh dầu đơn sơ.
Cố Ấu Hoa nhăn mũi: “Đây bánh của Tam Vị Trai, mùi đúng.”
Thịnh Vọng khổ: “Hôm nay sư phụ Trương khỏe, , cái là đồ .”
Cố Ấu Hoa lập tức nổi giận: “Lão già Trương là cố tình chống đối , nào ăn là y như rằng ông nghỉ! Chắc chắn do chiều quá .”
Bao nhiêu năm trôi qua, gì còn sư phụ Trương nữa, đến tiệm Tam Vị Trai cũng chẳng còn.
Thịnh Vọng nhe răng : “Tiểu thư ơi, dù cho ông vài lá gan, ông cũng dám !”
Sắc mặt Cố Ấu Hoa lúc mới dịu : “Đưa đây, nếm thử.”
Thịnh Vọng đưa gói bánh lên, Cố Ấu Hoa đón lấy c.ắ.n một miếng, nhai vài , mặt nở nụ .
“Lát nữa ngươi với lão Trương, đồ ông bảy phần bản lĩnh , cứ thế mà tiếp tục, bản tiểu thư sẽ nâng đỡ .”
“Tiểu thư nâng đỡ ai là phúc phận của đó!”
Thịnh Vọng thở phào, pha nóng, thổi cho nguội mới dâng đến tận tay Cố Ấu Hoa.
Cố Ấu Hoa cau mày , ánh mắt dần dần mơ hồ: “Ngươi là...”
“Là Tiểu Vọng tử đây ạ! Tiểu thư quên , năm đó Lục gia đưa ngắm đèn rằm tháng giêng, Tiểu Vọng tử theo sát phía . Tiểu thư thích một chiếc đèn hoa sen, một chiếc đèn cá, Tiểu Vọng tử bèn mua hết, xách theo suốt cả đường.”
“Tiểu Vọng tử, thì ngươi là Tiểu Vọng tử tay nứt nẻ năm nào.”
Nàng vẫn còn nhớ!
Tim Thịnh Vọng như ai bóp chặt, tê ngọt.
Năm nàng bên Lục gia, nụ rực rỡ như hoa.
Hắn theo trong lòng của Lục gia, mà Lục gia cứ luôn ngoái đầu . Nhìn nhiều quá, tiểu thư phát hiện lập tức hỏi: “Lục ca gì thế?”
Lục gia thản nhiên trả lời: “Ta Tiểu Vọng tử, xem kìa, lanh lợi bao.”
Tiểu thư , ngắm từ xuống , mỉm : “Lanh lợi gì chứ, thấy ngu ngốc thì . Không cầm hai cái đèn chập , cứ nhất quyết mỗi tay cầm một cái.”
Hắn vội gượng: “Là sợ hỏng đèn của tiểu thư thôi mà.”
Nàng mỉm : “Tay ngươi cứng đờ cả , còn cầm chắc ? Lục ca, trong nhà còn cao trị nứt tay , đưa cho một lọ . Người thì trắng trẻo mà tay thì quá, xem , nứt nẻ hết cả.”
Khoảnh khắc đó, muôn ngàn pháo hoa rực rỡ nổ tung trong lòng . Nếu cố gắng kiềm chế, thì tiếng tim đập của e là vang cả bầu trời .
Họ thật của là họTôn, nhà nghèo rớt mồng tơi, giữa mùa đông cũng nổi một chiếc áo bông rách. Tay lạnh đến nứt toác, mủ, chảy máu, thấy cả xương bên trong.
Sau đó, cha bán cho một thái giám già, hai lượng bạc. Thái giám đưa cung, một đao cắt gốc rễ, trở thành tiểu thái giám. Dù ăn no mặc ấm, nhưng mỗi khi đông đến tay vẫn nứt nẻ.
Ai quan tâm đến một tên hoạn quan tay chân nứt nẻ chứ? Ngay cả cha nuôi, mỗi khi thấy tay cũng chỉ thấy ghét bỏ.
Nàng thấy cũng ghét bỏ nhưng giúp chữa trị.
Nàng xem là hoạn quan, nàng xem là .
Đêm đó, Tiểu Vọng tử theo sát rời, mỗi bước đều len lén về phía bóng dáng cao quý rực rỡ , dần dần nảy sinh một thứ xúc cảm nhỏ bé, hèn mọn, tối tăm, ngu xuẩn và đáng thương.
Đêm , giường, bàn tay nứt nẻ xuống , xúc cảm hóa thành d.ụ.c vọng, nơi bắt đầu căng phồng.
Khoảnh khắc , cảm thấy là một nam nhân chân chính.
Từ đó, như hóa điên, chỉ mong móc cả trái tim cho nàng thấy.
đáng tiếc là dám. Hắn chỉ dám tìm cách để nàng một , nàng , nàng buồn, lẩn đêm tối, tiếp tục lén lút, dơ bẩn như thế, thể .
“Tiểu Vọng tử, Vân Sơn đến ? Người bảo đến !”
Hồi ức lập tức cắt ngang, Thịnh Vọng trả lời: “Tiểu thư nhầm . Hắn Quốc vương Tô Lục đón về, quên , là kế vị ngai vàng mà.”
Cố Ấu Hoa bỗng thấy bánh trong miệng chẳng còn ngon nữa: “Ngai vàng thì gì ? Ta chẳng hoàng hậu, ngày ngày tranh sủng với đám đàn bà , Lục ca thật chẳng thú vị gì cả.”