Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 438: Theo tiên sinh

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:45
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là chuyện tất nhiên!

Tĩnh Bảo trả lời trong lòng.

Người đàn ông của thì chỉ quyền bắt nạt, Tĩnh Thất gia là kiểu che chở yêu đến cùng!

“A Bảo !” Cố Trường Bình yếu ớt thở dài một tiếng: “Ta với nàng đây?”

“Phải gì chứ?” Tĩnh Bảo hít khịt mũi, mùi m.á.u tanh nồng nặc khiến nàng thở cũng thông: “Người sấp xuống , để xử lý vết thương lưng cho , thì lát nữa mang trộn gỏi đấy!”

“Nàng...” Cố Trường Bình tức đến c.ắ.n nàng một cái, nhưng còn chút sức lực nào. Sau lưng bỏng rát, đau đến mức cũng vững.

Kỳ lạ thật!

Theo lý mà , đ.á.n.h cũng là chuyện thường như cơm bữa, thế mà càng nàng xót thương, càng thấy đau.

...

Mặc dù đó Cẩm cô sơ qua, nhưng khi Tĩnh Bảo thấy bộ phần lưng của Cố Trường Bình, vẫn kìm mà rùng một cái.

Đó là một tấm lưng thế nào chứ?

Vết sẹo chi chít, lồi lõm gồ ghề, vết roi cũ lành, vết roi mới chồng lên, gần như còn một tấc da lành lặn, khiến mà rùng .

Ta hận c.h.ế.t Cố Ấu Hoa !

Tĩnh Bảo nghĩ trong lòng: Sao bà thể tra tấn một như tiên giáng trần thế thành thế chứ!

Cố Trường Bình sấp, đầu nghiêng sang một bên, đôi mắt đen láy nàng.

“Bà cũng từng với , từng ôm trong lòng, dỗ ngủ như một thật sự.”

Đó là chút ấm áp ít ỏi trong tuổi thơ của , cũng chính chút ấm áp giúp níu lấy hy vọng mà sống tiếp.

“Đám đàn ông đến Tầm Phương Các, đều nhắm danh tiếng tiểu thư nhà họ Cố. Họ hành hạ bà giường, bắt bà tạo đủ tư thế, gặp kẻ tiền thế biến thái, thậm chí còn vài cùng lúc...” Cố Trường Bình đến đây phần nghẹn ngào: “Cẩm cô từng lấy một , còn cố ý mời tú bà về dạy cách hầu hạ đàn ông.”

Sắc mặt Tĩnh Bảo vỡ vụn.

Nàng tấm lưng đầy thương tích , nên đau lòng cho ai, xót cho ai, chỉ thấy tim như xé nát thành từng mảnh.

“Cha và bà ruột thịt cùng sinh , tài hoa xuất chúng, luôn hết mực cưng chiều bà . Bà chấp nhận chuyện chính cha khiến nhà họ Cố sụp đổ, nhưng trong lòng vẫn nhớ đến những điều của ông.”

Hơi thở Cố Trường Bình gấp gáp: “Vừa nhớ nhung, căm hận. Bà từng ở nơi cao cao tại thượng, giờ thành thấp hèn nhất. Muốn c.h.ế.t, nhưng mang hận, c.h.ế.t nổi.”

Đôi mắt Tĩnh Bảo đỏ rực: “Tiên sinh... xin , là sai , nên như .”

“Đừng xin .” Cố Trường Bình nhẹ giọng : “Ta vui. A Bảo , bao năm qua, từng ai giúp câu nào, dù là Cẩm cô cũng chỉ khuyên nhẫn nhịn.”

cũng là con , cũng đau.

Tấm lưng đó thật sự đau!

“Tiên sinh!” Nước mắt mặt Tĩnh Bảo trào xuống, lăn theo cằm, rơi ướt đẫm mép giường.

“A Bảo!” Cố Trường Bình khó khăn đưa tay , lòng bàn tay nóng rực nắm lấy tay nàng. Hắn thật sự buông tay nữa. Dù là ích kỷ, cũng giữ nàng thật chặt bên .

Đường đời phía quá khó khăn, bước một .

Kệ nó “vì cho nàng”, cũng mặc kệ “đến đây là đủ ”.

Giờ đây điều , là cho dù mưu phản thất bại, diệt cả gia tộc, xuống tận mười tám tầng địa ngục... Hắn cũng ở bên .

Ở bên , mới phụ ý trời cho sống một đời.

“Sau ... theo nhé?”

Hắn dịu dàng .

...

“A Man, nếu gia của ngươi định một việc cực kỳ trái lẽ thường, thể khiến cả Tĩnh gia gặp họa, ngươi sẽ ủng hộ chứ?”

A Man ở bên ngoài đang mơ màng buồn ngủ, xong câu đó lập tức dựng hết cả tóc gáy.

Cực kỳ trái lẽ thường?

Gây họa cho cả Tĩnh gia?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-438-theo-tien-sinh.html.]

Ý của Thất gia là... con gái ?

A Man bật thẳng lưng dậy, một lúc mới thốt : “Thất gia, đừng bốc đồng, bốc đồng là ma quỷ đó!”

“Tại thể bốc đồng?” Giọng Thất gia hờ hững.

“Vì... vì... gia từng , miệng đàn ông lời dối trá; đàn ông đáng tin, lợn nái cũng leo cây; khi đàn ông lòng đổi , hề đạp phanh, chỉ giẫm luôn gót lửa phong hỏa luân!”

A A A, Thất gia còn gì nữa nhỉ?

A Man vò đầu bứt tóc: “À đúng , gia còn , mối quan hệ định nhất, là quan hệ gì cả.”

“...”

A Man đợi một lúc, thấy trong phòng yên tĩnh tiếng động, bèn hạ giọng tiếp: “Thất gia, động một sợi tóc là kéo cả thể, nên cân nhắc kỹ khi hành động!”

“...”

“Hay là để A Man bói cho gia một quẻ, xem lành dữ !”

“Câm miệng, ngủ !” Tĩnh Bảo bực bội trở .

Nàng thầm yêu bao năm, nay mặt dày bày tỏ lòng , vốn chuẩn sẵn tinh thần sống cô độc với một tấm lòng son đến trọn đời, dù phận cũng chẳng thể cùng nên duyên.

Nào ngờ...

Sau lời , nàng chỉ cảm thấy trời đất cuồng, cuống quít bỏ chạy.

Cố Trường Bình, ở bên , đến mơ cũng , nhưng hậu quả thì ?

Cố Trường Bình, thể ích kỷ như ... nhưng ích kỷ một !

Tĩnh Bảo mỉm môi đến rướm máu.

Ta đây?!

...

Cố Trường Bình đau đến tỉnh , mở mắt thì thấy trong phòng còn .

“Trường Canh?”

“Ngươi là ch.ó đấy ?”

Thẩm Trường Canh bước đến bên giường: “Ngửi mùi cũng ai là ai?”

“Ngươi nửa đêm đến đây, định chọc tức ?”

“Ông đây đến thăm ngươi đấy!” Thẩm Trường Canh liếc qua vết thương lưng, giận dữ : “Ngươi xem cái mạng ch.ó còn đ.á.n.h c.h.ế.t? Không thể yên phận một chút cho sống lâu hơn ?”

“Người sống lâu, kẻ ác sống nghìn năm, mạng còn dài lắm!”

“Phải , dài như rùa đen !” Thẩm Trường Canh xuống mép giường: “Bây giờ ngoài đồn rằng các chủ Tầm Phương Các điên , còn tự trốn . Ta cứ thấy chuyện gì đó kỳ lạ!”

Cố Trường Bình khó nhọc vươn tay, một chữ lòng bàn tay .

“Là ?!” Thẩm Trường Canh kinh ngạc.

Cố Trường Bình chớp mắt.

Thẩm Trường Canh tiêu hóa xong bộ sự việc, thở dài: “Ngoài , còn nhờ Tĩnh Thất nhiều. Tên nhóc đó ngươi dạy uổng công, thông minh thật. điều nhắc ngươi.”

“Không cần nhắc, chọn .” Cố Trường Bình đợi xong, dùng lời ngắt ngang: “Ngoài , chẳng cần ai cả. Ta ngươi đang lo gì, nhà họ Cố tuyệt tử tuyệt tôn, chúng sẽ tìm cách nối dõi.”

“Hai tên đàn ông thì tìm cách gì?”

“Chuyện đó ngươi đừng lo, chủ ý.”

Cố Trường Bình thở nhẹ một vì đau: “Được , về , đừng ở đây loạn nữa.”

“Ta là loạn ?” Thẩm Trường Canh nghiến răng ken két, lòng thầm mắng:

Tim ông đây ngươi giày vò tơi tả đây nè, thật g.i.ế.c c.h.ế.t cái tên khốn nạn !

Cánh cửa “két” một tiếng khép , trong phòng rơi yên tĩnh.

Cố Trường Bình phía cửa sổ, nhỏ giọng : “Vào , Thịnh lão đại.”

 

Loading...