Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 44: Không có kết quả

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:10:08
Lượt xem: 257

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Làm để hình dung bàn tay ?

Xương khớp rõ ràng, thon dài như trúc.

Rồi đến chủ nhân của bàn tay, đôi mắt đen láy nheo , ánh mắt thẳng nàng. Từ góc độ của nàng, thể thấy rõ hình bóng trong mắt .

“Nhanh!” Cố Trường Bình lạnh giọng thúc giục.

Tĩnh Bảo đành đưa tay đặt lòng bàn tay .

Khoảnh khắc hai bàn tay chạm , Cố Trường Bình lập tức nắm chặt, dùng sức nhấc bổng cả nàng lên.

Bàn tay , thật lực!

Tĩnh Bảo lảo đảo vững, định lên tiếng cảm ơn thì Cố Trường Bình sải bước qua bên cạnh, chỉ để một bóng lưng cô đơn, lạnh lẽo.

Trong lòng Tĩnh Bảo rối bời, chậm rãi theo.

Hàng chục ngọn đuốc khiến bầu trời đêm tối đen như mực bỗng sáng rực.

Không c.h.ế.t , mà cả hậu viện yên tĩnh đến mức khiến rợn tóc gáy.

Cái cây cổ thụ sườn đồi, cành nghiêng lệch vươn một phía, lá cây như những móng vuốt ma quái thò từ trong đêm tối.

Lỗ Bình Định sợ đến mức thể nhấc nổi bước chân, mặt mày như đưa đám, run rẩy : “Ta… tảng đá, bọn họ đó chuyện. Nói gì rõ, Thạch Thuấn bảo xa một chút.”

Trương Trường Thọ hỏi: “Người c.h.ế.t ngã xuống ở chỗ nào?”

“Ở đó… đúng… là chỗ …”

Thấy Lỗ Bình Định năng lộn xộn, Trương Trường Thọ lắc đầu, cầm đuốc về phía . Cha con nhà họ Thạch sợ bỏ sót điều gì, bèn bám theo sát nút.

Đám giáo quan ở Quốc Tử Giám đồng loạt sang Cố Trường Bình, phất tay: “Người đông tiện, các vị ở đây, xem.”

Thạch Thượng thư vốn định nhân cơ hội vài lời riêng với Trương Trường Thọ, ai ngờ Cố Trường Bình theo , khiến ông tiện mở lời.

Cố Trường Bình như nhận phần dư thừa, hỏi: “Trương đại nhân, phía sườn đồi đó, phiền cho thêm vài tới xem. Quỷ thần gì đó, tin .”

Trương Trường Thọ gật đầu: “Mấy các ngươi, qua đó xem !”

“Dạ!”

Ở phía xa, thấy bọn họ lục soát tỉ mỉ, lòng Tĩnh Bảo càng thêm bất an.

Người giả Tứ cô nương chính là Nguyên Cát. Nguyên Cát tuy là nam nhưng dung mạo mềm mại như nữ tử, khoác lên bộ xiêm y con gái, đến son phấn cũng chẳng cần tô, chẳng khác nào một phụ nữ thực thụ.

Cú ngã là công lao của A Nghiễn.

Hắn chờ đến khi Lỗ Bình Định thì thi triển khinh công, rải mấy viên đá chọn kỹ lên giữa đường. Khi đó Thạch Thuấn đang mải dán mắt nàng, dĩ nhiên thể phát hiện.

Tiếng hét thất thanh của Lỗ Bình Định khiến đổ xô chạy đến. Thạch Thuấn vẫn còn thoi thóp, phận đặc biệt, nên đám lập tức khiêng chính sảnh để cứu chữa.

Chờ tất cả rút , A Nghiễn và Nguyên Cát đang nấp cây lập tức nhanh chóng dọn dẹp hiện trường, lau vết máu, nhặt đá vỡ.

Thật , Tĩnh Bảo dám chắc thể g.i.ế.c Thạch Thuấn, ngờ chuyện suôn sẻ đến .

Chính vì quá suôn sẻ, nàng càng bất an, lo rằng trong bóng tối, thứ gì đó xử lý sạch sẽ.

Không là vận may , Tứ cô nương âm thầm phù hộ, mà lục lọi cả nửa đêm trời, mà chẳng tìm thấy gì.

Trương Trường Thọ cau mày nghi ngờ, chẳng lẽ thật sự là oan hồn treo cổ cây nghiêng hiện hồn hại ?

Không lý nào như !

Không tìm nguyên nhân cái c.h.ế.t của con trai, Thạch Thượng thư chịu bỏ qua.

“Người , bắt hai nghi phạm giải về Hình bộ!”

Vào đến Hình bộ, giam trong ngục lớn, nếm thử “Mười tám bảo vật” trong ngục, ông tin hai mở miệng.

Lỗ Bình Định lập tức hét một tiếng ngất xỉu.

Tĩnh Bảo cũng vô cùng hoảng sợ.

Nàng ngờ Thạch Thượng thư ngang ngược đến mức , bằng chứng mà cũng dám bắt .

Một khi ngục, tra tấn còn bàn, nhưng phận giả nam của nàng thì chắc chắn thể giấu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-44-khong-co-ket-qua.html.]

Vào Thiên lao đều kiểm tra thể.

Nghĩ đến bàn tay đưa về phía nàng, Tĩnh Bảo bỗng quỳ phịch xuống chân Cố Trường Bình, ngẩng đầu : “Xin chủ giúp học trò!”

Cố Trường Bình nàng, ánh mắt sâu thẳm, cả tĩnh lặng một cách kỳ lạ.

Tĩnh Bảo hoang mang rối loạn.

Lần đầu tiên, nàng cảm nhận rõ ràng: chuyện của Thạch Thuấn , nàng thật sự quá lỗ mãng.

“Thạch đại nhân, đang ở trong Quốc Tử Giám, chạy cũng chẳng chạy . Hiện giờ chứng cứ chứng minh cái c.h.ế.t của lệnh lang liên quan đến bọn họ, ngài cứ tùy tiện bắt thế , thật sự .”

Tĩnh Bảo lập tức ngẩng đầu, dám tin mặt.

Cố Trường Bình lạnh lùng dời ánh mắt .

“Vậy ý ngài là, Cố đại nhân nhất định cản ?” Thạch Thượng thư giọng đầy bất mãn.

“Không cản, là khuyên.”

Cố Trường Bình chỉ mặt: “Người phận đặc biệt, hôm đó một xông cứu phủ Tuyên Bình Hầu khỏi nước lửa, Thạch đại nhân cũng nên dè dặt thì hơn.”

Một câu như chuông vang tỉnh mộng.

Tim Thạch Thượng thư run lên dữ dội.

Tuy việc khám nhà họ Hầu là theo chỉ dụ của hoàng thượng, nhưng hoàng thượng sai hai đứa con ông phiên giày vò tiểu thư nhà . Chuyện đó khiến Tuyên Bình Hầu thù hận đến tận xương tủy.

Nếu ông lỗ mãng đưa ngục, với tính khí của Tuyên Bình Hầu, e rằng sẽ xông thẳng hoàng cung cáo trạng.

Lần , tuy lão hoàng đế nặng lời, nhưng ông rõ trong lòng hoàng thượng, là vì nể ông cả đời trung thành tận tụy.

Chuyện một, thể hai.

Huống chi, ông còn hiểu rõ đức hạnh của con .

“Thạch đại nhân, chi bằng để Hình bộ điều tra sâu thêm. Nếu thực sự liên quan đến bọn họ, lúc đó ngài bắt cũng muộn.”

Cố Trường Bình mỉm , đổi giọng: “Huống hồ, c.h.ế.t là chuyện lớn, cũng thể để lệnh lang cứ trơ trọi đất mãi thế .”

“Phải đó đại nhân, nên đưa lệnh lang về phủ an táng .” Trương Trường Thọ ở bên cũng lên tiếng khuyên can.

Không chứng cứ mà bắt , nếu gây chuyện lớn, thì ai cũng gánh nổi hậu quả.

Xem như đưa cho ông một cái thang để leo xuống.

Dù trong lòng Thạch Thượng thư hận thể róc xương lột da hai kẻ quẳng chảo dầu, cũng đành thuận theo mà xuống.

Huống hồ, quân tử báo thù, mười năm muộn.

Ông liếc xéo Tĩnh Bảo một cái, nén giận : “Trương đại nhân, phiền ngài cho phong tỏa hậu viện, đợi trời sáng sẽ khám nghiệm một nữa.”

“Vâng!”

Trương Trường Thọ gật đầu, hiệu cho đám sai dịch tản bốn phía.

Tĩnh Bảo nhẹ nhàng thở phào, cúi hành lễ với Cố Trường Bình: “Đa tạ chủ giúp học trò.”

Cố Trường Bình thấy chiếc cổ trắng nõn của nàng lộ một đoạn cổ áo, yết hầu chuyển động, giọng vui: “Lỗ mãng như , cũng chẳng cách cái c.h.ế.t là bao.”

Tĩnh Bảo kinh ngạc .

Lời … là đang nàng ?

Tĩnh Bảo trở về trai xá, chỉ cảm thấy mệt mỏi rã rời, ngã phịch lên giường.

Uông Tần Sinh ghé gần: “Văn Nhược, rửa mặt ?”

Tĩnh Bảo lắc đầu, còn chút sức lực nào nữa .

“Cả áo quần cũng cởi , để cởi giúp !”

Tĩnh Bảo hoảng hốt bật dậy, vội xua tay hiệu mau ngủ.

Uông Tần Sinh tuy trong bụng còn nhiều điều hỏi, nhưng sợ phiền giấc ngủ của Cao Triều, đành thổi tắt nến, lên giường .

Tĩnh Bảo kéo màn, lười đến mức buồn tháo tấm vải trắng ngực, chỉ cởi áo ngoài chui chăn.

 

Loading...