Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 444: Phát hiện hai tên gián điệp
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:52
Lượt xem: 175
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Thanh Sơn bao nhiêu tưởng tượng, nếu một ngày nhận thư của “tên ẻo lả”, chắc chắn sẽ vui mừng đến mức lộn nhào hai vòng.
Nào ngờ khi ngày thực sự đến, thấy... lộn nhào thôi vẫn đủ để biểu đạt tâm trạng .
Hắn cắt một đoạn tim đèn, đó cởi áo khoác, rửa tay rửa mặt sạch sẽ... thầm nghĩ: Tên ẻo lả , ngươi xem đối với ngươi cẩn thận bao.
Sau khi thứ chuẩn chu , mới xuống ánh đèn, mở thư từng chữ một, sót chữ nào.
Rồi từ đầu.
Liên tục năm , Từ Thanh Sơn mới lôi từ gối ba bức thư, một của Cao mỹ nhân, một của Tiền Tam Nhất, một của Uông Tần Sinh.
Thư của Cao mỹ nhân ngắn gọn súc tích, chỉ Cẩm Y Vệ, giọng văn toát khí chất lạnh lùng của một công tử quý tộc.
Còn cái tên Tiền Tam Nhất vô sỉ ngoài rên chuyện học hành khổ cực thì chỉ than nghèo kể khổ. Đã thế còn mặt dày đòi mang ít da bò, da dê về kinh bán lấy tiền, hai chia năm năm, để gây dựng “kho bạc riêng” của .
Thư của Uông Tần Sinh thì đúng như con , khuôn phép đàng hoàng, là hỏi thăm sức khỏe, kể tình hình hiện tại, cuối cùng dặn dò vài câu.
Từ Thanh Sơn lượt xem qua cả bốn bức thư, ánh mắt cuối cùng vẫn dừng ở thư của “tên ẻo lả”.
Nhìn nét chữ , cách hành văn, từng câu chữ... À đúng , đó còn gì nhỉ...
“Thường xuyên nghĩ đến .”
Miệng Từ Thanh Sơn gần như nở tới tận mang tai.
“ là dùng cả tấm lòng !”
Hắn cất cả bốn bức thư gối, mặc áo giáp sắt lạnh như băng, gọi lớn ngoài trướng: “Mạch Tử, chuẩn ngựa!”
Tên tiểu đồng cận Mạch Tử ló nửa cái đầu vén rèm: “Công tử, trời tối , giờ gió cát lớn, ngài...”
Từ Thanh Sơn quét mắt một cái, ánh mắt lạnh lẽo khiến Mạch Tử sợ đến run tay, rèm rớt “phịch” xuống. Công tử mặc giáp sắt lạnh lùng, sát khí nghiêm nghị khiến dám chống đối.
Hắn sợ thật !
Ngựa dắt đến, Từ Thanh Sơn tung lên lưng, chân kẹp mạnh, cả lẫn ngựa biến mất trong màn đêm.
Tên ẻo lả bảo hãy vùng cỏ sa mạc, chim ưng và chiến mã, sẽ ; hơn nữa...
Nếu cưỡi ngựa, xả hết cơn hừng hực , thể gối đầu lên thư của mà yên tâm ngủ ?
Chạy một vòng, mệt, ngựa cũng mệt, Từ Thanh Sơn ngả xuống đất thì tiếng vó ngựa đuổi đến.
“Ai đó?”
“Công tử, là !”
Mạch Tử kịp xuống ngựa vội : “Trong quân mười sáu phát hiện hai tên gián điệp, trói , mời công tử xử trí!”
“Gián điệp?” Từ Thanh Sơn bật dậy, phủi đất bụi: “Đi, xem thử!”
...
Trước doanh trướng quân mười sáu, lửa cháy hừng hực, mấy trăm binh lính khoác vai vây thành một vòng tròn, rôm rả.
Giữa vòng hai tên lính trẻ trói như bánh chưng, quỳ rạp đất, cả run lẩy bẩy.
“Nhìn xem, mặt mũi cũng ưa đấy chứ!”
“Mông cũng cong nữa!”
“Hay là đừng g.i.ế.c, giữ trong trướng cho sưởi ấm giường?”
“Tổ bà nhà ngươi, Tôn Nhị Cẩu, ngươi ghê ?”
“Ghê gì mà ghê, mấy năm nay đụng đến đàn bà, thèm đến đỏ mắt , hai tên giải cơn khát giùm !”
“Ha ha ha! Cả đàn ông cũng xuống tay ?”
“Suỵt, im , đừng ồn nữa, Tiểu Từ tướng quân tới !”
Từ Thanh Sơn sải bước tiến , đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng nơi hai tên gián điệp .
Chỉ thấy cả hai đều thấp bé, thậm chí lùn, bẩn thỉu nhếch nhác, nhưng ngay cả , gương mặt họ vẫn vài phần thanh tú.
Từ Thanh Sơn cau mày, bên biên ải đều cao to thô kệch, hai giống kiểu đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-444-phat-hien-hai-ten-gian-diep.html.]
“Ngẩng đầu lên!”
“Tiểu Từ tướng quân bảo các ngươi ngẩng đầu, ?”
Hai thanh đao sáng loáng gí cằm, ai mà dám ngẩng?
Hai run rẩy ngẩng đầu. Một trong đó Từ Thanh Sơn bằng ánh mắt cực kỳ oán hận, mím môi bất chợt òa.
Từ Thanh Sơn cảm thấy da đầu tê rần, m.á.u như đông cứng .
Tiếng đó, ánh mắt đó...
Mẹ kiếp!
Đây gián điệp gì, rõ ràng là Diệp Quân Chỉ!
là gan trời, dám giả trai lẻn quân doanh đùa giỡn. Ngươi chuyện nguy hiểm đến c.h.ế.t !
Sự kinh ngạc mặt Từ Thanh Sơn lập tức biến mất, đó là vẻ trầm tĩnh đến đáng sợ: “Người , giải hai tên gián điệp về đại trướng cho đại tướng quân xử lý.”
Diệp Quân Chỉ giận sốt ruột: “Từ Thanh Sơn...”
Từ Thanh Sơn quát lớn: “Bịt miệng bọn chúng !”
Vệ binh hai bên thấy tên nhóc dám gọi thẳng tên Tiểu Từ tướng quân, lập tức nhét giẻ mồm.
“Ưm ưm... ưm ưm...”
Nước mắt Diệp Quân Chỉ càng tuôn dữ dội.
Đồ đàn ông m.á.u lạnh vô tình! nàng băng qua ngàn dặm tìm đến, chịu bao khổ cực, rõ ràng nhận , mà còn hành hạ nàng như thế.
Máu lạnh!
“Nhìn xem, mặt của tên nhóc trắng mịn như đậu hũ !”
Nước mắt rửa qua khuôn mặt, lộ gương mặt thật, phối cùng đôi mắt long lanh như nước trông thật đáng thương khiến động lòng.
“Tiểu Từ tướng quân, đừng giao cho đại tướng quân xử lý, phí lắm!”
“ đó đúng đó, bọn đảm bảo ‘chăm sóc’ hai tên gián điệp đến sống bằng c.h.ế.t!”
“Tiểu Từ tướng quân, thưởng bọn !”
“Cho bọn !”
Trái tim Diệp Quân Chỉ như thắt , quên cả , quên cả giãy giụa. Cái tên đàn ông m.á.u lạnh ... chẳng lẽ thực sự định...
Lúc , Từ Thanh Sơn động đậy.
Hắn bước tới, nhấc nàng lên như nhấc gà con khỏi đất, ánh mắt trở nên âm trầm đáng sợ: “Uống rượu tán dóc thể cho qua, nhưng chuyện gián điệp liên quan đến an nguy quân doanh, tính mạng của các ngươi mà các ngươi dám đem trò đùa ư?”
Tất cả binh lính đều sững .
Tiểu Từ tướng quân từ khi nhập ngũ đến nay luôn hòa nhã, thường đùa giỡn vài câu thô tục cũng , quen với kiểu phân ... ngờ...
Thì , Tiểu Từ tướng quân cũng chẳng hạng mềm yếu. Dù đ.á.n.h trận nổi bật, nhưng chí khí và tư cách tướng thì thiếu.
Mạch Tử thấy công tử xách Diệp tiểu thư , cũng vội xách tên còn theo.
Người , là nha cận của Diệp tiểu thư, tên là Thang Viên.
Con nha đầu do chính lão gia nhà họ Diệp dạy võ, thủ tệ. Nếu thì Diệp tiểu thư dám cả gan ngàn dặm tìm đến đây.
Hừ!
Còn dám trừng mắt với nữa cơ ?
Mạch Tử nghĩ bụng: Chủ tớ gì mà giống thế, gan lớn thật đấy!
Từ Thanh Sơn xách bước như bay, Diệp Quân Chỉ treo lủng lẳng, thỉnh thoảng len lén liếc .
Râu ria lún phún, gương mặt gầy guộc, mày như lưỡi kiếm, mắt sâu lạnh như đêm đông, hai tháng quân ngũ rèn giũa như da đổi thịt, là một nam nhân thật sự.
Đẹp thật đấy...
Trong khoảnh khắc, Diệp Quân Chỉ quên sạch hết những khổ cực trải qua, trong lòng trong mắt nàng chỉ còn một Tiểu Từ tướng quân với ánh mắt trong sáng như trời.