Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 446: Trong lòng có nàng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:54
Lượt xem: 206
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư duy của Từ Thanh Sơn cắt ngang, lập tức tỏ vẻ vui.
Mạch Tử co rụt cổ , hạ giọng : “Diệp Tiểu thư đột nhiên đổi ý, là tạm thời về, ba tháng nữa sẽ cùng tướng quân và phu nhân trở kinh thành.”
Có gì mà chứ?
Từ Thanh Sơn bực bội mặt: “Tùy nàng!”
“Còn nữa... Diệp Tiểu thư còn , bắt đầu từ ngày mai, nàng định cải nam trang theo bên cạnh công tử, tiểu đồng.”
“Cái gì?”
Từ Thanh Sơn khựng tay, mực nhỏ giọt xuống tờ thư, loang mờ cả nét chữ của .
Mạch Tử l.i.ế.m đôi môi khô nứt: “Tiểu thư , đến đây thì thể cứ tay trắng mà về. Nếu , nhà họ Diệp hỏi tới, nàng sẽ mất mặt.”
“Mất mặt cái con khỉ!”
Từ Thanh Sơn giận dữ bừng bừng: “Ngươi , nhưng ông đây thì !”
...
“Ngươi thì mặc ngươi, gia !”
Cách đó ngàn dặm.
Hàn Lâm Viện trong kinh thành.
Sắc mặt Tiền Tam Nhất y như thể lừa mất mấy trăm lượng bạc, lòng tự tôn mong manh của nam nhi vỡ vụn từng mảnh.
Dựa cái gì chứ?
Vừa mới dọn dẹp xong căn phòng đầy bụi bặm và mạng nhện, lập tức bắt bọn họ chép từng cuốn sách trong đó?
Có hút m.á.u cũng đừng chỉ hút hai con dê chứ! Tưởng bắt nạt hai mới là dễ lắm ?
“Ngươi ?”
Tĩnh Bảo khoanh tay : “Được thôi, tự với Phùng lão . Biết còn thơm lây từ ngươi đấy.”
Tiền Tam Nhất: “...”
Tiền Tam Nhất: “Tại , mà ngươi thơm lây hả?”
“Vì cũng vô dụng mà! Thời buổi , quan ngoài dựa quan hệ, còn xếp thứ bậc, tới phiên tụi thì cũng chỉ đáng gọi là cháu chắc thôi.”
Ánh mắt Tĩnh Bảo bình thản: “Hơn nữa, cuối năm còn khảo sát, kết quả đều do cấp quyết định.”
Tiền Tam Nhất Tĩnh Bảo, mặt mày đầy vẻ, tự dưng giáng cấp nhanh trời”.
“Làm , xong sớm nghỉ sớm!”
Tĩnh Bảo tiện tay lật một quyển sách xem, suýt nữa nôn tại chỗ.
Trên trang sách đầy rẫy những con mọt trắng nhỏ xíu, sách quý gặm gần hết.
Phùng lão bảo bọn họ chép quả thật sai, nơi là cổ thư và sử sách quan trọng. mà...
Công việc vẫn thật kinh khủng quá!
Chiều tối.
Tiếng chuông trống vang lên.
Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất liếc một cái, như sét đ.á.n.h kịp bưng tai, đóng sách, khóa cửa phòng, khóa luôn cả viện.
Tiền Tam Nhất đảo tròn mắt: “Để an ủi tâm hồn tổn thương của gia, cũng để mai khỏi xin nghỉ bệnh, Tĩnh Thất, ngươi chắc chắn mời ăn cơm!”
Dù về cũng chẳng việc gì, Tĩnh Bảo gật đầu cái rụp: “Được.”
“Phải ăn món ngon!”
“Được!”
“Còn uống rượu!”
“Được!”
“Rượu ngon cơ!”
“Ngươi lắm chuyện quá đấy?”
Tiền Tam Nhất đầu , lúc bắt gặp ánh mắt Tĩnh Bảo đang .
Bốn mắt chạm , Tiền Tam Nhất hổ trả lời hai chữ: “Xong !”
Hai cùng lúc bước khỏi cổng Hàn Lâm Viện.
Tiền Tam Nhất phát hiện Tĩnh Bảo đột ngột khựng , bèn theo ánh mắt nàng...
Cách đó vài trượng, Cố Trường Bình bên cạnh xe ngựa, dáng vẻ ung dung, nét mặt sâu lắng, lông mày dịu nhẹ, khí chất của ngay cả khi yên cũng như một cảnh sắc tao nhã.
“Sao Tiên sinh tới đây?”
Tiền Tam Nhất lập tức lao đến hồ hởi chào hỏi, nhưng giữa đường thì rõ ràng thấy Cố Trường Bình cau mày, khiến dừng bước.
Động tác đó... hình như, chán ghét?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-446-trong-long-co-nang.html.]
Cố Trường Bình đến mặt Tĩnh Bảo: “Đói ?”
Tĩnh Bảo , đường nét vai khẽ phập phồng theo nhịp thở: “Không đói.”
“ đói.”
Cố Trường Bình ghé sát , thở ấm nóng lướt qua tai nàng: “Đi cùng .”
Chữ “” như một đốm lửa, khiến ngọn lửa trong lòng Tĩnh Bảo bùng cháy dữ dội.
Hắn, đang nhõng nhẽo với nàng ?
Im lặng một lúc, Tĩnh Bảo mặt đỏ bừng, nhẹ nhàng gật đầu.
Khóe mày Cố Trường Bình ẩn hiện ý gian xảo, xoay bước xuống bậc thềm.
Khi ngang Tiền Tam Nhất, nghiêng mặt, nghiêm túc : “Mệt cả ngày , về phủ nghỉ ngơi sớm , đừng lang thang bên ngoài, tốn tiền.”
Tiền Tam Nhất đờ cả , một luồng khí lạnh từ ngũ tạng lục phủ tràn lên.
Không những chê, còn đá luôn?
Mẹ nó...
Hoá là cái thứ thừa thãi?!
“Tĩnh Thất!”
Tiền Tam Nhất lập tức khoác vai Tĩnh Thất, toan vùng lên giãy giụa cuối: “Ngươi chẳng sẽ mời lầu Ngoại Lâu ăn uống đó ?”
Dám , coi chừng gia dùng ánh mắt g.i.ế.c ngươi ngàn !
Tĩnh Bảo vội : “Hay là...”
Chữ “cùng ” còn , một ánh sắc như d.a.o phóng tới khiến nàng lạnh cả sống lưng...
Không xa lắm, mặt Cố Trường Bình đen như đá than.
Ánh mắt đặt lên cánh tay đang khoác vai A Bảo, chỉ hận thể chặt đứt.
“Để hôm khác nhé!”
Tĩnh Bảo quả quyết chọn sắc mà bỏ bạn, “ bạn ” suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.
Trời cao ơi!
Đất dày ơi!
Quả nhiên Tiền Trạng nguyên là kẻ thừa!
...
Tĩnh Bảo bước lên xe ngựa của Cố Trường Bình mới phát hiện bên trong sửa sang rộng rãi hơn hẳn. Chăn đệm lót đất và cái bàn nhỏ bày đều là đồ mới.
Trong cùng xe, còn một hộp thức ăn.
Cố Trường Bình mở , lượt lấy đặt lên bàn, đều là những món nàng thích ăn.
Trái tim Tĩnh Bảo khẽ rung lên.
“Lầu Ngoại Lâu quá nổi bật, Tĩnh phủ sợ nàng thoải mái, Cố phủ thì nàng chẳng thích, trong thành Tứ Cửu giờ cũng còn Tầm Phương Các...”
Cố Trường Bình rót , đưa qua: “Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỗ nào thích hợp để ở riêng cùng nàng, bèn sửa xe ngựa một chút, thể , cũng thể . Nàng thấy thế nào?”
Trước một Cố Trường Bình như , Tĩnh Bảo thật chẳng nổi hai chữ “ ”. vẫn điều hỏi cho rõ: “Sửa thế , hẳn là tốn ít, ...”
“Vì sẽ dùng thường xuyên.”
Tĩnh Bảo: “...”
Lời ám chỉ... định thường xuyên hẹn hò bí mật cùng nàng trong chiếc xe ngựa kín đáo ?
Giọng đàn ông khàn nhẹ, cúi đầu, từ lên nàng: “Nếu rảnh, ngày nào cũng sẽ tới đón nàng tan sở.”
Tĩnh Bảo: “...”
Đôi mắt thực sự , đuôi mắt cong lên, quyến rũ đến mức khiến cầm lòng nổi. Tĩnh Bảo suýt nữa chìm đắm trong sự dịu dàng .
Nàng nhận lấy chén , c.ắ.n môi hỏi: “Vì ?”
“Không ?” Hắn hỏi ngược .
Tĩnh Bảo nổi giận, ai bắt nạt khác như ?
“Ta bảo nàng theo , nàng mãi chẳng trả lời. Ta trong lòng nàng nghĩ tới Tĩnh gia, nghĩ tới nhiều khác, nhưng mà A Bảo...”
Giọng nhẹ như tơ: “Trong lòng cũng nàng. Một khắc cũng buông xuống .”
Lời tỏ tình bất ngờ khiến Tĩnh Bảo chẳng kịp đề phòng, hốc mắt đỏ ửng, vội lấy tay che .
Trước , nàng chỉ cần thấy là thể dời mắt, thể bước , chỉ mong dính chặt lấy từng khắc. Không thấy thì nhung nhớ, ngóng trông.
Tương tư là chuyện chẳng hồi kết, nàng xoay vòng trong đó suốt ba năm.
Hắn chán ghét, lạnh nhạt thế nào cũng , chỉ là đừng dịu dàng thế với nàng...