Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 448: Tên hoạn quan rách nát nhà ngươi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:56
Lượt xem: 182

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thịnh vẫn hiểu , thích mấy cô gái trẻ trung, xinh , dáng chuẩn, nhô nở . Ma ma ơi, gọi cô nương đắt nhất ở đây .”

Ánh mắt Tiền Tam Nhất chẳng mấy thiện cảm: “Thịnh ý kiến gì chứ?”

Cùng là tử của Cố Trường Bình: Từ Thanh Sơn canh giữ biên ải, là một hảo hán chính hiệu; Uông Tần Sinh thì thật thà chất phác, mang phúc cho dân; Cao Triều thì khiêm tốn, vững vàng; đến cả đỗ Thám hoa cũng thông minh, giỏi giang.

Chỉ riêng Tiền Tam Nhất là tham tiền, háo sắc, thế nào cũng thấy chẳng thể thống gì.

Thịnh Nhị gia nhếch môi, như như : “Một nàng e là đủ, cho hai nàng . Ma ma ơi, gọi hai tới.”

Hai ?

Tiền Tam Nhất lập tức Thịnh Nhị gia với ánh mắt đầy ẩn ý.

Người mặc quan phục, chỉ khoác áo gấm màu xanh xám, vải , đường may khéo, chắc nhà giỏi thêu thùa. Ra tay thì rộng rãi, với hoa quả chọn loại hảo hạng, lúc “hai ” mà mắt cũng thèm chớp, chắc chắn là tay tiền.

Tĩnh Thất , giờ tới Thịnh Nhị. Đây rõ ràng là ông trời sắp đặt.

“Thịnh hào phóng như , mà từ chối thì thật thất lễ!” Tiền Tam Nhất khan.

Hắn quyết định trêu chọc nữa, mà sẽ kết đàng hoàng với Thịnh Nhị. Sau còn chịu chi tiền .

Ngọc quan dẫn hai mỹ nhân dáng chuẩn phòng, thêm một tiểu quan hát, căn phòng lập tức rộn ràng hẳn lên.

Cao Triều vẻ đang chuyện trong lòng, chẳng hứng thú mấy.

Thịnh Nhị gia nhấp rượu từ tốn, chuyện với Cao Triều chẳng mấy mặn mà.

Tiền Tam Nhất hai cô gái quấn lấy, hết ly đến ly khác, chẳng uống bao nhiêu.

Bất ngờ, khi ngà ngà say, đẩy hai mỹ nhân , lồm cồm bò tới bên cạnh Thịnh Nhị gia, khoác tay ôm lấy vai .

Lạ thật!

Người trông cao mà vai gầy như ?

“Thịnh , qua đêm nay, chúng . Đã là thì phúc cùng hưởng, hoạn nạn cùng chia, ngươi ?”

Thịnh Nhị gia liếc mắt bàn tay đang đặt vai , suýt thì mùi son phấn nồng nặc cho buồn nôn. Đang định hất phắt thì Tiền Tam Nhất điềm nhiên : “Các ngươi hoạn quan, con cái, c.h.ế.t , tiền để cho ai? Nếu là , chẳng cần giữ của gì, lấy đầu tư, vài mẻ lớn, còn hơn là ở Cẩm Y Vệ cực khổ bao năm.”

Vừa , ghé sát , môi gần như dính tai Thịnh Nhị gia: “Ta đang một vụ ăn đây. Huynh Từ Thanh Sơn của ở biên ải thể lấy hàng . Ngươi bỏ tiền mở tiệm, chúng hợp tác, lời chia ba. Ngươi thấy ?”

Để thể hiện thành ý, tay còn của đặt lên đùi trong của Thịnh Nhị gia, vỗ nhẹ mấy cái.

Ồ?

Cảm giác cũng tệ lắm!

Lại nhéo vài cái nữa.

Sắc mặt Thịnh Nhị gia lập tức đổi, cơ thể cứng đờ trong chốc lát.

chỉ trong chốc lát thôi.

Nàng nhắm mắt thật chặt, bật từng chữ: “Tiền công tử, như ... cho dù kiếm tiền thì cũng ích gì? Không gốc rễ, giữ cho ai?”

Tiền Tam Nhất: “...”

Thịnh Nhị gia lập tức hất : “Cao công tử, còn sớm nữa, hôm nay giải tán thôi. Người , tính tiền!”

Cao Triều đang chán đến mệt mỏi, lập tức dậy .

Tiền Tam Chắc chắn theo thì Thịnh Nhị gia cản : “Tiền công tử dừng bước, thanh toán với cái .”

lúc đó, mụ tú bà lật đật : “Thịnh gia, tổng cộng là năm trăm hai mươi lượng, lấy tròn cho dễ.”

Thịnh Nhị gia chỉ hai cô gái , hỏi: “Ma ma , tính sai chăng? hai cô nương đó bao nhiêu?”

“Hai cô nương là ba trăm lượng, tiểu quan hai trăm, còn hai mươi lượng là tiền nước hoa quả. Ngài yên tâm, chúng buôn bán lương thiện, c.h.é.m ngài .”

Thịnh Nhị gia mỉm , móc hai trăm lượng ngân phiếu đưa cho tú bà. Bà thấy thì sững sờ.

“Ngài đây là...”

“Hai cô nương đó ôm sờ, dĩ nhiên là trả.” Thịnh Nhị gia hất cằm về phía Tiền Tam Nhất.

Ý là gì?

Tiền Tam Nhất giọng điệu lạ lạ, vội : “Thịnh , là ngươi mời ?”

“Ta tối nay mời Cao công tử hát giải sầu, coi như chút thành ý của !”

Thịnh Nhị gia vẻ vô tội: “Còn , gì khác ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-448-ten-hoan-quan-rach-nat-nha-nguoi.html.]

Chữ “chút” nhấn mạnh, ai cũng hiểu: chỉ mời Cao công tử, mời ngươi Tiền công tử.

Tiền công tử , chẳng lẽ ngươi tự đa tình?

Mặt Tiền Tam Nhất lập tức đỏ ửng, đầu óc như rút dây điện.

“Ơ kìa, Tiền công tử cứ đó? Không định trả tiền ? Không lẽ quỵt?”

Thịnh Nhị gia vỗ vai , giọng ôn tồn: “Ta hoạn quan còn là nợ phong lưu thì thể thiếu, ngươi là nam nhân thật sự, định bòn rút của như thế?”

“Họ Thịnh, con nó ngươi dám chơi ?”

Chơi ngươi?

Ta còn đập ngươi chứ!

Chân , đùi ngươi cũng dám sờ mó, tên khốn kiếp nhà ngươi?

Thịnh Nhị gia lạnh lùng khẩy, xoay bỏ .

Tiền Tam Nhất giận đến xì khói, đầu như bốc lửa, định đuổi theo.

“Tiền công tử !”

Tú bà vội vã giữ : “Mấy cô nương cũng khổ, công tử thương thì trả nốt .”

“Ta...”

“Nếu mang đủ tiền cũng , cho theo về lấy. Tiền phủ giàu , công tử rút một cọng lông cũng hơn chúng nhiều; huống hồ ngài là Trạng nguyên, ở Hàn Lâm Viện, lỡ mà đồn ngoài thì mất mặt lắm!”

Tú bà đúng là cáo già nịnh nọt , đe dọa , hai gò n.g.ự.c còn ép sát lưng Tiền Tam Nhất.

Tiền Tam Nhất sởn da gà, gào lên: “Ai con nó định quỵt! Theo về lấy!”

“Được !”

Tú bà lập tức buông tay, hiệu cho tiểu đồng ở cửa. Tiểu đồng cúi chào lễ phép: “Tiền công tử, mời.”

Mặt Tiền Tam Nhất đỏ bừng, tức đến nổ tung.

A a a a a...

Thịnh Nhị, cái đồ hoạn quan rách nát nhà ngươi!

Từ nay về , ngươi là kẻ thù đội trời chung với Tiền Tam Nhất !

Ngươi chờ đấy!

Giữa và ngươi, ngươi c.h.ế.t thì sống!!!

Hôm , tại Hàn Lâm Viện

“Haizz...”

“Haizz...”

“Haizz...”

“Haizz...”

Tĩnh Bảo: “Đang yên đang lành, ngươi thở dài cái gì?”

Tiền Tam Nhất: “Đang yên đang lành, ngươi thở dài cái gì?”

Tĩnh Bảo: “Đừng hỏi!”

Ngươi hiểu nỗi khổ khi đ.á.n.h cược đ.á.n.h cược!

Tiền Tam Nhất: “Ngươi cũng đừng hỏi!”

Ngươi hiểu nỗi đau của Tiền gia gia khi mất ba trăm lượng bạc!

Hai ánh mắt , cùng thấy quầng thâm đen sì mắt đối phương, đồng thời thở dài: “Haizz...”

Có tiếng gõ cửa. Cả hai cùng lạnh lùng . A Nghiễn run rẩy: “Thất gia!”

Hắn bước , đặt hộp đồ ăn lên bàn: “Tề Lâm gửi tới.”

“Là gì ?”

Tĩnh Bảo tiện tay mở , giật .

 

Loading...