Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 450: Muốn ta bắt nạt chàng thế nào?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:58
Lượt xem: 218
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái gì mà... ở ...” Tĩnh Bảo chợt hiểu , tức đến đỏ mặt tía tai, hổ hóa giận, mà thì chuồn mất như bôi dầu chân.
Ta với loại chứ!
Chắc chắn là mù mắt !
Dọc đường Tĩnh Bảo liên tục tự kiểm điểm. Gần đến cổng chính Hàn Lâm Viện, nàng thu hết biểu cảm, chỉnh mũ quan, áo bào, còn vỗ vỗ mặt mấy cái.
Làm , sắc mặt sẽ trông tươi tắn hơn một chút.
Bước chân khỏi ngạch cửa, ánh mắt đảo qua cỗ xe ngựa ở đằng xa, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Hắn đến !
“Thất gia!” Bất chợt, một giọng lâu vang lên.
Dưới ánh tà dương, Phó Thành Đạo vận trường sam xanh nhạt thường ngày, bước gần, ngẩng đầu, dịu dàng mỉm với Tĩnh Bảo.
“Phó đại ca về ?” Tĩnh Bảo thu nét ngạc nhiên.
“Về !” Phó Thành Đạo : “Vừa đến nha môn thành công vụ, tiện qua thăm , mang theo hai rương đồ ăn và đồ chơi nhỏ, để xe ngựa .”
Tĩnh Bảo khẽ mím môi, hiểu rõ.
Mang đồ ăn và đồ chơi nhỏ đến tận cổng Hàn Lâm Viện, rõ ràng là để tránh điều tiếng. Người đàn ông giữ chừng mực.
“Ngày mai nghỉ, lầu Ngoại Lâu món mới, buổi tối để mời Phó đại ca chén rượu nhạt ?”
Phó Thành Đạo thoáng sững .
“Ta chuyện với ngươi.” Tĩnh Bảo hề che giấu.
Phó Thành Đạo là thông minh đến thế nào chứ.
Chần chừ giây lát, nụ dịu xuống, chỉ một câu: “Tối mai gặp, gặp về.” Rồi bước ánh chiều đỏ như máu.
Tĩnh Bảo theo bóng lưng , các đốt ngón tay trắng bệch.
“Gia?” A Nghiễn lặng lẽ bước gần: “Hai rương đồ đó xử lý thế nào ạ?”
“Để tạm trong phòng , chờ tối mai hỏi rõ tính.”
“Vâng.”
“Ngươi về , hôm nay sẽ về muộn một chút.”
A Nghiễn gia, cỗ xe ngựa đang đỗ đằng xa, gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng âm thầm thở dài.
...
Tới xe ngựa, Tề Lâm vội vàng vén rèm.
Tĩnh Bảo ngẩng đầu, trong khoảnh khắc chợt thấy nghẹt thở.
Bên trong xe, nam tử vận trường bào đỏ thắm, khuôn mặt như sắc đỏ điểm tô, càng thêm vài phần khí sắc.
Đây là đầu tiên Tĩnh Bảo thấy Cố Trường Bình mặc đồ đỏ, khỏi khẽ mím môi: Đẹp thật.
Một bàn tay thon dài đưa , Tĩnh Bảo vươn tay nắm lấy.
Tay dùng lực, nàng thuận thế giẫm lên bệ gỗ, chui trong xe.
Rèm buông xuống, nàng còn kịp thích ứng với ánh sáng lờ mờ trong xe thì eo siết , một đôi tay vòng từ phía , nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng.
“Sao đến muộn ?” Mặt vùi hõm vai nàng, giọng như trách móc như nũng: “Để đợi lâu .”
“Ra ngoài thì gặp ...”
“Suỵt!”
Lực ở eo tăng thêm vài phần, thở nóng hổi phả tai nàng: “Đừng gì cả, để ôm một lát.”
Sợ nàng hiểu, thêm một câu: “Nhớ nàng .”
Tĩnh Bảo ôm lấy, tim đập loạn nhịp.
Bị đàn ông trêu chọc đến hoảng hốt.
Nếu nàng đang ở trong lòng , thì dù mượn cho nàng vài lá gan, cũng chẳng tưởng tượng nổi Cố Trường Bình đắn nghiêm túc, mẫu mực quyến rũ đến lúc riêng tư.
Lúc , khàn giọng hỏi: “Sao thơm ?”
“...Trước khi ngoài dùng nước giếng rửa mặt.” Nàng thật thà đáp.
Hắn bật .
Hơi thở nóng hổi chui tai, khiến nàng ngứa ngáy.
“Trùng hợp ghê, cũng về phủ bộ áo quần .”
Tĩnh Bảo vô thức mím môi, lòng bay bổng, cũng như bay, thứ xung quanh đều như đang bay.
“Quả vải đó, ngọt ?” Hắn hỏi.
“Ngọt!”
“Muốn ăn nữa ?”
Tĩnh Bảo ngạc nhiên: “Chàng bóc tiếp ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-450-muon-ta-bat-nat-chang-the-nao.html.]
Cố Trường Bình , buông một tay , xoay mặt nàng , nửa nửa : “Ừ, bóc , nếm thử xem.”
Nói , cúi đầu, đầu lưỡi nhẹ nhàng tách môi nàng ...
Hắn để cho nàng thời gian thở.
Tĩnh Bảo cảm giác như khí trong phổi, trong cả xe đều rút sạch, đầu óc choáng váng.
Ngay lúc nàng sắp nghẹt thở, buông , dịch lui trong xe thêm vài phân.
Tĩnh Bảo đỏ mặt, cúi gằm, dám đầu .
Đồ lừa đảo.
Nàng nghĩ.
Cố Trường Bình cũng nàng đầu .
Hắn tự kiềm chế như trong tưởng tượng. Hắn sắp chịu nổi nữa .
Yêu tinh nhỏ.
Hắn nghĩ.
Xe ngựa lao vút , gió mát xuyên qua rèm lùa , nhiệt độ trong xe giảm xuống đôi chút.
“Là bóc đấy.”
Cố Trường Bình chỉ chiếc bàn nhỏ. Tĩnh Bảo đĩa vải đó một lúc, lặng lẽ dời mắt .
Lừa đảo!
Nàng cúi đầu, từ góc độ của Cố Trường Bình, thể thấy sống mũi nhỏ nhắn và đôi môi như phủ ánh nước của nàng.
Yêu tinh nhỏ.
Hắn cũng lặng lẽ dời ánh mắt .
Hắn trải qua hai kiếp .
Kiếp là kẻ phong lưu đa tình, đặc biệt từ khi Tô Uyển Nhi tiến cung, càng buông thả bản , đàn bà tự dâng tới tận giường, từng từ chối.
Sống một đời, mấy chuyện tình yêu trai gái đối với mà đều quá nhàm chán.
Dù tiên nữ cởi sạch mặt, cũng chỉ một cái, thở dài một tiếng, chẳng hứng thú gì.
nha đầu thì khác.
Chỉ một nụ hôn thôi khiến xao động thôi.
Phải giữ chừng mực.
Cố Trường Bình tự nhắc nhở .
Nói thì , nhưng lòng cồn cào.
Hắn cảm thấy dáng vẻ hiện tại của trong mắt A Bảo chẳng khác gì lưu manh.
Cố Trường Bình cuối cùng vẫn là từng trải phong nguyệt, duỗi thẳng một chân, đổi sang tư thế vẻ đàng hoàng hơn: “Ăn , tiện thể kể gặp ai?”
“Phó Thành Đạo.”
Tĩnh Bảo dùng quãng thời gian quý giá bên để về khác, nên vội chuyển chủ đề: “Vải tươi thật hiếm, lấy ở ?”
Giỏi chuyển chủ đề ghê!
Cố Trường Bình thích sự tinh tế của nàng, đẩy đĩa hoa quả về phía : “Ôn Lư Dụ nhờ mang tới.”
“Giờ Ôn đại ca thế nào ?”
Cố Trường Bình cau mày: “Cũng tạm, bận việc ngân trang, cũng đừng về nữa.”
Mặt Tĩnh Bảo đỏ như nhuộm sắc hồng.
“Cũng” ?
Thì , mấy cái tâm tư nhỏ của nàng, đều cả!
“Vậy... gì đây?” Nàng khó xử.
Ngày ở Quốc Tử Giám, nàng cùng Tiền Tam Nhất và ba khác ríu rít cả ngày dứt, nhưng đến chỗ , thì câu nào thể tùy tiện thốt , mỗi lời đều cân nhắc từng chữ, mới bộc lộ lòng .
Khóe môi Cố Trường Bình khẽ nhếch: “Cũng thể chẳng gì cả.”
Ý là, chỉ cần cùng , cùng , cùng ở bên là .
trong đầu Tĩnh Bảo nghĩ sang một ý khác: Không gì, chẳng định hôn nàng ?
Mặt nàng nóng bừng, vội mặt : “Sao cứ bắt nạt ?”
Cố Trường Bình tất nhiên hiểu sự hờn dỗi trong lời , mắt khẽ cong, nụ môi càng đậm hơn: “Nàng cũng thể bắt nạt mà.”
Áo quần màu đỏ, môi màu đỏ, thậm chí nụ cũng như vương sắc đỏ.
Lời thật sự lực sát thương quá mạnh, Tĩnh Bảo đỡ nổi.
Tính nàng, chuyện gì cũng ép tới đường cùng mới phản kích.
Vì thế, nàng chớp chớp mắt, bắt chước lối trêu chọc trong tuồng hát, đưa tay nâng cằm Cố Trường Bình: “Nói , bắt nạt thế nào?”