Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 452: Đừng tính toán quá nhiều

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:23
Lượt xem: 197

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình bước cửa, ngoảnh đầu quát với Tô Bỉnh Văn: “Ngây đó gì? Mấy món đồ chơi quý giá ngươi cất kỹ, đem hết đây cho !”

Tô Bỉnh Văn vốn là điềm đạm thong dong, cũng câu cho nổi giận.

Hắn cố nhịn suốt dọc đường phát tác, dẫn lên lầu hai, tự tay pha , đó mới gật đầu với Tĩnh Bảo : “Thất gia, vài lời riêng với Tử Hoài. Ngươi uống .”

“Có lời gì cần tránh A Bảo, cứ thẳng !”

“Ngươi...”

Tô Bỉnh Văn dù tu dưỡng đến mấy cũng khỏi biến sắc. Tĩnh Bảo hiểu chuyện gì, vội vàng lên hoà giải: “Hay là... xuống ...”

“A Bảo, xuống!”

Cố Trường Bình cắt ngang lời nàng, sang với Tô Bỉnh Văn: “Như ngươi thấy đấy, tình ý tương thông. Hôm nay đến đây, một là chọn một món đồ thật tặng , hai là đưa đến cho ngươi gặp mặt.”

Khi những lời , vẻ mặt Cố Trường Bình nhẹ nhàng thư thái, môi nở nụ , trông dịu dàng và phóng khoáng, khác hẳn dáng vẻ ít lời trầm lặng đây.

“Bỉnh Văn, ngươi là trưởng của . Chuyện giấu giếm bất kỳ ai, càng thể giấu ngươi.”

Vài câu ngắn ngủi, như thể ném hòn đá lớn mặt hồ phẳng lặng.

Tô Bỉnh Văn rõ là thể chấp nhận, gì, chỉ đờ , cố nhếch môi với Tĩnh Bảo: “Thất gia, vẫn vài lời riêng với Tử Hoài.”

Tĩnh Bảo cũng Cố Trường Bình cho choáng váng.

Ai cứ thế hề dạo mở đầu mà thẳng sự thật thế ? Thân phận của nàng là Thất gia, mà Thất gia là đàn ông cơ mà!

“Tiên sinh, lúc nãy qua hậu viện thấy phong cảnh lắm, đó ngắm chút.”

Nói xong, cũng chẳng chờ Cố Trường Bình trả lời, cứ thế ngoài, còn khép cửa cẩn thận.

Hắn đưa nàng đến đây, thật còn một tầng ý nghĩa khác, là để nàng yên tâm.

Nàng suy nghĩ, từng gặng hỏi chuyện Tô Uyển Nhi. Lúc đó lướt qua cho xong, nửa lời dư cũng .

Bây giờ thẳng thắn để nàng gặp Tô Bỉnh Văn, chẳng qua là với họ: Tô Uyển Nhi với là chuyện cũ từ lâu.

Trong sảnh hoa lầu hai, khí phần trầm lắng.

Tô Bỉnh Văn thật lòng quý mến Cố Trường Bình, ngoài việc cùng huyết thống, hai chẳng khác gì ruột thịt.

Hắn nghiêng gương mặt tuấn tú của Cố Trường Bình, ánh mắt sâu như đầm lặng, rõ đang suy nghĩ điều gì.

Một lúc lâu , : “Tử Hoài, Thất gia là đàn ông đó!”

“Ta !”

“Ngươi...”

Tô Bỉnh Văn giận dữ: “Biết mà còn... ngươi điên ?”

Cố Trường Bình , để tâm.

“Tử Hoài!”

Tô Bỉnh Văn hạ giọng, chân thành : “Ta chuyện của Uyển Nhi ảnh hưởng lớn đến ngươi. Trước hai ...”

“Tô Bỉnh Văn!”

Lần đầu tiên Cố Trường Bình gọi thẳng cả họ lẫn tên: “Không vì Tô Uyển Nhi mà còn hứng thú với phụ nữ. Nàng bản lĩnh lớn đến thế.”

Tô Bỉnh Văn sững .

Cố Trường Bình đến bên cửa sổ, khẽ đẩy , trong mắt tràn đầy dịu dàng, giàn hồng leo trong viện là một bóng dáng gầy gò đang lặng.

“Dù nàng là nam nữ, thực sự thích nàng. Đại ca!”

Hắn ngoái đầu, Tô Bỉnh Văn, hạ giọng : “Ta thậm chí còn chút nóng vội với nàng. Như thể chỉ cần chậm một ngày, một canh giờ, nàng sẽ biến mất khỏi cuộc đời .”

Cảm xúc mãnh liệt như sóng lớn ập đến trong lòng Tô Bỉnh Văn.

Hắn quá hiểu đàn ông mắt, luôn điềm tĩnh, thản nhiên, dù d.a.o kề cổ cũng mảy may hoảng loạn.

Vậy mà bây giờ... nóng lòng đến thế, vì một đàn ông?

“Ngươi thích ở điểm nào?” Tô Bỉnh Văn hỏi.

“Dường như chẳng gì là thích.”

Cố Trường Bình im lặng một lúc tiếp: “Thích dáng vẻ , thích cả khi , ngay cả khi trong mắt dính bẩn cũng thấy đáng yêu. Không gặp thì nhớ, gặp càng nhớ; đem tất cả những gì nhất thiên hạ dâng cho ; nhưng thấy dẫu đến , cũng xứng với ... Bỉnh Văn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-452-dung-tinh-toan-qua-nhieu.html.]

Cố Trường Bình khẽ lắc đầu, : “Trái tim ... sống .”

“Bùm!”

Dường như thứ gì đó nổ tung trong lòng Tô Bỉnh Văn.

Trong đầu chợt hiện lên một gương mặt lãnh đạm, biểu cảm, thậm chí phần lạnh lùng, nhưng...

Tô Bỉnh Văn lén nuốt nước bọt.

Chỉ cần đến gần , tim lập tức đập loạn, m.á.u nóng sôi trào.

Thất gia là đàn ông mà!”

Tô Bỉnh Văn vẫn cố bám lấy điểm buông.

Cố Trường Bình thích kiểu phụ nữ nào đều phản đối, nhưng là đàn ông... tài nào chấp nhận nổi.

“Là đàn ông đàn bà cũng thế, là thích Tĩnh Thất, là con

“Ngươi...”

“Đại ca, để bướng bỉnh một ... ?”

Được ?

Ánh mắt Tô Bỉnh Văn chợt ngây .

Thấy Tô Bỉnh Văn mãi lên tiếng, Cố Trường Bình d.a.o động, bèn nhặt một viên đá nhỏ bậu cửa, ném xuống.

Viên đá rơi ngay bên chân .

Người ngẩng đầu, ban đầu trừng mắt, bĩu môi, như hài lòng chuyện một ông đàng hoàng ném đá khác.

Cố Trường Bình trầm giọng , nhẹ nhàng hai chữ: “Lên đây!”

Nhanh xong ?

Tĩnh Bảo mừng rỡ, vén áo định chạy ngay, nhưng mới nhấc chân lập tức cảm thấy lầu vẫn đang , thể tỏ quá vội, đành cố ý bước chậm .

Cố Trường Bình dõi theo từng cử động của nàng, khoé miệng cong cong, nụ tuôn như dòng suối ấm áp.

Lên đến lầu hai, năm sáu hộp gấm bày thành hàng bàn sách.

Cố Trường Bình vẫy tay với Tĩnh Bảo: “Lại đây, chọn món nào ngươi thích.”

Tĩnh Bảo xem từng món, cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Dù nàng thích mấy thứ ngọc ngà châu báu, nhưng cũng phân biệt .

Toàn là đồ quý cả!

“Cặp ngọc bội thế nào?”

Ánh mắt Tĩnh Bảo dừng một cặp ngọc bội trơn bằng bạch ngọc loại , chất liệu , chạm khắc tinh xảo. Mỗi đeo một cái, chẳng tín vật đính ước còn gì?

“Ta thấy .”

Cố Trường Bình nhấc lên, ướm thử Tĩnh Bảo, đưa cho Tô Bỉnh Văn: “Khắc lên đó một cặp bình ngọc.”

“Tại khắc bình ngọc? Có ý gì?” Tĩnh Bảo ngơ ngác hỏi.

“‘Bảo’ là ngươi, ‘Bình’ là . Còn thể ý gì nữa?”

Tô Bỉnh Văn thấy mặt Tĩnh Bảo ửng hồng, bỗng hỏi: “Thám hoa lang, Tử Hoài với ngươi đều là đàn ông. Ngươi theo ... chẳng lẽ sợ lời đàm tiếu? Không sợ Tĩnh gia tuyệt hậu ?”

“Tô Bỉnh Văn!”

Cố Trường Bình lên tiếng muộn: “A Bảo, Bỉnh Văn ...”

“Chính vì hỏi câu đó, mới chứng tỏ thật lòng nghĩ cho .”

Tĩnh Bảo ngắt lời Cố Trường Bình, đầu với Tô Bỉnh Văn: “Chúng cũng sợ chứ, nên mới chỉ dám lén lút thôi. nếu chuyện gì cũng vì sợ mà dám bước tới, thì tiếc bao!

Ta từng , Tô gia và chính thất phu nhân tình thâm nghĩa trọng, vì nàng mà ngươi đến nay tái giá.

Chúng phàm là con , chẳng thể chống sinh ly tử biệt, cũng chẳng ngăn nổi thiên tai nhân họa. Vậy thì điều thể ... là trân trọng mắt. Tô gia nghĩ thế nào là trân trọng?”

Tô Bỉnh Văn hỏi đến sững sờ.

“Trân trọng là ngươi bước tới một bước, cũng bước tới một bước; ngươi đối với một phần, sẽ đối mười phần.”

Tĩnh Bảo Tô Bỉnh Văn nữa, mà đôi mắt đen sâu thẳm của Cố Trường Bình: “Tình cảm mà, khi thì c.h.ế.t , nhưng một khi ... thì đừng tính toán quá nhiều.”

 

Loading...