Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 453: Bệnh của Tô Bỉnh Văn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:24
Lượt xem: 189

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Bỉnh Văn Tĩnh Bảo, ánh mắt cụp xuống ẩn giấu thứ cảm xúc cách nào kiềm nén .

Không rõ qua bao lâu, lâu đến mức Tĩnh Bảo nhịn sang Cố Trường Bình: “Hắn ? Sao yên động đậy, cũng chẳng một lời?”

Cố Trường Bình cũng chẳng rõ Tô Bỉnh Văn , đành lặng lẽ bước lên một bước, chắn mặt Tĩnh Bảo.

Đột nhiên, Tô Bỉnh Văn nhét một cặp ngọc bội n.g.ự.c áo Cố Trường Bình: “Giúp trông tiệm một lát, chút việc ngoài.”

“Đi bao lâu? Khi nào về?”

Không ai trả lời, chỉ tiếng bước chân “bịch bịch bịch” vang xa dần.

Cố Trường Bình và Tĩnh Bảo .

Tĩnh Bảo gãi đầu: “Hắn trời?”

Cố Trường Bình cũng thấy kỳ lạ, theo lý mà , Tô Bỉnh Văn xưa nay hành xử thiếu trật tự như . Hắn đến đầu cầu thang, gọi vọng xuống : “Tề Lâm?”

“Có!”

“Theo dõi xem Đại gia .”

“Dạ!”

Cố Trường Bình , thấy Tĩnh Bảo đang chằm chằm , bèn dịu giọng: “Lúc ở đây, dẫn nàng xem kỹ từng món bảo bối của nhé.”

Tĩnh Bảo định gật đầu trả lời, thì bụng bỗng “ùng ục” hai tiếng, nàng hổ đến tìm cái hố chui xuống.

“Đói ?” Cố Trường Bình hỏi.

Chứ còn gì nữa?

“Chàng đến sớm quá, dậy trễ, kịp ăn sáng!” Giọng điệu của Tĩnh Bảo chẳng khác gì : Tất cả là tại !

“Thật cũng ăn!”

Cố Trường Bình tới, khóe môi cong cong: “Hôm nay nàng lộc đấy.”

“Lộc gì cơ?”

“Được ăn món do đích nấu.”

“Tiên sinh nấu ăn ?”

Cố Trường Bình xắn tay áo lên, đáp mà hỏi ngược : “Nàng món tủ của nhà nàng là gì ?”

“Món gì?”

“Trứng lòng đào!”

“Cái tiệm cả bếp nhỏ ?”

“Không chỉ bếp nhỏ, còn cả phòng ngủ, lát nữa ăn no , chúng còn thể chợp mắt một lát.”

Trong khoảnh khắc, từng sợi lông tơ Tĩnh Bảo đều dựng cả lên.

Câu ...

“Đừng nghĩ bậy, nàng ngủ, canh cửa cho.”

Tĩnh Bảo: “...”

Cố Trường Bình cổ và mặt nàng đỏ bừng, nhẹ giọng : “A Bảo, nếu nàng ở bên cạnh, thì trong lòng nguyện ý một vạn .”

Ai thèm ngươi nguyện ý chứ!

Sắc mặt Tĩnh Bảo từ đỏ chuyển sang tím, tím sang xanh, từ xanh tái hẳn trắng bệch một lượt.

Nàng mệt mỏi nghĩ: bốn chữ “y quan cầm thú” (áo mũ chỉnh tề mà lòng thú tính) mà dùng để tả , e là còn quá văn nhã .

Y quán Tạ gia.

Tạ Lan tiễn bệnh nhân cửa, ngẩng đầu thấy Tô Bỉnh Văn bên đường.

Hắn mặc áo dài màu tro, tóc búi cao, cài bằng một chiếc trâm gỗ. Gương mặt xưa nay luôn bình lặng, nay ửng lên hai mảng đỏ thắm.

Trông trẻ trung, rạng rỡ.

Khi tiến gần, Tạ Lan mới phát hiện hai mảng đỏ là do nóng, chỉ , trán còn lấm tấm mồ hôi.

“Là con ngươi bệnh ?” Nàng hỏi.

“Không.”

Tô Bỉnh Văn lấy khăn tay , chậm rãi lau mồ hôi trán: “Ta bệnh , nhờ Tạ đại phu xem giúp.”

“Vào .”

Tạ Lan xoay y quán, Tô Bỉnh Văn dõi theo bóng lưng nàng một lúc, mới cất bước theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-453-benh-cua-to-binh-van.html.]

“Ngồi .” Tạ Lan chỉ chiếc ghế đối diện.

Tô Bỉnh Văn quanh một vòng, hạ giọng : “Bệnh của lạ, Tạ đại phu thể đưa phòng riêng chẩn bệnh ?”

Bệnh khó ?

Tạ Lan một lát, dậy dẫn phòng trong. Tô Bỉnh Văn cũng theo, còn tiện tay khép cửa .

Tạ Lan thấy hành động đó, lông mày khẽ nhíu: “Ngồi xuống , bắt mạch cho.”

Tô Bỉnh Văn đưa cổ tay , ba ngón tay nàng đặt xuống, chạm làn da nóng bỏng bèn bất giác liếc nữa, mới thu tâm , chuyên chú bắt mạch.

“Nhìn mạch tượng thì bệnh gì.”

Nàng dừng một chút, hỏi tiếp: “Ngươi cảm thấy chỗ nào khỏe?”

Sắc mặt điềm đạm của Tô Bỉnh Văn lộ cảm xúc: “Chỗ nào cũng khỏe.”

“Ăn uống thế nào?”

“Ăn ngon.”

“Ngủ nghỉ thì ?”

“Đêm ngủ yên.”

Tạ Lan ngẩng đầu, bất ngờ chạm ánh mắt . Gương mặt thì hờ hững vô cảm, nhưng ánh mắt rực rỡ như tia lửa.

Nàng buông tay , : “Ngươi bệnh gì . Thời gian giao mùa xuân hè, nhiều sẽ triệu chứng như ngươi, cần uống thuốc, chỉ cần ăn uống thanh đạm là .”

“Tạ đại phu, thật bệnh.”

Tô Bỉnh Văn thẳng nàng, khí chất sắc bén nơi giữa chân mày giấu : “Là bệnh trong tim.”

Tất cả biểu cảm mặt Tạ Lan đều biến mất, chỉ còn sự ngỡ ngàng.

“Bệnh từ mấy tháng , bắt đầu từ khi nào, thật sự nhớ rõ, chỉ ngày càng nặng.”

Trên mặt Tô Bỉnh Văn là nụ khổ: “Từ khi thê tử qua đời, từng căn bệnh , cũng đoạn tuyệt nguyên nhân từ lâu. Không ngờ vẫn ngày bệnh cũ tái phát.”

Sắc mặt Tạ Lan nhợt đôi chút, ánh mắt khẽ đảo sang một bên, rơi xuống nền đất.

Ánh nắng ngoài khung cửa chiếu nghiêng một dải vàng tĩnh lặng.

“Ta từng nghĩ bệnh là bệnh lòng, tiện ; nghĩ bệnh khởi, e là với vợ quá cố, nên chẳng dám kể với ai, chỉ giấu nhẹm .”

Tô Bỉnh Văn khẽ hít một thật sâu, gần như thể thấy: “ hôm nay với rằng, bệnh lòng là thứ khi mắc thì chẳng c.h.ế.t , nhưng một khi thì đừng nên cân nhắc quá nhiều. Ta...”

Cổ họng Tô Bỉnh Văn khô khốc, lòng cũng thắt : “Tạ đại phu, nàng thấy bệnh của ... còn cứu ?”

Giọng Tạ Lan càng nhẹ: “Có chứ, cần tìm , tìm bà mối là cứu .”

Tô Bỉnh Văn như dội một gáo nước lạnh, sắc mặt biến đổi mấy .

Tạ Lan , nhạt: “Chẳng lẽ... ngươi mối cho ngươi?”

Tô Bỉnh Văn bỗng trợn tròn mắt, mãi mới nhận một câu vô cùng quan trọng mà kịp .

“Tạ đại phu, bệnh cần bà mối.”

“Tại ?”

“Vì... bà mối chữa bệnh của . Chỉ nàng!”

Nói ba chữ cuối cùng, Tô Bỉnh Văn mới cảm thấy nhẹ nhõm cả .

Thật , nhớ rõ bản bắt đầu rung động với phụ nữ từ lúc nào.

Hôm đó Niệm Mai đau bụng, nàng bế nó nhà. Cổ tay nàng mảnh khảnh, xương cổ tay nhô lên rõ ràng. Khi , nghĩ: tay của cô gái luyện sức như ? Phải chịu bao nhiêu khổ?

Tạ Lan ngẩn , lặng lẽ : “Căn bệnh trong lòng , đúng là với vợ mất của ngươi.”

Đây rõ ràng là một cách từ chối nhẹ nhàng.

Cổ họng Tô Bỉnh Văn nghẹn , im lặng thật lâu, cuối cùng cúi thấp mắt, chống tay lên bàn dậy: “Tạ đại phu, xin thất lễ.”

“Đi thong thả, tiễn.”

Tô Bỉnh Văn gật đầu, xoay rời . Khác với khi đến, bước chân lúc phần loạng choạng.

Ra khỏi phòng, nhịn ngoái đầu .

Tạ Lan khoanh tay ngực, đang lạnh lùng .

Yết hầu Tô Bỉnh Văn chuyển động, khẽ nhắm mắt , xoay phòng.

“Còn gì ?”

Giọng Tạ Lan mang chút lạnh nhạt: “Thời gian của đại phu quý, còn nhiều việc .”

 

Loading...