Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 455: Đổi lại để ta theo đuổi ngươi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:26
Lượt xem: 182
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo thấy áo quần ướt một bên, bèn hỏi: “Bên ngoài đang mưa ?
“Vừa một trận mưa lớn!
Phó Thành Đạo phủi tay áo, xuống đối diện Tĩnh Bảo: “Giờ thì ngớt .
Lúc , tiểu nhị mang rượu và thức ăn lên, Tĩnh Bảo ung dung nhấp , gì thêm. Đợi đến khi tiểu nhị khép cửa , nàng mới dậy rót rượu chén cho cả hai.
Có những lời, nếu nhờ men rượu, thật khó nên câu.
Phó Thành Đạo cũng điều mà im lặng. Hắn vóc cao lớn, lông mày rậm, đường nét khuôn mặt cương nghị. Khi cúi đầu uống rượu, trông như mang nặng tâm sự.
Rượu qua ba tuần, món qua năm vị, Tĩnh Bảo buông đũa.
“Phó đại ca, một câu để trong lòng lâu , vẫn luôn hỏi, nhưng vẫn dám mở miệng.”
“Ta ngươi hỏi gì!”
Phó Thành Đạo để Tĩnh Bảo khó xử.
Mục đích của bữa tiệc hôm nay rõ như lòng bàn tay. Trên đường tới đây, tâm trạng cứ như trống đ.á.n.h trong lòng. đến lúc đối diện , trái cảm thấy bình thản.
Như thể những bí mật chôn giấu tận đáy lòng, rốt cuộc cũng hé một khe hở, cho phép trút bỏ đôi chút.
Hắn cũng trút !
“Thất gia, là tình với nàng nhưng chỉ dừng ở lễ. Lỗi đều ở . Nàng từng dù chỉ là nửa phần.”
Ánh mắt Phó Thành Đạo cuộn trào xúc cảm: “Ta cũng từng qua sách thánh hiền, trong lòng nảy sinh tâm niệm xa như , chỉ lấy gậy đ.á.n.h c.h.ế.t chính .
Sách dạy nam nhi tu , tề gia, trị quốc, bình thiên hạ, dạy nhân, trí, đức... Mà , chẳng điều gì.
Trên là phụ mẫu , thẹn; là nàng, cũng thẹn.”
Tĩnh Bảo lặng thinh, kinh ngạc đến mức thốt nên lời.
Thấy gì, Phó Thành Đạo ngửa đầu uống cạn một chén: “Thất gia đừng lo sẽ gì. Thân phận của đời định sẵn chẳng thể gì cả. Về cũng sẽ bước chân Tĩnh phủ nữa. Cứ để con nàng sống yên .
Có thất gia che chở, con nàng chắc chắn sống . Nếu thất gia gặp khó khăn khi cưới vợ sinh con, cứ với một tiếng, nguyện âm thầm giúp đỡ. Chỉ cầu thất gia đừng gì với nàng. Trước mặt nàng, vẫn một bình thường, vẫn giữ chút thể diện.”
Nói đến mức , thái độ của Phó Thành Đạo quá rõ ràng, đến lượt Tĩnh Bảo nên gì mới .
Tình cảm đời trăm ngàn loại. Dù là loại nào, đời chấp nhận, đều đúng khuôn phép.
Tình cảm ngoài khuôn phép, chỉ khiến rơi đường cùng.
Phó Thành Đạo rõ hậu quả, cũng tam tỷ cuốn , mới một phen trải lòng như . Không thể , là lý trí, cũng thẳng thắn.
Tĩnh Bảo nâng tay, rót đầy rượu cho Phó Thành Đạo, nâng chén: “Phó đại ca , cũng yên lòng !
“Nói , cũng thấy nhẹ lòng!
Bí mật đè nén trong lòng quá lâu . Đạo đức và luân lý như một ngọn núi nặng trĩu, khiến thở nổi. Mỗi đêm khuya, khi vạn vật đều lặng yên, nó đến chất vấn linh hồn .
Nếu cứ tiếp tục như , điên cũng sẽ phát điên.
Phó Thành Đạo ngẩng đầu nàng: “Thất gia, ly rượu lẽ là kính ngươi. một kẻ dơ bẩn như , còn để ngươi gọi một tiếng đại ca, chính cũng thấy... xứng!”
“Phó đại ca, từng...”
“Thất gia!”
Phó Thành Đạo cắt lời : “Ngươi kính phục nhất trong cuộc đời là ai ?”
Tĩnh Bảo: “...”
“Là ngươi!”
Phó Thành Đạo mỉm : “Nếu tấm lòng bao dung và sự kiên định của ngươi, nàng chẳng chốn dung như bây giờ. nàng thật bất hạnh, vì gả Phó gia; nhưng cũng thật may mắn, vì như ngươi.”
Tĩnh Bảo: “...”
Phó Thành Đạo nâng chén lên cao ngang trán, chậm rãi từng chữ: “Chính vì ngươi, mới dứt niệm tưởng. Bằng , dù bỏ hết tất cả, cũng cho nàng một chốn về. Ngươi... thành cho cả hai chúng !”
Trong đầu Tĩnh Bảo bỗng choáng váng, tay cầm chén rượu run lên.
Cho nên...
Mình một việc ư?
Hay là... một việc ?
Cố Trường Bình đẩy cửa bước , bèn thấy cảnh tượng :
Phó Thành Đạo gục xuống bàn;
Tĩnh Bảo chống cằm bằng hai tay, ánh mắt long lanh, miệng lẩm bẩm điều gì rõ.
“A Nghiễn?”
“Thưa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-455-doi-lai-de-ta-theo-duoi-nguoi.html.]
“Phó Thành Đạo ai cùng ?”
“Thưa , Phó đại gia một .”
“Vậy ngươi đưa về.”
Không !
A Nghiễn vội vàng : “Vậy còn thất gia?”
Cố Trường Bình xoa đầu Tĩnh Bảo: “Có đây, ngươi còn lo gì?”
“Phải đó!”
Tĩnh Bảo ngơ ngác ngẩng đầu, hùa theo giọng của Cố Trường Bình: “...Ngươi lo cái gì?”
A Nghiễn: ...
A Nghiễn bất lực cõng Phó Thành Đạo ngoài, khi còn đầu Cố Trường Bình thật sâu, thầm nghĩ: chính vì ngươi ở đây, mới lo đấy!
“Đừng !”
Tĩnh Bảo mắt mơ màng thấy bóng lưng Phó Thành Đạo, bất chợt bật dậy, đúng lúc Cố Trường Bình đang cúi đầu nàng.
Bốp!
Tĩnh Bảo đau đến mức nước mắt ròng ròng, ôm trán rên rỉ: “Cố Trường Bình, cái gì ?”
“Ta...”
“Đây là bạo hành gia đình đó!”
Cố Trường Bình lặng , ánh mắt tối . Bạo hành gia đình là gì?
“Người thì học, học điều . Tam tỷ cũng cái tên cầm thú bạo hành đó!”
Thì ... bạo hành là đ.á.n.h !
Cố Trường Bình gạt tay nàng , trán nàng sưng đỏ một cục, nhô lên rõ ràng. Hắn vội lấy lòng bàn tay xoa xoa giúp nàng.
“Thật , Phó đại ca cũng ... chỉ tiếc là gia thất .”
Tĩnh Bảo lắc đầu nguầy nguậy, Cố Trường Bình ấn một tay, cúi đầu mắt nàng: “Cho nên, nàng uống say vì thấy tiếc cho ?”
“Không tiếc cho !”
Tĩnh Bảo hất tay khỏi trán và đầu, nhưng đều thành: “Ta là buồn cho tam tỷ, tỷ gặp đàn ông cơ chứ!”
“Ta tính là đàn ông ?”
Tay Cố Trường Bình đặt gáy nàng, nhẹ nhàng ép nàng dựa vai .
“Chàng...”
Tĩnh Bảo trợn to mắt thật kỹ.
“Thật , tính.”
Ánh mắt tràn đầy dịu dàng: “ trong lòng nàng , ai cản cũng vô ích.”
“Vậy nên?”
Tĩnh Bảo nheo mắt, hiểu nổi ẩn ý trong lời .
“Vậy nên, gặp ai, yêu ai, đều là do ông trời sắp đặt.”
Trong đôi mắt Tĩnh Bảo, phản chiếu rõ gương mặt . Cố Trường Bình khẽ : “Những gì đời nợ, đời trả cho đủ. Tam tỷ nàng trả hết , những ngày sẽ là ngày lành.”
“Vậy...”
Tĩnh Bảo bỗng thấy chua xót, nghiêng đầu : “Vậy đời , chúng ai nợ ai?”
“Ta nợ nàng!”
“Nợ bao nhiêu?”
“Nhiều lắm, nhiều lắm!”
“Vậy... định trả đến khi nào?”
Cố Trường Bình cúi đầu, trán kề trán, mũi chạm mũi: “Nên sẽ để trả hết . Chắc chắn nợ nàng một ít, để đời còn lý do mà tiếp tục trả.”
“Cố Trường Bình!”
Tĩnh Bảo đảo mắt, vòng tay ôm cổ , mượn rượu hôn chụt lên mặt , còn chép miệng một cái.
“Chàng nghĩ nhỉ! Đời theo đuổi nữa , mệt c.h.ế.t !
“Vậy thì đổi để theo đuổi nàng.”
Cố Trường Bình mỉm , dịu dàng.