Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 461: Có thể tin ngươi không?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:33
Lượt xem: 177
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo lật cuốn sách về phía , ngờ chẳng thấy gì, chỉ một hàng dài tên chi chít dày đặc.
Nàng từng cái tên một, cái từng qua, cái thì từng , những chuyện tham ô, tịch thu gia sản của họ đều từng các kể chuyện dệt thành những câu chuyện li kỳ.
Tĩnh Bảo hoang mang khép sách , chẳng ngờ mặt cuốn sách ba chữ to...
“Danh sách nghịch thần!”
“Bốp...”
Tay run lên, quyển sách rơi xuống đất, ngọn nến cũng giật nhảy mấy cái.
Tĩnh Bảo hít sâu hai , trong lòng như thứ gì dâng lên, nàng vội vàng nhặt sách lên, bắt đầu đếm tên trong “Danh sách nghịch thần” .
Không đếm xuể.
Mấy ngàn?
Hay là mấy vạn?
Nàng ngã xuống ghế, ánh mắt màn đêm ngoài cửa sổ, khuôn mặt phức tạp mờ tối.
Người nên g.i.ế.c thì g.i.ế.c, nên g.i.ế.c cũng g.i.ế.c, kẻ c.h.ế.t oan, liên lụy, mang nỗi oan ức, kẻ ôm hận xuống suối vàng...
Ngôi vị rõ ràng là xây đắp bằng xương m.á.u của muôn mà !
Khoảnh khắc , nàng dường như hiểu vì Cố Trường Bình quyết tâm tạo phản đến thế...
Hoàng quyền ở cao, thao túng điều trong thiên hạ, mạng như con kiến, sống c.h.ế.t chẳng thể tự quyết định.
Tại thể tự quyết định?
Tại! Sao! Lại! Không?
Rất lâu .
Tĩnh Bảo đè nén tâm trạng đang cuộn trào, giẫm lên ghế đặt sách trở về chỗ cũ, đóng chặt cửa sổ, thổi tắt nến, xách đèn lồng ngoài.
Lúc , vầng trăng treo giữa trung, chuông gió nơi mái hiên theo gió khẽ vang leng keng.
Tĩnh Bảo nghĩ, dù thế nào cũng đích một chiếc túi bùa, để tránh tai ương, vượt qua hoạn nạn... nắm giữ vận mệnh!
*
Hẻm Điềm Thủy.
Viện Tây tĩnh lặng đến lạ thường.
Dưới ánh đèn, Đỗ Ngọc Mai đang sách, thấy Hỉ Nhi dẫn Thất gia bước , nàng lập tức đặt sách xuống nghênh đón.
“Thất gia đến đây?”
“Đến xem ngươi một chút.”
“Thất gia đến đúng lúc lắm, chuyện hoàng thượng mạnh tay cắt quyền các phiên vương thể dẫn đến hậu quả khôn lường, phân tích cho ...”
“Chuyện triều chính để hẵng , giờ việc quan trọng hơn.”
Tĩnh Bảo cất lời ngắt ngang: “Sắp đến mồng năm tháng năm , túi bùa, dạy !”
Đỗ Ngọc Mai: “...”
“Hậu quả sẽ sớm thấy rõ, mai thành Tứ Cửu chắc chắn chẳng yên , mấy cái túi bùa tặng , để họ tránh tai ách.”
Đỗ Ngọc Mai thầm giật .
Người mà Thất gia nhắc tới, tất nhiên là mấy thiết nhất trong Quốc Tử Giám, tuy việc cắt quyền phiên vương chẳng liên can đến họ, nhưng trời lúc gió giông bất chợt, ai dám chắc điều gì?
“Thất gia học loại đơn giản loại khó?”
“Khó!”
“Thất gia từng cầm kim ?”
“Chưa từng!”
“Vậy nên loại đơn giản thôi, kim chỉ và sách đều cần thời gian tích lũy, thể nóng vội.”
“Không cần, .”
Đỗ Ngọc Mai nghi ngờ Thất gia một cái, cảm thấy hôm nay Thất gia tâm sự trĩu nặng, nàng tiện hỏi nhiều, chỉ mỉm : “Vậy dạy loại thật đặc biệt nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-461-co-the-tin-nguoi-khong.html.]
“Được!”
Hỉ Nhi lập tức cầm kéo cắt bớt bấc nến, căn phòng lập tức sáng bừng lên.
“Thất gia, đầu tiên cây kim khác với bút, cái gọi là xâu chỉ luồn kim...”
Một dốc lòng dạy, một dốc lòng học, thời gian lặng lẽ trôi .
*
Trở về Tĩnh phủ, đêm khuya.
Khi đến cổng trong, Tĩnh Bảo khựng , suy nghĩ một lát đầu với A Nghiễn phía : “Chưa về phòng vội, theo đến thư phòng.”
“Vâng!”
Chủ tớ hai bước viện, Tĩnh Bảo đuổi hai tiểu sai vặt đang trực viện , dặn A Nghiễn: “Đóng cửa .”
A Nghiễn nhíu mày, trong lòng nghĩ: gia rầm rộ thế , chắc là chuyện quan trọng.
Quả nhiên, câu đầu tiên Tĩnh Bảo thốt khiến A Nghiễn chấn động: “A Nghiễn, thể tin ngươi ?”
Một câu nặng nề, giờ từng qua.
A Nghiễn lập tức quỳ sụp xuống: “A Nghiễn sống là của Thất gia, c.h.ế.t là ma của Thất gia, cả đời A Nghiễn chỉ một chủ nhân là Thất gia.”
Tĩnh Bảo đối mặt với , chậm rãi : “Chuyện giữa và , ngươi đều thấy cả. Vậy những gì , với sự thông minh của ngươi, hẳn là cũng đoán !”
Ánh mắt A Nghiễn lập tức căng thẳng, mày nhíu . Nhìn đôi mắt trong sáng của Thất gia, chỉ thể nhẹ nhàng gật đầu.
“Ngươi thấy thế nào?”
Thấy thế nào ư?
Tim A Nghiễn đập dồn dập, mặt đỏ bừng, một lúc mới : “Lần đầu A Nghiễn gặp Thất gia, lão gia bên cạnh , đây là chủ tử của ngươi, nhiệm vụ cả đời ngươi là bảo vệ bình an. Nay lão gia còn, A Nghiễn vẫn luôn ghi nhớ lời đó.”
Nhắc đến cha, tim Tĩnh Bảo nhói: “Lời ngươi quá vòng vo, thẳng thắn hơn.”
“Thất gia!” A Nghiễn khẽ gằn: “Nguyện vọng lớn nhất đời của A Nghiễn, là bảo vệ Thất gia, chỉ cần Thất gia bình an vui vẻ, A Nghiễn thể nhắm mắt ngơ tất cả. Nếu Thất gia vì mà...”
Chữ , A Nghiễn mãi thể , chỉ thể nghiến răng: “Nếu Thất gia cứ khăng khăng bước tiếp thì A Nghiễn cũng chỉ thể cùng Thất gia hết con đường . Mạng là của Thất gia, còn gì khác?”
Còn gì khác?
Lời oán trách trong câu chẳng giấu nổi nữa.
Tĩnh Bảo bỗng bật , nụ như mây gió.
“Mạng ngươi xưa nay thuộc về , nó là của chính ngươi. Chuyện sớm với ngươi và A Man . Đã là chủ tớ, coi các ngươi là , là bằng hữu, là tay chân, từng coi là hạ nhân.”
Nói , nàng thu nụ : “Ta cố chấp mù quáng, nếu thật , sớm xé bỏ lớp da mà theo . Ta nghĩ nghĩ , ngày nào đêm nào cũng dằn vặt giữa Tĩnh gia và .”
A Nghiễn đôi mắt cụp xuống của Thất gia, lặng lẽ trả lời trong lòng: Những điều đó, đều .
“Gia với A Nghiễn những điều , là trong lòng lựa chọn ?”
“Chưa !” Tĩnh Bảo lắc đầu: “Lựa chọn quá khó, trắng đen rõ ràng đối với chẳng khác nào sống bằng c.h.ế.t.”
“Vậy ý gia là?” A Nghiễn rối bời trong lòng.
“Người sống cũng sẽ c.h.ế.t, nhưng khi c.h.ế.t thì sống cho thật .”
“Thứ A Nghiễn ngu , hiểu lời gia.”
“Người sống một đời, thể lúc nào cũng lý trí? Nay trong lòng tình ý, tùy hứng một . Nói thẳng hơn nữa là vì Tĩnh gia, cũng vì .”
A Nghiễn im lặng hồi lâu: “Gia... bắt cá hai tay thế , liệu ?”
“Có cũng thử mới .”
Tĩnh Bảo đỡ A Nghiễn dậy, thẳng mắt : “A Nghiễn, cùng Thất gia thử một , ?”
Đây là một câu hỏi cần lựa chọn, đưa lựa chọn là A Nghiễn, một kẻ hạ nhân, một tên nô tài bán .
Cả đời chỉ “ngươi thế , ngươi chắc chắn thế , ngươi chỉ thể thế nọ”, từng một nào mà quyền lựa chọn trong tay .
Cổ họng A Nghiễn bỗng nghẹn , tim cũng đập ngày một nhanh, bất giác thấy đau lòng cho chính , càng đau lòng cho Thất gia.
Tại ... thành thế ?