Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 462: Đi làm hai việc
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:34
Lượt xem: 189
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Nghiễn khuôn mặt trắng trẻo của Thất gia, lặng hồi lâu.
Sau một lúc lâu, quỳ sụp xuống, nghiêm túc bật một chữ: “Được!”
Thực , nàng cần để chọn lựa. Chỉ cần một ánh mắt nhẹ nhàng của nàng, chắc chắn sẽ vì nàng mà nước sôi lửa bỏng.
Bởi vì đó là ý nghĩa sống duy nhất của .
Tĩnh Bảo mỉm , thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Việc nàng sắp vô cùng nguy hiểm. Kẻ thắng sẽ lên vương hầu, kẻ thua chỉ còn là vong hồn. Nàng thể để xảy chút sơ suất nào.
“Tối nay thu xếp một chút, ngày mai xuất phát về phía Nam.”
Tĩnh Bảo hiệu bảo xuống, nhưng A Nghiễn nào dám, chỉ cúi đầu cung kính: “Đi Nam gì ạ?”
“Có hai việc. Việc thứ nhất, mua thêm ruộng đất, nhà cửa quanh khu mộ tổ Tĩnh gia, để dùng cho việc tế lễ . Nếu chẳng may chuyện, những sản nghiệp sung công, cũng còn để đường lui cho Tĩnh gia.”
Tim A Nghiễn chợt thắt .
“Dù và trực tiếp quan hệ, thì sớm muộn cũng liên lụy. Dù tham gia việc của , cũng tránh khỏi vạ lây.”
A Nghiễn bỗng thấy lạnh sống lưng: “Gia định chuẩn để đề phòng bất trắc?”
“!”
Chuẩn , mới thể dốc hết sức một .
Tĩnh Bảo khẽ hắng giọng: “Việc thứ hai, âm thầm mua ruộng tích lương, trữ thóc . Sớm muộn gì hoàng đế và Hạo vương cũng sẽ đ.á.n.h , mà khi chiến tranh nổ , thứ thực sự quý giá là lương thực.”
Bề ngoài thì Hạo vương vẫn động tĩnh gì, Cố Trường Bình cũng chỉ như đang cùng nàng đắm chìm trong chuyện phong hoa tuyết nguyệt, nhưng thực tế .
Không động tĩnh là vì thời cơ chín muồi, lương thảo chuẩn đủ.
Giang Nam là vùng đất trù phú, tiền nhiều gạo nhiều, nhưng Cố Trường Bình thể tự xuống phía Nam, sợ nghi ngờ. nàng thì thể.
Vì nàng vốn là phương Nam.
A Nghiễn lau mồ hôi trán: “Thất gia, liên lụy thụ động thì chỉ là tội nhẹ, còn nếu ý đồ mưu phản thì đó là tội tru di cửu tộc.”
“Ta , nên chuyện chỉ với ngươi. Mạng của ngươi và buộc chặt với , A Nghiễn!”
“Gia yên tâm, A Nghiễn chắc chắn sẽ cẩn trọng từng việc.”
A Nghiễn nghiến răng : “ chuyện ... mới ?”
Tĩnh Bảo hạ giọng: “Dùng tiền riêng của , lấy danh nghĩa của Tam tỷ mua ruộng tích gạo. Nàng hòa ly, đúng lúc cần ruộng gạo để tự vững, thể che mắt khác. Mà kể cả thất bại, thì những sản nghiệp đó vẫn thể để đường lui cho Nhất Ninh.”
Tay A Nghiễn giấu lưng, lén mồ hôi lạnh lưng.
Sáng hôm .
Trời sáng rõ, A Nghiễn lặng lẽ rời , ngay cả em gái ruột cũng , chỉ xin nghỉ với Thất gia, là ngoài chút việc.
A Nghiễn vốn là ít , theo Thất gia như cái bóng, Thất gia phái việc bên ngoài, nên việc rời lặng lẽ cũng khiến ai nghi ngờ.
A Nghiễn , Tĩnh Bảo lập tức để A Man theo bên .
Hai Sử Minh, Sử Lượng vẫn điều động, tiếp tục phụ trách an ninh trong phủ.
Nguyên Cát thì A Man đảm nhiệm công việc hỗ trợ Tam tiểu thư quản lý việc nhà.
Cẩu Nhị Đản thì vô cùng xui xẻo. Trước khi A Nghiễn sư phụ rời truyền cho ngươi một bộ đao pháp mới, còn ném một câu: “Nếu ba tháng luyện thành, thì cút khỏi Tĩnh phủ!”
Vì ở Tĩnh phủ, ở bên Thất gia, Cẩu Nhị Đản như phát cuồng, mỗi ngày chỉ ngủ ba canh giờ, thời gian còn đều dành để luyện võ.
Tĩnh Bảo lạnh lùng quan sát, âm thầm dặn Nguyên Cát nhắn với nhà bếp, mỗi ngày thêm cho Cẩu Nhị Đản một món mặn.
A Man cải nam trang, theo sát Thất gia mới phát hiện, Thất gia và Cố Trường Bình cũng chẳng cơ hội “ chuyện ”.
Hai thường chỉ quấn quýt trong xe ngựa một hai canh giờ, tách mỗi một ngả.
Hai ngày đầu tiên nàng còn bên cạnh Cao thúc, dựng tai lén. Nghe hai ngày , chỉ thấy chán.
Hai trong xe thỉnh thoảng vài câu tình cảm ngọt ngào đến đau răng, phần lớn thời gian đều im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-462-di-lam-hai-viec.html.]
A Man dùng cả bàn chân cũng đoán chắc chắn là hai ôm trong đó.
chỉ ôm ôm ấp ấp thì gì thú vị?
So với cảnh nam nữ hòa quyện trong xuân cung đồ thì khác xa một trời một vực.
“Chán! Thật quá chán!
Giờ đây A Man lười cả lén, thấy đấu võ mồm với thị vệ của là Tề Lâm còn thú vị hơn.
Tên nhóc thường lén liếc nàng, A Man nghĩ, nếu thật sự chỉ là một nha đầu ngây thơ gì thì e là cái mặt mũi đẽ của lừa .
“Đáng tiếc! Thật đáng tiếc!”
Ta A Man là do Thất gia dạy dỗ , mắt cao lắm đấy!
Tề Lâm thì chỉ thấy sự xuất hiện của A Man khiến khó chịu.
Ngẩng đầu cái gì?
Hừ mũi cái gì?
Ra vẻ cái gì?
Chẳng qua là gia nhà gia nhà ngươi đè xuống thôi, ngươi đè mà vẻ kiêu căng thế?
Tề Lâm lén liếc A Man một cái, lạnh lùng đầu .
Giờ bắt đầu hiểu vì gia thích đàn ông. Phụ nữ mà, chỉ hai chữ thôi: “Phiền phức!”
Tháng năm , thời tiết lập tức oi bức khó chịu.
Ngày Đoan Ngọ trùng ngày nghỉ, Tĩnh Bảo ăn sáng cùng Tam tỷ và Nhất Ninh, mồ hôi tuôn đầm đìa, đành về phòng tắm rửa đồ.
Vừa đồ xong, thì thấy tiếng Nhất Ninh ngoài viện.
Con bé từ khi thì cứ thích chạy ngoài. Mấy ngày gần đây bên ngoài rộn ràng, càng thêm háo hức.
Tháng năm là tháng hung, mùng năm là ngày đại hung, Tĩnh Nhược Tụ kiên quyết cho con ngoài.
Con bé thông minh, cưng chiều , bèn kéo nhũ mẫu chạy đến viện của mà lóc.
“ là nhỏ nhưng quỷ kế đầy !”
Chưa đầy hai tuổi nhưng thể khỏi phủ. Tĩnh Bảo lập tức bảo Nguyên Cát ngoài mua ít đồ chơi lạ.
Con bé lời , tuy bĩu môi ấm ức, còn một câu: “Cữu cữu !” nhưng vẫn chạy lạch bạch mất.
Tĩnh Bảo mà chỉ thở dài, hỏi lưng: “Ngươi xem, tính cách con bé giống ai?”
A Man : “Dù cũng giống Tam tiểu thư, nô tỳ thấy phần giống tính Nhị tiểu thư.”
Tĩnh Bảo: “Giống ai cũng , chỉ cần đừng giống cha nó là !”
A Man: “Có Thất gia dạy dỗ, mà giống nổi!”
Lời khiến Tĩnh Bảo hài lòng, hai chủ tớ trò chuyện mấy câu, cùng đến Hầu phủ.
Hai ngày Hầu gia gửi thiệp mời Tĩnh Bảo đến chơi Đoan Ngọ. Từ vụ Lục Hoài Kỳ, Tĩnh Bảo còn tới Hầu phủ như , tính cũng lâu ghé thăm.
Lúc đến nơi, Lục Hoài Kỳ đợi ở cửa nhỏ.
Hôm nay Tĩnh Bảo mặc một bộ áo lụa trắng, đầu đội khăn lụa đen, ăn mặc kiểu thư sinh. Lục Hoài Kỳ nàng từ đầu đến chân, cảm giác nỡ dâng lên trong lòng.
Hắn hít sâu một , cố dùng giọng điệu thản nhiên : “Sân khấu dựng xong , cha đang đợi ở lương đình. Hôm nay trong phủ rộn ràng, cứ vui chơi cho thoải mái nhé!”
“Ăn xong là ngay, hẹn với và Tiền Tam Nhất dạo hội chợ !” Tĩnh Bảo thẳng thắn, lấy một cái túi bùa.
“Này, cho ngươi. Trừ tà tránh họa.”
Lục Hoài Kỳ cứ nghĩ là nàng nhờ nha nào đó , chẳng thèm tiện tay nhét lòng.
“Muội hỏi xem, chỉ là một cái Đoan Ngọ thôi, vì phủ mời cả gánh hát tới?”