Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 463: Leo lên cả đầu người ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:35
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vì ?”

“Vì bàn chuyện hôn sự cho .”

Tĩnh Bảo sững một thoáng, bật : “Vậy nên là chúc mừng ?”

Câu buông , sắc mặt vốn đang tươi của Lục Hoài Kỳ lập tức sa sầm: “Có gì mà chúc mừng?”

“Vậy nên là chia buồn ?”

“Ngươi...” Lục Hoài Kỳ nghẹn lời.

“Cái túi bùa đó là tự tay may đó, hai chữ ‘thuận toại’ đó cũng là do tự tay .”

Tĩnh Bảo dùng khuỷu tay chạm : “Biểu ca, khách sáo với ngươi, ngươi cũng đừng vì chuyện của cữu cữu, cữu mẫu mà bực dọc nữa. Nếu cô nương gia thế , dung mạo , tính nết , thì hai chữ ‘chúc mừng’ , cũng thật đáng giá.”

Lục Hoài Kỳ vội lấy túi bùa , thật kỹ một hồi, mới nghiến răng: “Đáng giá , ngươi giúp xem thử.”

“Chắc chắn . Với đôi mắt tinh tường của , cô nương mà chọn chắc chắn là nhất thiên hạ!”

“Ngươi lắm!!”

Lục Hoài Kỳ lườm nàng một cái, bỗng nhanh hơn, ánh mắt cũng tối .

Còn nhất thiên hạ nữa chứ... Người nhất đang ở ngay mặt .

Trên sân khấu tiếng hát rộn ràng, đang diễn vở Kim Ngọc Nô, tiểu sinh hóa trang cực kỳ tuấn tú.

Tĩnh Bảo tâm trạng xem. Hôm nay Hầu phủ đón nhiều khách, nàng theo sát bên Hầu gia, lượt chào hỏi từng .

Cháu ngoại bản lĩnh, Hầu gia tất nhiên nhân dịp đông mà đem khoe khoang.

Đám quý nhân thấy Thám hoa lang phong độ nho nhã, cử chỉ ôn hòa, tràn đầy khí chất thư sinh, dính chút mùi quan trường, trong lòng đều âm thầm tính toán.

Vài thậm chí còn mạnh dạn hỏi đến chuyện cưới hỏi của Thám hoa lang.

Tĩnh Bảo mỉm đáp, chỉ liếc mắt về phía Lục Hoài Kỳ, buộc mang chuyện “cô tinh chiếu mệnh” .

Mọi Thám hoa lang khắc cha khắc vợ, ai nấy đều rút lui, chỉ thầm than: Tiếc , tiếc .

Gặp hết một vòng khách, Tĩnh Bảo vẫn thấy bóng dáng Phó Thành Đạo.

“Cữu cữu, nhà họ Phó gửi quà Tết Đoan Ngọ ?” Nàng hỏi.

“Có gửi nửa xe.”

“Thế hôm nay thấy nhà Phó đại ca đến?”

Sắc mặt Hầu gia thoáng ngượng: “Cữu mẫu con lòng cách xử sự của nhà đó, cũng nghĩ nên giữ thể diện cho Tam cô nương, nên gửi thiệp mời. Cũng để cho bên đó điều một chút.”

“Hắn quan thế nào ạ?”

“Làm cũng tệ, bên cạnh khen việc chắc chắn, thực tế.”

“Vậy thì chẳng kẻ tầm thường.” Tĩnh Bảo chậm rãi : “Cữu cữu cũng đừng lạnh nhạt quá. Dù gì trong quan trường, cũng là của cữu cữu.”

Hầu gia vỗ vai Tĩnh Bảo, hừ nhẹ: “Lúc chặt lúc buông, nghiêm nhu, mới là cách dùng . Ta tự .”

Nghe , Tĩnh Bảo gì thêm.

Một họ Phó thể hai . Dù Phó lão tứ chuyện vô liêm sỉ, thì Phó lão đại dù đến cũng tránh khỏi vạ lây.

Vinh cùng vinh, nhục cùng nhục chẳng chỉ là lời suông.

Lúc , Lưu thị sai đến gọi con trai và Tĩnh Bảo.

Lục Hoài Kỳ ho nhẹ hai tiếng, Tĩnh Bảo lập tức hiểu sắp gặp vị cô nương sắp đặt xem mắt . Nàng lập tức cung kính xin cáo lui với Hầu gia.

Hai sóng vai rời .

Hầu gia theo bóng lưng hai đứa, bất giác nảy một ý nghĩ: Nếu A Bảo là con gái thì , thiết hiểu rõ gốc gác, hai nhà cũng thể kết thông gia.

Bỗng một cơn gió lướt qua, Hầu gia rùng , chính ý nghĩ của dọa sợ.

Chẳng lẽ... điên ?

Từ xa, Lưu thị thấy con trai và Tĩnh Bảo tới, khỏi nghiêm túc quan sát Tĩnh Bảo một hồi.

Càng , càng giật .

Chẳng trách con bà chuyện hồ đồ kiam đứa nhỏ da trắng môi đỏ, khó phân nam nữ thật.

Trước đây để ý chứ?

Tĩnh Bảo bước lên hành lễ, ngoan ngoãn lưng Lục Hoài Kỳ, để tấm cao lớn rắn rỏi của giúp nàng che bớt những ánh mắt nóng rực từ các nữ quyến trong phủ đang tìm kiếm rể hiền.

“Đây là Thám hoa lang !”

“Đẹp thật đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-463-leo-len-ca-dau-nguoi-ta.html.]

“Chậc chậc, khí chất cao quý thế , tiền đồ chắc chắn rạng rỡ.”

Lưu thị , khẽ cau mày.

Người đời , ai con trai xuất chúng nhất? Khổ nỗi con trai bà cạnh Tĩnh Thất, ngoài việc cao to hơn thì chẳng điểm nào sánh kịp.

Nếu chỉ là bằng thôi thì cũng đành, đằng còn quyến rũ đến nảy sinh đoạn tình đoạn cảm chẳng , khiến bà khó chịu như nuốt mười bảy mười tám con ruồi.

Hôm nay bà cố ý gọi cả Tĩnh Thất lẫn con trai đến.

Tuy Tĩnh Thất điều, ít lui tới, nhưng ai con trai bà còn vương vấn gì . Bữa tiệc xem mắt , là để nhắc nhở hai đứa: Tỉnh táo cho ! Nam nữ thành đôi mới là chính đạo đời.

“Hoài Kỳ, dắt biểu A Bảo đến chào nhị cữu mẫu .”

“Vâng!”

Lục Hoài Kỳ kéo Tĩnh Bảo đến mặt một vị phu nhân ăn mặc sang trọng, khom : “Nhị cữu mẫu!”

Tĩnh Bảo cũng vội vàng hành lễ theo.

Phu nhân mỉm Lục Hoài Kỳ, chỉ cô gái lưng : “Đây là Cửu biểu của con.”

Tĩnh Bảo lúc mới hiểu: mà Lưu thị chọn cho Lục Hoài Kỳ xem mắt, là con gái út của nhị ca ruột bà.

Lưu thị xuất tầm thường, nhà đẻ là danh gia vọng tộc nổi danh ở phủ Lư Châu.

Tĩnh Bảo ngẩng đầu cô gái , chỉ một ánh mắt ngay nàng mẫu mà Lục Hoài Kỳ thích.

Lục Hoài Kỳ thích kiểu như Tĩnh Bảo: chính kiến, thủ đoạn. Chứ kiểu dịu dàng hiền hòa, vóc dáng mảnh mai như cô gái .

Quả nhiên, hành lễ xong, Lục Hoài Kỳ viện cớ tiền viện việc, kéo nàng ngay.

Giữa đường, Tĩnh Bảo kéo tay áo , thấp giọng: “Ta cũng thấy hợp.”

“Sao hợp?”

“Nàng trị ngươi.”

Lục Hoài Kỳ im lặng một lúc, : “Ý của , chuyện trị là thứ yếu. Quan trọng là dễ bảo , sinh con . Ngươi thấy m.ô.n.g nàng to ?”

“Không để ý!” Tĩnh Bảo : “Vậy ngươi tính ?”

“Ngươi còn ý, thì ? Nể tình từng đ.á.n.h vì ngươi, chuyện ngươi nghĩ cách giúp ?”

“Tại ?”

“Chỉ vì là biểu ca ngươi!” Lục Hoài Kỳ thản nhiên : “Còn nữa, chiều nay ngươi hẹn họ dạo chợ, cũng .”

“Ngươi gì?”

“Hộ hoa!”

Tĩnh Bảo trừng mắt , Lục Hoài Kỳ trừng to hơn. Một lúc , cả hai cùng phì .

Nụ như băng tuyết tan trong nắng ấm, cũng tan những khúc mắc từng .

Tĩnh Bảo nghĩ: Hắn thể những lời là vì thật lòng xem như .

Lục Hoài Kỳ nghĩ: So với việc trở mặt thành thù, vô tư theo Tiểu Thất thế vẫn hơn.

“Đi thì , nhưng ngươi khó chịu với !”

“Tại ? Ta là biểu ca ngươi, khác gì ruột . Tính theo vai vế, cũng gọi một tiếng ca ca. Ca ca thì dáng chứ?”

“Làm thì lý lẽ!”

“Ta xưa nay lý lẽ!”

“Họ Lục , ngươi đừng voi đòi tiên!”

“Tiểu Tĩnh Thất, chuyện ngươi quyền chọn!”

“Tại quyền chọn?”

“Ngươi nợ !”

“Ngươi...”

“Đừng quên, còn vì ngươi mà đ.á.n.h một trận tơi tả, đến giờ m.ô.n.g vẫn còn đau!”

“...”

Phía họ, A Man trong trang phục nam nhân lặng lẽ trợn mắt.

Còn khó chịu với Cố ư?

Biểu thiếu gia, ngươi mơ thật đấy!

 

Loading...