Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 465: Thua người chứ không thua trận

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:37
Lượt xem: 170

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kẻ thù gặp mặt, mắt đỏ rực, trong mắt Tiền Tam Nhất ánh lên tia lạnh lẽo mơ hồ.

Lúc , khách trong quán đều lượt dậy rời . Ai dám uống cùng với Cẩm Y Vệ chứ? Toàn là những kẻ tay g.i.ế.c chớp mắt, tránh xa vẫn hơn.

Thịnh Nhị vờ như thấy, sang gọi ông lão bán : “Bốn chén , bốn đĩa điểm tâm, mang nhanh lên!”

“Dạ tới liến, tới liền!”

Ông lão sợ đến run rẩy liếc Thịnh Nhị một cái, vội vàng xoay rót .

Không là do sợ hãi vì lý do gì, khi bê đến, chân ông lão vấp mép sạp, nửa chén nguội hắt luôn lên vạt áo n.g.ự.c Thịnh Nhị.

Thịnh Nhị nổi giận đùng đùng: “Làm cái gì hả?”

“Quan gia, xin , xin !”

Ông lão mặt cắt còn giọt máu, vội kéo khăn vai xuống, dúi n.g.ự.c Thịnh Nhị: “Để lau giúp quan gia!”

Thịnh Nhị hất mạnh tay cầm đao, quát lớn: “Tránh !”

Ông lão loạng choạng lùi mấy bước, phệt xuống đất, bát rơi vỡ đôi.

Sắc mặt Tĩnh Bảo trầm xuống, định dậy lý luận, nhưng một bàn tay lớn đặt lên vai nàng. Nàng đầu , thấy Cố Trường Bình khẽ lắc đầu.

Tĩnh Bảo lập tức yên.

Trong lòng nàng vẫn luôn một suy đoán mơ hồ: trong màn kịch đại tử vong của Cố Ấu Hoa, vai trò Thịnh Nhị đóng địch, mà là bạn.

Tĩnh Bảo nhịn . Người đối diện nàng, tiểu Lục gia, cũng nhịn .

Hai năm lăn lộn quan trường, góc cạnh nào cũng mài mòn. Ai chẳng Cẩm Y Vệ là ch.ó của hoàng đế, động chắc chắn kết cục gì.

“Tiên sinh, mua chút vải thiều Tiểu Thất thích ăn, ngươi cùng ?”

Tuy đụng chạm với Cẩm Y Vệ, nhưng nghĩa là nuốt nổi cảnh ngang ngược . Để khỏi nổi nóng, quyết định tạm tránh , tiện thể trò chuyện riêng với Cố Trường Bình.

Có vài lời, từ lâu.

Ngay từ ánh đầu tiên trong hôm nay, Cố Trường Bình Lục tiểu gia theo chỉ đơn giản là dạo phố.

Hắn dậy, với Tĩnh Bảo: “Ta với Lục gia một lát về, ngươi cứ yên đợi.”

“Tiên sinh?”

Tĩnh Bảo cũng đoán Lục Hoài Kỳ kéo Cố Trường Bình là để chuyện riêng. Không chắc sẽ là lời ác ý.

Cố Trường Bình vỗ nhẹ cánh tay nàng, hiệu cần lo. Khi ngang qua bàn của Cẩm Y Vệ, khe khẽ thở dài một tiếng.

Lúc Thịnh Nhị đang lau vạt áo ngực, lười biếng ngẩng mắt lên.

Hai nhanh chóng trao một ánh mắt, lặng lẽ dời .

*

Vải thiều là thứ quả quý, giữa phố chẳng bán, đó chỉ là cái cớ.

Lục Hoài Kỳ xưa nay là sảng khoái, vài chục trượng lập tức dừng bóng râm, sắc mặt nghiêm nghị: “Cố Trường Bình, vòng vo. Ngươi phận của Tiểu Thất . Sau định tính ?”

Câu hỏi khiến Cố Trường Bình bất ngờ, thì đàn ông mặt cũng sự thật.

“Lục gia tính ?”

Lục Hoài Kỳ nghẹn họng, cáu bẳn: “Làm ?”

Cố Trường Bình , giọng bình thản mà kiên định: “Với phận hiện tại của nàng, nhiều chuyện chỉ thể từng bước một. Bất trắc ở khắp nơi. Lục gia cứ yên tâm, dù thế nào cũng sẽ bảo vệ nàng.”

Nghe đến đó, trong lòng Lục Hoài Kỳ nổi lên cảm giác kỳ lạ.

Thì ông trời cũng công bằng, cho đàn ông một viên kẹo ngọt, ban cho nỗi khổ khó xử.

Chừng nào phận của Tiểu Thất bại lộ, vẫn chịu đựng như : thể công khai, thể đại hôn, thể sinh con dưỡng cái...

Thật chẳng cần vẻ với . Ông trời vẻ .

, Lục Hoài Kỳ vẫn quyết định mặt nghiêm hơn nữa: “Ngươi là đàn ông, bảo vệ nàng là điều nên . Nàng Thất gia khổ cực, ngươi gây thêm áp lực cho nàng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-465-thua-nguoi-chu-khong-thua-tran.html.]

Cố Trường Bình nhíu mày: “Lục gia lấy tư cách gì mà với những lời ?”

“Ta là biểu ca của nàng!”

Lục Hoài Kỳ ưỡn ngực, chắc nịch: “Lời từ miệng tai ngươi, với bất kỳ ai khác. Phủ còn việc, chuyện mua vải thiều giao cho ngươi. À, với Tiểu Thất một câu: nàng còn nợ , phiền nàng sớm trả!”

Nói xong, Lục gia nhỏ trừng Cố Trường Bình một cái, tạo dáng mà cho là ngầu nhất, đầu bước .

Mẹ kiếp, thua thể thua trận!

Không ngờ, Cố Trường Bình cản : “Ta mấy lời, Lục gia ?”

“Nói!”

“Ngươi thể giữ bí mật giúp nàng, với những lời , còn nhận là biểu ca của nàng, chứng tỏ trong lòng ngươi nàng.”

“Vớ vẩn, tất nhiên là ...”

Lời thốt , Lục Hoài Kỳ lập tức thấy , vội vàng chữa cháy: “Ngươi đừng suy nghĩ lung tung! Ta với nàng trong sáng, cho dù gì cũng là đơn phương tình nguyện!”

Bị vài câu khích bác là lộ hết chân tướng. Cố Trường Bình , ánh mắt sâu thẳm khó dò.

Trong lòng tình, chỉ dám từ xa . Vừa sợ khác ức h.i.ế.p nàng, sợ nghi ngờ nàng...

Tiểu Lục gia tuy mang tiếng là tiểu bá vương, nhưng thật là một đàn ông ngay thẳng.

“Lục gia, nếu một ngày thể bảo vệ nàng, xin Lục gia giúp bảo vệ nàng.”

“Ngươi... ý ngươi là gì?”

“Lời từ miệng tai ngươi, với thứ ba.” Cố Trường Bình mỉm : “Lục gia dám nhận lời ?”

Lục Hoài Kỳ: “...”

Tại nhận lời?

Hắn ý gì?

Còn nữa!

Gì mà nếu bảo vệ thì giúp , Cố Trường Bình là cái thá gì mà lệnh cho ?

Bên , Lục gia còn đang rối rắm; bên , Tiền Tam Nhất cũng đang phân vân nên bênh vực ông lão bán , đúng là nhịn nổi.

Phải !

Ta với Cao mỹ nhân là thiết như sắt. Chức quan trong Cẩm Y Vệ của tên nhóc còn thấp hơn Cao mỹ nhân một bậc, sợ cái quái gì Thịnh Nhị chứ!

Tiền Tam Nhất nghĩ , can đảm bốc từ lòng bàn chân lên.

Hắn “soạt” một tiếng phắt dậy, cúi đầu liếc Thịnh Nhị, định há miệng thì thấy tay Thịnh Nhị đặt lưng, vịn lên chuôi kiếm.

Chân mềm nhũn, “phịch” một cái xuống, cúi đầu bộ uống .

Thịnh Nhị thấy rõ hết bằng khóe mắt, nhếch môi nhạt tiếng.

Đồ nhát gan!

Một chén uống xong, Thịnh Nhị móc hai lượng bạc đặt lên bàn dậy rời , mấy tên Cẩm Y Vệ còn cũng lục tục rời khỏi theo.

Người khuất, trời lập tức đổi sắc.

Trời đang trong xanh, bỗng mây đen kéo đến, gió nổi mây vần, hẳn là sắp một trận cuồng phong mưa bão.

Ông lão bán kinh nghiệm, dọn hàng gọi với sang Tĩnh Bảo: “Sắp mưa , khách quan mau tìm chỗ trú !”

“Tiên sinh của vẫn !”

Tiền Tam Nhất trời Tĩnh Bảo đang một , c.ắ.n răng : “Tiểu Thất , đợi với ngươi nữa , kiếm chỗ trú !”

Nói xong, đá lùi cái ghế dài, lao cơn gió như chạy trốn. Nhanh đến mức Tĩnh Bảo còn kịp “” một tiếng.

là tinh quái!

Tĩnh Bảo lấy bạc trả tiền , sang với Tề Lâm đang trong góc: “Tề Lâm, mau tìm với Lục gia , nãy giờ còn !”

 

Loading...