Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 467: Ninh Vương tự thiêu mất mạng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:39
Lượt xem: 184

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đầu Cố Trường Bình như một ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt cả mặt, vành tai, đến lòng bàn tay cũng nóng rát.

Hắn nàng chằm chằm một lúc, yết hầu khẽ chuyển động, thấp giọng : “Đều cả.”

Lúc tình ý mê loạn thì lý trí cũng chỉ là thứ để trưng bày. Hắn cúi đầu, hôn nhẹ lên bên cổ Tĩnh Bảo.

Tim đập dồn dập, thở Tĩnh Bảo cũng run rẩy.

Nàng nghĩ: Tết Đoan Ngọ năm nay thật đúng là... quá kích thích !

...

Gió mưa đến nhanh mà cũng nhanh.

Nửa canh giờ , mây tan mưa tạnh, mặt trời từ từ chiếu xuống.

Quần áo thể khô ngay, mà tiếp tục trốn mái hiên sẽ dễ gây nghi ngờ, Cố Trường Bình lập tức cởi áo ướt, khoác lên Tĩnh Bảo.

“Ta mua cho nàng một bộ áo quần.”

Nói xong cảm thấy , mà rời , để nàng đó khoác mỗi cái áo ướt thì càng khiến yên tâm hơn.

Tĩnh Bảo thấy khó xử, lo lắng cho , bèn chỉ tay về cánh cổng phía : “Hay là... thử gõ cửa xem ?”

Cũng là một cách.

Cố Trường Bình gõ cửa, mở cửa là một bà lão. Thấy hai thư sinh ướt nhẹp ngoài, bà lập tức vội vã mời .

Cố Trường Bình móc bạc , hỏi bà còn bộ áo quần sạch nào .

Bà nhận bạc, liếc vóc dáng hai bảo: “Nếu chê thì mặc đồ của con trai .”

“Không chê , chê !”

Tĩnh Bảo dứt lời thì hắt một cái rõ to. Cố Trường Bình lập tức giục bà nhanh một chút, nắm tay Tĩnh Bảo trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng xoa nắn.

“Ta yếu !” Tĩnh Bảo rút tay khỏi tay , bèn “hắt xì, hắt xì” thêm hai tiếng nữa.

Cố Trường Bình tức buồn : “Nàng yếu thì yếu .”

Tĩnh Bảo lời , nhớ đến thể rắn chắc lúc hai dầm mưa , mặt lập tức đỏ bừng.

Bà lão mang quần áo đến, chỉ tay về căn phòng phía , hiệu cho họ đó .

Là một căn phòng chứa củi, ánh sáng khá mờ.

Vừa phòng, Tĩnh Bảo còn mở miệng, Cố Trường Bình xoay , : “Nàng !”

Tĩnh Bảo ngẩn , kịp cử động.

“Sợ lén ?” Cố Trường Bình nàng đang nghĩ gì, bật : “A Bảo, nếu , chắc chắn sẽ đường đường chính chính mà .”

“Im miệng! Không linh tinh!”

Người nào đó trúng tim đen, giận đến mức hổ, ôm quần áo trốn đống củi.

“A Bảo...” Hắn gọi nàng: “Lục thiếu gia bảo gửi lời nhắn đến cho nàng, nàng còn nợ , nhớ trả. Nàng nợ cái gì thế?”

Động tác cởi áo quần của Tĩnh Bảo khựng , thành thật trả lời: “Cửu mẫu chọn cho một cô nương, thích, nhờ tìm cách từ chối.”

“Vậy tính , cũng nợ !”

“Chàng nợ gì ?”

“Một vợ!” Cố Trường Bình : “Nàng với , chỉ cần kiểu như A Bảo nhà , khác đều thể mai giúp.”

Tĩnh Bảo hiểu.

“Người như A Bảo nhà , cả Đại Tần chỉ một, và là của !”

Ai là của chứ!

Mặt dày thật!

Tĩnh Bảo len lén giơ nắm tay, bộ đ.ấ.m một cái, nhưng khóe môi khẽ cong lên.

Cố Trường Bình, là của .

Chàng cũng là của .

...

Hai áo quần xong, thì cả hai đều bật .

Trang phục của dân thường là loại vải thô, ống tay ngắn, khác xa dáng vẻ thường ngày của họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-467-ninh-vuong-tu-thieu-mat-mang.html.]

“Cố , bộ đồ của , chậc chậc, khí chất nho nhã ngày xưa tiêu tán hết .”

Tĩnh Bảo tinh nghịch chớp mắt: “Ta... khi lòng đổi mất.”

“Trong lòng rõ ràng thích c.h.ế.t , mà miệng bậy bạ như thế, chán sống hửm?” Cố Trường Bình giả vờ nổi giận.

“Ừ!”

Tĩnh Bảo nghiêm túc gật đầu, buông một câu: “C.h.ế.t hoa mẫu đơn, quỷ cũng phong lưu.”

Rồi nhân lúc để ý, lập tức bỏ chạy.

Cố Trường Bình bóng nàng hoảng hốt bỏ chạy, nở nụ cưng chiều.

Tạ ơn bà lão xong, hai men theo đường cũ trở về.

Vừa rẽ qua ngã hẻm, thấy mười mấy tên Cẩm Y Vệ cưỡi ngựa phi nhanh qua phố, biến mất trong một con hẻm khác.

Ánh mắt Cố Trường Bình lập tức nheo , còn kịp suy nghĩ kỹ thì một giọng vang lên từ mái hiên phía : “Tiên sinh, cuối cùng cũng tìm ngài !”

Cố Dịch bước nhanh tới, ghé sát tai Cố Trường Bình vài câu, sắc mặt lập tức đổi.

“Có chuyện gì ?” Tĩnh Bảo lo lắng hỏi.

“Ninh Vương c.h.ế.t .”

“Cái gì?”

Cố Trường Bình đôi mắt ngỡ ngàng sợ hãi của Tĩnh Bảo, bổ sung: “Là tự thiêu c.h.ế.t.”

...

Ninh Vương Lý Quân Quyền vốn là nhát gan, bằng cũng chẳng bịa cớ chùa tu hành để tiện đường trốn về phong địa.

Về đến nơi, càng nghĩ càng thấy sợ, bèn dâng ba tấu chương xin tha tội, cam nguyện giáng dân thường, đồng thời giao một nửa binh quyền.

Tân đế chơi một vố, dễ tha thứ, lập tức sai sứ giả đến bắt .

Lý Quân Quyền tin hoảng loạn, vội vã gọi mưu sĩ đến bàn bạc.

Bàn tính , chỉ hai con đường: Một là ngoan ngoãn chịu trói, đợi hoàng thượng định tội; Hai là chạy sang chỗ Hạo Vương, khởi binh tạo phản.

đường thứ nhất là đường cùng, hoàng thượng tất nhiên sẽ lấy ông gương, g.i.ế.c gà dọa khỉ.

Con đường thứ hai cũng là ngõ cụt, Hạo Vương Lý Quân Tiện đến ruột thịt còn chẳng giữ nổi, giữ ?

Lý Quân Quyền trằn trọc mấy ngày, cuối cùng gọi vợ con , cùng ăn một bữa cơm đoàn viên.

Cơm rượu xong, tất cả đều ngất tại chỗ.

Hắn sai khóa chặt cổng cung, chất củi khắp nơi trong ngoài tường thành, cùng đích châm lửa, tự thiêu mà c.h.ế.t.

Trước khi châm lửa, còn khí khái với thuộc hạ: “Ta là con của tiên đế, thà c.h.ế.t còn hơn chịu nhục.”

Ngọn lửa cháy suốt ba ngày ba đêm, biến phủ Ninh Vương thành bình địa. Quận chúa Trường An Lý Tân Huệ tuổi trăng tròn, cũng thiêu c.h.ế.t trong biển lửa, hóa thành linh hồn oan khuất.

Đáng thương nhất là đứa trẻ mới sinh của trắc phi chỉ tròn sáu tháng.

...

Trong thư phòng Cố phủ.

Tĩnh Bảo xong bộ sự việc, mắt kìm đỏ hoe.

Nàng từng gặp Lý Tân Huệ một ở Tầm Phương Các, cô nương nhan sắc thanh tú, tính cách thẳng thắn, tuy chút kiêu ngạo nhưng vẫn là một .

Ninh Vương nán thành Tứ Cửu vốn là để tìm ý trung nhân cho nàng, ngờ khiến cả phủ Ninh Vương diệt sạch.

Cố Dịch Cố Trường Bình lời nào, tiếp: “Hai canh giờ , tin tức truyền cung, Cẩm Y Vệ lập tức hành động.”

Ánh mắt Cố Trường Bình lóe lên: “Hành động gì?”

Cố Dịch lắc đầu: “Gia, giờ là thời điểm nhạy cảm, tiểu nhân dám tra xét, chỉ mong tìm gia để gia định đoạt.”

Thư phòng lập tức trở nên im ắng.

Sắc mặt Cố Trường Bình dần trầm xuống, chỉ còn nỗi lo lắng tên.

lúc , ngoài cửa vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Cả ba cùng giật , Cố Dịch vội mở cửa, thấy đến là Thẩm Trường Canh, mới thở phào nhẹ nhõm: “Sao Thẩm đến đây?”

“Gia nhà các ngươi ?”

“Trong thư phòng ạ!”

Thẩm Trường Canh lập tức quát khẽ một tiếng: “Cố Dịch, ngươi canh chừng ngoài , chuyện hệ trọng!”

 

Loading...