Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 469: Hoàng đế triệu vào cung
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:41
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chưa đến một canh giờ, một bàn thức ăn thịnh soạn bày biện trong tiểu sảnh.
“Hai cứ xuống , mời một .”
Cố Trường Bình xong thì rời , Tĩnh Bảo liếc mắt thấy sắc mặt Thẩm Trường Canh đổi, khỏi hiếu kỳ hỏi: “Tiên sinh mời ai ?”
Thẩm Trường Canh nàng, hờ hững trả lời: “Đừng vội, lát nữa ngươi sẽ .”
Người mời là một phụ nữ trung niên mặc áo vải thô màu xám nhạt, sắc mặt trắng trẻo, tay chuỗi Phật châu. Tĩnh Bảo vội vàng dậy hành lễ, nhưng bà chỉ phẩy tay hiệu nàng cứ .
Cố Trường Bình đỡ bà vị trí chủ tọa, ấn Tĩnh Bảo xuống một bên của bàn vuông bốn mặt, còn thì ở vị trí cuối cùng.
Thẩm Trường Canh lạnh lùng cảnh đó, thầm nghĩ: bốn mặt đông tây nam bắc, đầu tiên bàn vuông đầy đủ cả bốn phía, thế là cái Tết coi như đủ lễ . Chỉ tiếc, nếu mang họ Tĩnh đổi thành nữ nhân thì bao.
Cát thị cầm đũa lên, mời mọc: “Đừng khách sáo, ăn thôi.”
Tĩnh Bảo tâm trạng rối bời, liếc Cố Trường Bình.
Nàng Cố phủ bao nhiêu , mà từng trong phủ còn một vị lão phu nhân. Huống hồ dáng vẻ , dường như bà với Cố Trường Bình và Thẩm Trường Canh.
Nào ngờ, Cố Trường Bình ý định giới thiệu Tĩnh Bảo với phụ nữ .
Hắn nhẩn nha thưởng , gắp thức ăn cho Tĩnh Bảo, vẻ mặt ung dung như thể giông tố nào sắp kéo đến.
Vì sợ phá hỏng khí ngày lễ, Tĩnh Bảo cũng dám hỏi nhiều. Cảm xúc vui buồn lẫn lộn, hóa thành cơn thèm ăn.
Nàng hiểu rõ, bữa cơm đối với nàng, đối với Cố Trường Bình mà quan trọng nhường nào.
Giá như thời gian thể ngừng ở khoảnh khắc thì mấy!
...
Đáng tiếc, thời gian từng vì ai mà dừng .
Ăn xong, nha mang nước đến, bốn dùng súc miệng. Cát thị Thẩm Trường Canh dìu rời . Trước khi , bà Tĩnh Bảo thật sâu, mỉm .
Tĩnh Bảo ngây một lúc, mãi mới hồn, vội vàng đáp , nhưng đáng tiếc, Cát thị xa .
“Tiên sinh, bà là...”
“Suỵt.”
Cố Trường Bình giơ ngón trỏ đặt môi: “Sau nếu dịp ăn cơm chung, nàng sẽ bà là ai. Đi thôi, tiễn nàng phủ.”
Tĩnh Bảo níu lấy tay áo , chịu buông.
Nàng !
Cố Trường Bình nhẹ vỗ vai nàng, thấp giọng : “Được mấy ngày thế , mãn nguyện . Nếu cứ ở bên mãi, đối với nàng , còn với ... sẽ cách nào tập trung .”
“Cố Trường Bình!” Tĩnh Bảo gọi cả họ tên, tựa đầu lên n.g.ự.c : “Thật sự trở mặt thành thù ?”
“Đi một bước, tính một bước, khi cần thiết... thì thôi.”
Cố Trường Bình vươn tay ôm nàng lòng, dặn dò: “nàng cứ yên tâm công việc ở Hàn Lâm Viện, dọn sách, chép điển tịch tuy vất vả, nhưng ít nhất vướng tranh đấu chốn triều đình. Phùng Thục Quân l tuy miệng móm chút, nhưng lòng .”
“Tiên sinh quen ?”
“Ừ.”
Cố Trường Bình xoa xương bướm nhô cao vai nàng nghĩ... nhóc con gầy quá.
“Ngày đầu Hàn Lâm Viện cũng là dẫn . Là nhờ giữ nàng và Tiền Tam Nhất đó.”
Tĩnh Bảo chợt ngẩng đầu, sững sờ một lúc, chôn mặt lồng ngực.
Hắn luôn như , lời ba phần, việc bảy phần, mưu tính mười phần.
“Cố Trường Bình...” Nàng áp tai lắng nhịp tim , nghẹn ngào : “Đoan Ngọ an khang.”
Cả đời đều an khang!
...
Chân Tĩnh Bảo bước khỏi phủ thì Cao Triều lập tức tới.
Hắn xoay xuống ngựa, vênh váo cổng, gác cổng thấy là lập tức nịnh: “Cao công tử?”
“Phải gọi là Cao đại nhân!”
Cao Triều mặt mày sa sầm: “Chủ tử nhà ngươi ? Hoàng thượng chỉ, triệu Cố Trường Bình cung kiến giá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-469-hoang-de-trieu-vao-cung.html.]
Gã tiểu đồng sợ đến biến sắc, đầu chạy vội.
Cao Triều đợi một chút, bất ngờ với hai tên Cẩm Y Vệ phía : “Bụng khó chịu, nhà xí, hai cùng .”
Hai tên , tỏ vẻ khó xử.
Ai chẳng Cao đại nhân tính tình yểu điệu quen , xí còn hầu lau đít. Nếu hôm nay nhiệm vụ gấp, bên cạnh chắc chắn hai gã hạ nhân túc trực.
“Thôi bỏ, chẳng trông mong gì các ngươi!”
Cao Triều khẩy, sang quản sự Cố phủ: “Ngươi với .”
“Dạ!”
Quản sự động tác mời, đưa phủ.
Hai đến chỗ , Cao Triều lập tức hạ giọng nhanh như gió: “Mau gọi chủ tử nhà ngươi đến nhà xí gặp !”
“Dạ!”
Chốc lát , Cố Trường Bình mặc triều phục bước vội nhà xí.
Cao Triều thấy lập tức thì thầm: “Ninh Vương dẫn cả nhà chạy trốn, hoàng đế nổi giận lôi đình, hạ lệnh vây kín trang viên nước nóng của Hạo Vương, phủ Hạo Vương cũng Cẩm Y Vệ giám sát.”
Sắc mặt Cố Trường Bình biến đổi, tất cả đều trong dự liệu của .
“Cẩm Y Vệ bao vây ngoài trang viên và phủ Hạo Vương, còn bố trí quanh tất cả các phủ vương khác.”
Cao Triều đổi giọng: “Trước đó, Hộ Bộ Thượng thư và Binh Bộ cung. Hoàng thượng gặp họ tại ngự thư phòng, một canh giờ lập tức cách chức lão Binh Bộ Thượng thư ngay tại chỗ.”
“Bãi chức tại chỗ?”
Sự điềm tĩnh gương mặt Cố Trường Bình rốt cuộc cũng lung lay.
Hộ bộ quản tiền bạc, Binh Bộ lo quân sự. Hoàng thượng triệu hai bộ , hiển nhiên ý khởi binh, giờ bãi chức...
“Tại ?” Hắn hỏi.
Cao Triều hạ giọng hơn nữa: “Lão thượng thư chủ trương từ từ tính kế.”
Thì là !
Chân mày Cố Trường Bình giật giật.
“Hoàng thượng triệu ngươi cung, cụ thể là chuyện gì thì , nhưng theo , hoàng đế hạ chỉ khi rời Điện Thủy Tích.”
Cao Triều , nhạt: “Phải , ở Điện Thủy Tích sắp hỷ sự lớn, sắp mẫu bằng tử quý .”
Có thai?
Lúc ?
Cố Trường Bình giật Cao Triều, phì mũi khinh thường, giọng mặn chua: “Đừng kiểu đó, cũng chỉ đến thế thôi.”
“Tắc Thành!”
Cố Trường Bình lấy tinh thần, vỗ mạnh vài cái lên vai : “Làm bạn với vua như bạn với hổ, đừng mạo hiểm truyền tin cho nữa, việc giữ lấy bản là quan trọng nhất.”
Cao Triều chẳng ngờ dặn dò câu , sững , mãi nên lời.
...
Vì thời gian gấp rút, Cố Trường Bình bỏ xe cưỡi ngựa, khi đến cổng cung thì trời tối đen.
Cao Triều đưa đến cửa Vĩnh An, từ xa thấy Vương Trung đang đó ngóng trông mãi.
Vương Trung thấy tới, bèn thở phào nhẹ nhõm, hành lễ với Cao Triều: “Đại nhân về thôi, để nô tài dẫn Cố Tiến sĩ .”
Cố Trường Bình gật đầu với Cao Triều, bước theo Vương Trung lên bậc thềm.
Lúc đèn lồng hình sừng dê thắp sáng, từng chấm từng chấm hề quạnh quẽ, khiến Cố Trường Bình thoáng chút hoảng hốt.
Hắn chợt nhớ kiếp , một cũng cung giờ .
Băng qua từng lớp cổng cung, qua từng con đường dài, đang chờ đèn. Người mặc cung phục nhạt màu, đầu là ánh đèn rực rỡ chiếu rọi.
Nàng đó, dáng thẳng tắp, nụ mặt cũng rạng rỡ.
Người đó là Tô Uyển Nhi.