Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 470: Muốn ta phải làm sao?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:42
Lượt xem: 185
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vương công công định dẫn ?”
“Cố đại nhân!” Vương Trung : “Hôm nay nương nương chẩn thai, Hoàng thượng mừng rỡ, ban cho nương nương một đặc ân. Nương nương gặp Cố đại nhân, nên nô tài mới dẫn ngài đến Điện Thủy Tích.”
Lời , thật sự sơ hở khắp nơi.
Hắn và Tô Uyển Nhi từng tình cảm , cho dù Hoàng thượng vui mừng đến mấy, cũng thể cho phép một nam tử ngoại tộc gặp phi tần trong hậu cung.
Cố Trường Bình hít sâu một , : “Vương công công, giờ cửa cung cũng sắp đóng , e là hợp quy củ .”
Vương Trung : “Gặp một chút thôi, mất nhiều thời gian . Lát nữa nô tài sẽ đích tiễn Cố đại nhân khỏi cung.”
Cố Trường Bình mỉm xã giao: “Vậy thì phiền công công .”
Lại thêm một đoạn, Điện Thủy Tích ở ngay mắt, vài cung nữ cầm đèn lồng chờ ở cửa điện.
“Nô tài tiện trong.” Vương Trung động tác mời: “Cố đại nhân, mời .”
Cố Trường Bình lạnh lùng liếc ông một cái bước qua bậc cửa.
Điện Thủy Tích lớn, rộng. Đi mấy chục trượng, cung nữ phía bỗng nâng đèn lồng lên, : “Cố đại nhân, nương nương ở đằng .”
Tô Uyển Nhi mái hiên, dáng mờ mờ như bóng tối tan.
Hắn bước nhanh tới, quỳ gối, trán chạm đất, giọng trong trẻo: “Chúc mừng nương nương, mừng cho nương nương. Tô gia song hỷ lâm môn, nếu e là trong mơ cũng sẽ tỉnh.”
Nụ mặt Tô Uyển Nhi vốn mười phần, nhưng chỉ vì bốn chữ “song hỷ lâm môn” mà giảm xuống còn tám phần.
Nàng đỡ khẽ: “Tử Hoài, lên .”
Cố Trường Bình động đậy: “Hai chữ Tử Hoài, thần muôn phần dám nhận. Xin nương nương sửa cách xưng hô.”
“Nơi ngoài!”
“Thần... dám!”
“Ngươi...” Tô Uyển Nhi hít sâu một : “Cố đại nhân, mời lên.”
“Đa tạ nương nương.” Cố Trường Bình dậy, : “Gió ngoài lớn, nương nương nên trở nội điện. Nếu vì đón thần mà nhiễm phong hàn, thần c.h.ế.t cũng thể chuộc .”
Tim Tô Uyển Nhi như nghẹn , nên đáp thế nào.
Lần triệu kiến vốn để lôi kéo , nào ngờ một câu “nương nương”, hai câu “thần”, xa cách đến mức thể tay.
Tô Uyển Nhi liếc Thẩm cô cô ở bên cạnh, Thẩm cô cô vội vàng bước lên : “Nương nương, mời Cố đại nhân trong noãn các trò chuyện.”
...
Trong noãn các sáng như ban ngày.
Lúc Cố Trường Bình mới phát hiện áo quần của Tô Uyển Nhi nhã nhặn, trang điểm đơn sơ, chẳng khác gì thuở còn xuất giá.
Là khơi hồi ức ?
Cố Trường Bình nhạt trong lòng. Chưa đợi cung nữ dâng , cúi : “Nương nương, cửa cung sắp đóng, thần chỉ thể ở một khắc. Nếu nương nương lời gì nhắn gửi đến và trưởng, thì xin cứ thẳng.”
Tô Uyển Nhi vốn định ôn chuyện cũ một chút mới chuyện chính, nhưng giục như thế, bao nhiêu cảm xúc chuẩn đều tan thành mây khói, chỉ thở dài: “Tử Hoài , thực sự xa lạ với !”
Hắn vốn là điềm đạm.
Khác với sự cởi mở của Lý Quân Tiện, hiếm khi để lộ cảm xúc. Chỉ duy nhất khi đối diện với nàng, cảm tình mới ẩn hiện nơi mí mắt.
Tô Uyển Nhi nhẹ giọng : “Năm xưa, ba chúng ...”
“Nương nương, xin cẩn thận.”
Cố Trường Bình từng chữ từng lời, giọng lạnh băng như dao, ánh mắt sắc bén như hai lưỡi kiếm đ.â.m thẳng nàng. Sắc mặt Tô Uyển Nhi thoáng tái , một lúc mới : “Bản cung chỉ là ở nơi lâu ngày, đôi chút hoài niệm chuyện xưa, cũ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-470-muon-ta-phai-lam-sao.html.]
“Nương nương cần suy nghĩ nhiều, vì đứa bé trong bụng, cũng nên an tâm mới .”
Thấy đường cũ thông, Tô Uyển Nhi đành gượng : “Lúc , bản cung thể yên lòng?”
“Hoàng thượng sủng ái nương nương, yên lòng?”
Sắc mặt Tô Uyển Nhi tối : “Cố đại nhân quên ? Trước Hạo vương từng đối với ngài, nhưng bản cung quên . Nay Hạo vương và Hoàng thượng như gươm tuốt khỏi vỏ, bản cung lo lắng yên, đêm ngủ ...”
Nói đến đây, giọng nàng nghẹn .
Cố Trường Bình bắt chuyện tiếp.
Tô Uyển Nhi thấy im lặng như tượng đá, tựa như đang độc diễn một , nghĩ đến những chuyện cầu mà , khỏi bi thương trào dâng, nước mắt rơi lã chã.
Cố Trường Bình nàng giả bộ đau khổ, chỉ thấy nực .
Phụ nữ hai loại vũ khí: một là nước mắt, hai là thể.
Trước , chính vì vài giọt lệ của nàng mà khuyên Thập Nhị lang dừng tay, khiến hai sinh hiềm khích.
Còn thể...
Trước đêm Thập Nhị lang dẫn quân tấn công thành Tứ Cửu, nàng đường đường là quý phi hạ , nửa đêm kiệu nhỏ đến phủ .
Áo quần rơi xuống, thể trắng nõn như ngọc khiến dám thẳng.
Khi nghĩ, một phụ nữ yêu sâu đậm đến mức nào mới dám liều mạng cùng hoan lạc một đêm.
Không nỡ để nàng chịu tủi nhục, tự tay mặc từng món áo quần cho nàng.
Sau mới , nàng tự dâng chỉ vì sợ trận chiến, sẽ mềm lòng, mở cửa thành đón Thập Nhị lang kinh.
Nước mắt và thể là vũ khí nàng dùng để thao túng nam nhân, thao túng cả thế gian.
Nghĩ đến đây, Cố Trường Bình chỉ thấy nàng thêm một cũng khiến kinh sợ, chỉ tránh xa tám trượng.
Tô Uyển Nhi một hồi, thấy vô cảm, đành lau nước mắt : “ như Cố đại nhân , Hoàng thượng sủng ái bản cung, đối với Tô gia càng ban ơn hậu hĩnh. Bản cung ngu , thể san sẻ ưu phiền cùng Hoàng thượng, chỉ mong thể vài chuyện khiến vui lòng.”
“Nương nương mang thai, Hoàng thượng tất nhiên vui mừng.”
“Đó là việc nhà. Còn việc nước thì ?”
Tô Uyển Nhi chậm rãi dẫn chuyện chính: “Mọi đều hậu cung can dự chính sự. Hạo vương dù cũng từng là của bản cung. Nay và phu quân giương đao đối mặt, chẳng khác nào khoét tim bản cung. Cố đại nhân!”
Một tiếng gọi của nàng như máu: “Nể tình xưa, xin ngài giúp bản cung. Nếu hóa giải kiếp nạn , dù c.h.ế.t bản cung cũng cam tâm tình nguyện.”
Cố Trường Bình hỏi: “Nương nương thần giúp thế nào?”
Tô Uyển Nhi , chậm rãi thở : “Khuyên Hạo vương nhập kinh. Nhân danh tưởng nhớ tiên đế, gương cho chư vương. Hoàng thượng là minh quân, chắc chắn bạc đãi .”
“ thưa nương nương...” Cố Trường Bình nhẹ giọng: “Thần và Hạo vương còn qua nhiều, lời của thần... chắc sẽ .”
“Dù cũng từng là bạn đồng môn, lời ngài, ít nhiều cũng sẽ lắng .”
Tô Uyển Nhi ho một tiếng, giọng bỗng hạ thấp: “Không giấu gì Cố đại nhân, nay quốc khố đầy đủ, lương thảo dồi dào. Nếu thực sự khai chiến, kẻ thiệt thòi chỉ . Ngài chẳng lẽ nhẫn tâm trơ mắt đầu rơi m.á.u chảy ư?”
Thấy Cố Trường Bình cúi đầu , Tô Uyển Nhi lập tức đ.á.n.h liều: “Nếu việc thành công, tiền đồ của ngài sẽ thể lường . Tử Hoài, chi bằng đừng mãi sống cúi đầu sắc mặt khác, hãy bước lên cao, để thiên hạ sắc mặt của ngài. Bản cung... chắc chắn sẽ giúp ngài.”
Nụ nhạt trong lòng Cố Trường Bình hóa thành vẻ ngạc nhiên và cảm động gương mặt.
Im lặng một hồi.
Hắn hỏi: “Nương nương thần thế nào?”
Tô Uyển Nhi mỉm chậm rãi: “Khuyên nhập kinh...”
“Nộp binh quyền.”