Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 471: Sắc phong làm Quý phi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:43
Lượt xem: 187
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước cổng cung, Vương Trung đang ngán ngẩm mấy tấc đất chân, bên cạnh, một tiểu thái giám bỗng ho khan một tiếng.
Vương Trung đầu , thấy Cố Trường Bình đang sải bước tới, vội tươi nghênh đón: “Xong ?”
Cố Trường Bình mỉm : “Không gì nghiêm trọng, chỉ là nương nương nhớ nhà, dặn chăm sóc cha và trưởng trong phủ cho chu đáo.”
Vương Trung lập tức phụ họa: “Chắc là nhờ Cố đại nhân nhân hậu nên nương nương mới yên tâm giao trọng trách .”
Lời phần thâm ý, nhưng Cố Trường Bình như chỉ hiểu theo mặt chữ, mỉm : “Là nương nương ưu ái thôi.”
Vương Trung dò hỏi: “Vậy Cố đại nhân bằng lòng gánh vác việc vì nương nương ?”
Cố Trường Bình trả lời: “Tất nhiên là bằng lòng .”
Vương Trung : “Cố đại nhân quả là nhiệt tình.”
Hai trò chuyện cùng bước ngoài.
Khi đến cổng Vĩnh An, Vương Trung dừng : “Bên cạnh Hoàng thượng thể thiếu hầu, tại hạ tiễn ngài đến đây thôi. Cố đại nhân, lên đường bình an.”
“Cảm tạ.”
Cố Trường Bình cúi hành lễ, xoay rời . Khóe mắt vô tình lướt qua cầu Kim Thủy phía xa, bất giác nhận đang đó.
Thân hình ... trông chẳng giống hệt Hoàng đế ?
Một luồng khí lạnh chạy từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, như ngâm trong nước đá. Nếu đồng ý, liệu đêm nay còn khỏi cung ?
Hắn siết chặt nắm tay, ngẩng đầu sải bước về phía cổng cung.
Khi cả hai chân đặt ngoài cửa cung, mới nhận áo đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Toàn mỏi mệt rã rời.
*
Trong cung.
Vương Trung thở hồng hộc chạy đến bên Hoàng đế: “Hoàng thượng, rời cung .”
“Thế nào?”
“Đã thuận theo.”
Khóe môi Lý Tòng Hậu cong lên: “Nếu dụ Hạo vương kinh, chẳng khác nào cá trong chum. Dù bản lĩnh trời biển, trẫm cũng nắm chắc phần thắng.”
Vương Trung vội phụ họa: “Nếu thu phục Hạo vương, những vị phiên vương còn sẽ chẳng đáng ngại. Như , Hoàng thượng cần hao binh tổn tướng, tốn lương thảo mà vẫn giải trừ họa lớn từ chư vương.”
Lý Tòng Hậu gật đầu: “Nếu chịu kinh, trẫm sẽ lấy danh phận nghịch thần tặc tử mà xử trí, cũng xem như danh chính ngôn thuận.”
Vương Trung : “Dù thế nào, Hoàng thượng cũng ở thế bất bại. Kế sách của Tô nương nương quả thật cao minh.”
“Ừ.” Lý Tòng Hậu gật đầu: “Tô phi lập công lớn, trẫm ban thưởng. Người !”
“Hoàng thượng!”
“Tô phi tâm tính hiền hòa, thông tuệ như tuyết, đang mang long thai, nay phong Quý phi, truyền Tông Nhân phủ chuẩn nghi lễ sắc phong.”
“Ôi chao, Hoàng thượng!” Vương Trung mừng rỡ mặt: “Nô tài sẽ lập tức đến Thủy Tịch điện báo tin mừng, nhân thể xin nương nương ban thưởng.”
“Chỉ bấy nhiêu bản lĩnh thôi!” Lý Tòng Hậu phất tay áo rời .
“Hoàng thượng, chờ , Hộ Bộ Thượng thư còn đang đợi...” Hoàng đế sực nhớ còn đang chờ trong ngự thư phòng: “Bảo ông về . Còn lão già ở Binh Bộ cũng đừng khó quá, cứ vì tuổi cao sức yếu nên cáo lão hồi hương.”
“Hoàng thượng minh, nhân đức vô song!”
Vương Trung tiếc lời tâng bốc, ánh mắt khỏi liếc về phía Thủy Tịch điện vài .
Mang thai, hiến kế... tổ tông ở Thủy Tịch điện quả thật leo lên cao, ánh hào quang ai sánh kịp. Đến kẻ nô tài như cũng nể vài phần.
*
Cửa hông Cố phủ.
Cố Trường Bình xuống ngựa, ném dây cương cho Cố Dịch. Cố Dịch ho một tiếng, dùng ánh mắt hiệu về phía .
Cố Trường Bình ngoái đầu , thì là mấy lạ mặt.
Giờ còn qua , chắc hẳn là cử đến giám sát .
Mặt Cố Trường Bình cảm xúc cửa hông, khép cửa , Cố Dịch thấp giọng : “Gia khỏi, đám lảng vảng ngoài cửa. Ta điều tra , là của Cẩm Y Vệ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-471-sac-phong-lam-quy-phi.html.]
Cố Trường Bình liếc một cái: “Tề Lâm về ?”
Cố Dịch: “Bẩm gia, về từ sớm.”
Cố Trường Bình: “Bảo thu xếp hành lý, quần áo, bạc... chuẩn tất cả.”
Cố Dịch giật nảy : “Gia định ?”
Cố Trường Bình trả lời, hỏi : “Trường Canh ?”
Cố Dịch: “Đang trò chuyện cùng lão phu nhân.”
Cố Trường Bình: “Bảo đến thư phòng ngay, chuyện dặn. Ngươi cũng cùng. Ta về phòng áo quần .”
Quay thư phòng, Cố Trường Bình thường phục, Thẩm Trường Canh và Cố Dịch đang chờ trong phòng.
“Rót chén , trong cung dám uống.”
Cố Dịch vội dậy pha , thấy sắc mặt gia mỏi mệt vô cùng, bèn cố ý cho thêm chút đậm để giúp tỉnh táo.
Cố Trường Bình chẳng để ý nước nóng, uống liền mấy ngụm, mới kể sự việc trong cung một cách tường tận.
Nói xong, khí trong phòng như ngưng đọng.
Thẩm Trường Canh lặng một lúc mới thở dài: “Không thể đây là một kế nhất tiễn song điêu* tuyệt. Ai nghĩ ?”
*Nhất tiễn song điêu: một mũi tên trúng hai con chim.
Cố Trường Bình: “Tô Uyển Nhi.”
“Là nàng ?” Thẩm Trường Canh hít sâu một , nghiến răng gằn: “Quả nhiên phụ nữ tâm địa hiểm độc, nàng đẩy ngươi lên giàn hỏa mà nướng đây mà!”
Bảo Cố Trường Bình thuyết khách, khuyên Hạo vương kinh. Nghe thì là khuyên, thẳng là dối.
Nếu Hạo vương thực sự kinh thì giống như thịt ném cho chó, một về, mà thiết như Cố Trường Bình sẽ gán tội; Còn nếu Hạo vương từ chối, hoàng đế tất sẽ dùng binh, Cố Trường Bình thất trách, tất liên lụy.
Dù thế nào cũng là kẻ tội đồ.
Tô Uyển Nhi, dẫu cũng là sư của Cố Trường Bình, hai từng là thanh mai trúc mã, tình cảm khăng khít, nàng nỡ giẫm lên để tiến chứ?
Gương mặt Cố Trường Bình lộ chút giận dữ, trái còn mỉm : “Cũng coi như chuyện , ít nhất để các ngươi rõ nàng , Bỉnh Văn sẽ còn suốt ngày khen nàng nữa.”
“Ngươi còn !” Thẩm Trường Canh lườm , chỉ n.g.ự.c : “Chỗ của sắp vì lo mà phát bệnh đây.”
“Thẩm lo cũng .” Cố Dịch tiếp lời: “Nếu Hạo vương kinh, chắc chắn một trở ; nếu , chiến sự ắt sẽ bùng phát. Mà phe vẫn đủ lực, lương thực đủ, ngân lượng thiếu thốn, khả năng thua trận lớn... Giờ ?”
Làm đây?
Câu hỏi , Cố Trường Bình tự hỏi suốt dọc đường về.
Nếu gì bất ngờ, ngày mai sẽ hạ chỉ.
Trong thời gian ngắn ngủi mấy canh giờ, chỉ nghĩ đối sách, mà còn thu xếp việc ở kinh thành. Quả thực là hao tâm tổn trí.
“Việc xảy mới hai canh giờ, các ngươi để yên tĩnh một chút, để suy nghĩ.”
Cố Trường Bình day thái dương: “Cố Dịch, ngươi một chuyến đến Tĩnh phủ, từ trong cung về, bảo yên tâm.”
“Chỉ thôi ?” Cố Dịch hỏi.
“Nói thêm câu nữa: phụng chỉ khuyên Hạo vương kinh, sẽ từ biệt . Bảo cứ yên tâm ở kinh thành.”
“Vâng!”
Tĩnh Bảo từ lúc về phủ thấp thỏm yên, sách cầm trong tay cả nửa ngày, nhưng một chữ cũng .
Cố Trường Bình cung rốt cuộc vì chuyện gì?
Đã về ?
Có xảy chuyện gì ?
Đang nghĩ thì A Man vén rèm bước : “Gia, Cố Dịch đến .”
Tĩnh Bảo bật dậy: “Mau mời !”
Cố Dịch trong, theo lời dặn của gia, với Thất gia mấy câu nhảy lên tường, phi rời .
Tĩnh Bảo trân trân theo bóng khuất dần trong màn đêm, trong lòng chỉ thấy lo sợ dâng trào.
Mùng năm tháng năm, quả nhiên là ngày .