Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 473: Đều nếm thử mặn nhạt

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:45
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình rời , Tĩnh Bảo như biến thành khác. Ngoài lúc lên nha môn, thời gian còn nàng đều đóng cửa ngoài.

Lúc thì sách, khi thì luyện chữ, hoặc tính toán việc buôn bán, hoặc bầu bạn với tam tỷ và Nhất Ninh, những ngày trôi qua bình lặng như nước.

Lục Hoài Kỳ cũng ép nàng trả nợ, mà thẳng thắn thú nhận với cha rằng cô em họ phúc hậu, dịu dàng hợp khẩu vị của , khi mắng một trận té tát, lập tức xin Công bộ một nhiệm vụ xa, tránh xa cho yên.

Cuối cùng, còn nhân từ để một phong thư cho cha , rằng bây giờ thích nữ nhân, chỉ cần gặp hợp ý, chắc chắn sẽ cưới.

Trước mặt con trai bảo bối, nguyên tắc giới hạn gì cũng đều như giấy vụn. Lưu thị đuổi bên nhà đẻ , vội vàng xem mặt cô gái khác.

Thời cuộc ảm đạm trong kinh thành chẳng mấy liên quan đến dân thường. Tiền Tam Nhất lo lắng mấy hôm cho Cố Trường Bình, nhưng thấy tình lang của là Tĩnh Thất gia mang vẻ mặt dửng dưng như chẳng liên quan gì đến , y lập tức cảm thấy bản thật đúng là ăn no lo chuyện thiên hạ”.

Hôm , y gạt mấy lượng bạc từ tay Tĩnh Thất, bèn một đến Nhất Phẩm Đường.

Gần đây y phát triển một kỹ năng kiếm tiền mới: xem tướng tay cho các cô nương trong Nhất Phẩm Đường. Một xem hai lượng bạc, tiện thể tặng luôn một bài thơ do chính sáng tác, còn phổ nhạc và đàn hát cho các nàng .

Các cô nương hát bài của Trạng nguyên gia, khách đến ai cũng khen là thanh nhã, tiền thưởng cũng rộng rãi hơn.

Vào đến Nhất Phẩm Đường, tiểu nhị dẫn y lên lầu hai, mở cửa một gian phòng, bên trong là mấy cô nương xinh rạng rỡ.

Thấy y đến, mắt các nàng sáng rỡ, thì rót , kẻ thì mài mực. Tiền Tam Nhất thong thả uống một chén bắt đầu “nghề cũ”.

Hôm nay mới xong một bài thơ, ma ma đẩy cửa bước : “Tiểu Hồng cô nương, tiếp khách nào!”

Vị khách theo ma ma bước , liếc quanh phòng một vòng lập tức thấy Tiền Tam Nhất.

Tiền Tam Nhất cũng thấy , ánh mắt xa đảo một vòng xuống eo .

Một tên thái giám mà cũng tìm kỹ nữ ư?

Tên Thịnh Nhị , ngươi năng lực đó ?

Đồ cặn bã!

Thịnh Nhị thấy Tiền Tam Nhất đang giữa các cô gái, mặt mày , bên cạnh còn một cô nương quyến rũ ôm tì bà tựa vai y.

Khoé môi nàng hiện lên nụ nhạt.

Đường đường là Trạng nguyên, chẳng lo chí tiến thủ, dốc hết công phu lừa tiền, đến cả kỹ nữ cũng tha.

Đồ cặn bã!

Tiểu Hồng thấy là Thịnh đại nhân của Cẩm Y Vệ, vội đon đả đón tiếp: “Nhị gia đến ! Mau phòng của chơi chút, mấy hôm nay mới học một khúc, Nhị gia thử xem giọng dễ ?”

“Ca từ dâm loạn, thích !”

Thịnh Nhị liếc nhẹ Tiền Tam Nhất một cái: “Uống rượu với gia là .

Trán Tiền Tam Nhất giật mạnh, thêm một tính từ “cặn bã” là đồ khốn nạn!

...

Cửa đóng .

Thịnh Nhị đặt thẻ bài Cẩm Y Vệ lên bàn, mặt đổi sắc: “Cẩm Y Vệ điều tra vụ án, xuống!”

Tiểu Hồng sợ đến tái mặt, ngoan ngoãn xuống.

“Hỏi ngươi một !”

Thịnh Nhị rút từ n.g.ự.c một tờ giấy, chậm rãi mở .

Trên giấy vẽ một nam nhân: mày kiếm, mặt vuông, râu quai nón, đôi mắt trong trẻo sáng ngời, là một nam tử cực kỳ xuất chúng.

“Người , ngươi gặp qua ?”

Tiểu Hồng kỹ thêm mấy lượt, khúc khích : “Thiếp ở Nhất Phẩm Đường ba năm, nổi ba năm, khách gặp qua đếm xuể, nhưng khách đến mức thì đúng là từng thấy. Nhị gia , phạm tội gì ? G.i.ế.c phóng hỏa?”

Thịnh Nhị thu bức vẽ, nhét ngực: “Chuyện nên hỏi, xác định là gặp?”

“Nam nhân thế trúng , bỏ tiền cũng nguyện theo hầu, Nhị gia xem gặp ?”

Sắc mặt Thịnh Nhị đổi, rút một thỏi bạc: “Biết quy củ khi Cẩm Y Vệ tra án ?”

Tiểu Hồng lắc đầu.

“Giữ mồm giữ miệng!”

“Tất nhiên là !”

Tiểu Hồng tít mắt nhận bạc, nhào tới, giọng ngọt như mật: “Nhị gia chơi thêm một lát ?”

“Không cần.”

Thịnh Nhị chỉnh áo, mở cửa bước , bất ngờ bắt gặp Tiền Tam Nhất đang ngang qua cửa , giật cả .

Bốn mắt , im lặng chốc lát.

Tiền Tam Nhất cố tình toe: “Nhị gia chơi gái mà nhanh như pháo nổ nhỉ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-473-deu-nem-thu-man-nhat.html.]

Giọng Thịnh Nhị hờ hững, từng chữ rành rọt vang lên: “Ngươi thích lo chuyện thiên hạ như thế, chắc cửa xe phân chạy qua, ngươi cũng nếm thử xem mặn nhạt nhỉ?”

Tiền Tam Nhất sững , lập tức nổi trận lôi đình, định mắng một trận té tát, thì Thịnh Nhị phất tay áo bỏ ngoái đầu.

Tiền Tam Nhất sống đến từng tuổi, bao giờ liên tục một chọc giận đến ba , tức đến nổ phổi.

Y lập tức đuổi theo, nhưng thấy bóng dáng cái đồ khốn .

“Ta chắc chắn... g.i.ế.c c.h.ế.t !

Y gào lên: “Hắn c.h.ế.t, c.h.ế.t!

Bị cho bực đến thế, tâm trí kiếm tiền cũng chẳng còn, Tiền Tam Nhất lao màn đêm, quyết định bộ về phủ, tiện thể nghĩ xem nên dùng cách nào để g.i.ế.c cho hiệu quả.

Mới vài bước, thì một bóng loáng qua mắt.

hóa thành tro y cũng nhận : là Thịnh Nhị!

Tiền Tam Nhất vội vã đuổi theo, quẹo hai ngõ, mặt dần lộ vẻ hưng phấn, cái đồ khốn đó lén la lén lút, quanh quất, rõ ràng là chuyện gì đàng hoàng.

Khoan !

Phải giữ cách chút, đừng để phát hiện.

Thế nhưng ngay đó, y chợt khựng , đối phương quẹo một hẻm cụt, phía tối om, chẳng lấy một cái bóng.

Chỉ gió đêm rì rào, lào xào bên tai.

Người ?

Rõ ràng thấy mới đó mà?

Một cảm giác rùng khó tả lan khắp cơ thể Tiền Tam Nhất.

Ngay lúc , thứ gì đó vỗ nhẹ lên vai y.

Tiền Tam Nhất lập tức đầu , hoảng hồn hét lớn “ááááá!”

Trước mặt, Thịnh Nhị khoanh tay đó, hờ hững hé mắt y: “Trạng nguyên gia đang tìm đấy ?”

“Ngươi... ngươi mơ !”

Tiền Tam Nhất lùi hai bước, tay chỉ lên trời: “Ta đang ngắm trăng mà. Ngươi xem, đêm nay trăng ...”

Bầu trời tối đen, trăng, .

“Ủa, trăng ?”

Tiền Tam Nhất mặt đỏ, tim loạn, nhíu mày một đoạn: “Trước giường ánh trăng sáng, ngỡ mặt đất phủ sương. Ngẩng đầu ngắm trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương.”

Nhị gia, nhường đường!”

Một thanh trường kiếm chắn ngang đường .

Thịnh Nhị bật , chỉ một tiếng đó thôi mà khiến Tiền Tam Nhất rùng , mồ hôi lạnh vã ướt cả lưng.

“Thanh đao , chỉ g.i.ế.c gọn lẹ, mà dùng cắt những thứ khác... cũng như xắt củ cải, dễ. Trạng nguyên gia mà còn theo dõi nữa...”

Hắn liếc xuống chỗ hiểm của Tiền Tam Nhất: “Với kích cỡ thế , e là còn dễ hơn cắt củ cải.”

“Ngươi láo!”

Sĩ khả sát, bất khả nhục, nhất là nhục nhã “ ” của y.

Tiền Tam Nhất tức đến mắt trợn trừng, nghĩ ngợi lập tức vươn tay túm cổ áo Thịnh Nhị.

Hôm nay cho xem thử “kích cỡ” thì y cam lòng!

Tay vươn , kịp chạm áo, Thịnh Nhị nhanh như chớp đ.á.n.h mạnh gáy y một cái.

Mắt Tiền Tam Nhất trợn tròn, gầm lên: “Tên thái giám c.h.ế.t tiệt, ngươi dám...”

Bộp!

Người đổ rầm xuống đất.

Thịnh Nhị cúi , lục trong y lấy bạc, ném : “Cầm lấy mà tiêu!”

Trong bóng tối, mấy đứa ăn mày nhỏ như ch.ó đói lao tranh bạc.

Xong xuôi, đứa lớn hơn một chút nở nụ nịnh nọt: “Nhị gia gọi tụi con đến là gì dặn dò ạ?”

Thịnh Nhị rút bức vẽ từ n.g.ự.c : “Nhớ kỹ tướng mạo . Có tin tức gì, thưởng từ một trăm lượng trở lên. Nếu tìm ...”

“Bao nhiêu ạ?

Môi Thịnh Nhị mấp máy: “Mười ngàn lượng!

 

Loading...