Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 476: Có bạn qua đời

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:48
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tại ?”

“Bởi vì là Từ Thanh Sơn.”

Lý do gì mà tào lao ?

Tĩnh Bảo: “Cược luôn!”

Tiền Tam Nhất: “Lần cược lớn một chút nhé?”

Tĩnh Bảo: “Được thôi!”

Tiền Tam Nhất: “Năm trăm lượng?”

Tĩnh Bảo: “Một ngàn lượng!”

Tiền Tam Nhất hít sâu một : “Tĩnh Thất, ngươi điên ?”

Tĩnh Bảo cẩn thận cất lá thư ngực: “Cô nương đó xuất tướng môn, lớn lên cùng , quyết tâm liều cả thứ. Nếu nàng thể khiến Từ Thanh Sơn động lòng, thành đôi lứa , thà chịu thua cũng cam lòng!”

Tiền Tam Nhất im lặng ngươi một lúc, dứt khoát : “Vậy thì một ngàn lượng!”

...

Hai định xong kèo cược thì cùng cúi đầu chép sách, chẳng hiểu mí mắt của Tiền Tam Nhất cứ giật liên tục.

Mắt trái giật là tiền, mắt giật là tai ương, chẳng lẽ sắp chuyện gì xảy ?

Tan nha, Tiền Tam Nhất dám ngoài, ngoan ngoãn về phủ nhốt trong thư phòng, tính toán đối phó tên khốn Thịnh Nhị .

Liên tiếp ba ngày, trong kinh thành, trong phủ, trong nha môn đều sóng yên biển lặng.

Ngày thứ tư tan ca, và Tĩnh Bảo sánh vai bước khỏi cổng lớn, định lên kiệu thì bất ngờ đ.â.m sầm .

“Cái đồ khốn kiếp, vội đầu thai ...”

Chửi nửa câu thì phát hiện trong lòng bàn tay thêm một vật gì đó, mở xem thì là một tờ giấy nhàu nhĩ.

Hắn mở liếc nhanh một cái, sắc mặt lập tức đổi: “Tĩnh Thất, cái đó... một bạn qua đời, đưa chút tiền phúng điếu, ngươi...”

“Bao nhiêu?”

Tĩnh Bảo lấy một trăm lượng từ trong tay áo: “Hôm nay chỉ mang theo từng , cầm lấy !”

“Ta sẽ trả !”

“Hừ!”

Tĩnh Bảo nhạt: “Tha cho ngươi đấy, đừng lấy lý do bạn qua đời cái cớ lừa gạt, ngươi sợ báo ứng ?”

Vừa , Tĩnh Bảo chỉ về gốc cây bên .

Dưới gốc cây, mấy thiếu gia công tử ăn mặc hoa lệ đang nháy mắt cợt với và Tiền Tam Nhất. Tĩnh Bảo nhận bọn họ, đều là đám con nhà giàu ăn chơi, chuyên tụm năm tụm ba rượu chè cờ bạc, kỹ nữ.

Tiền Tam Nhất ngẩn , một lúc lâu mới phun một câu: “Coi như ngươi hiểu !”

Tĩnh Bảo thèm để ý đến , tự lên xe ngựa trở về phủ.

Tiền Tam Nhất chờ xe một đoạn xa, lập tức đuổi khéo đám bạn cũ , thuê hai cỗ xe ngựa chạy thẳng đến cửa tây thành.

Mẹ kiếp!

Hèn gì hôm đó nàng bám lấy tay chịu buông, thì sống nổi nữa .

Cũng coi như chút tiên liệu!

Lúc , phía xa vang lên một tiếng sấm nặng nề, ùng ùng kéo đến nổi gió, đến mấy khắc mưa trút xuống.

Khi xe ngựa đến chân núi, trời tối quá nửa, cơn mưa cũng mới ngớt.

Tiền Tam Nhất con đường núi lầy lội, trong lòng nghĩ: Đây là ông trời đang phạt vì hôm đó chịu với bà già vài câu ?

Lần chẳng buồn quanh nữa, tối trời mưa gió, ma nào dạo núi lúc ?

Hắn cởi quan bào vắt lên tay, vén áo lót bên trong buộc túm , bắt đầu trèo lên núi.

Ai ngờ , đoán sai.

Sau lưng một gốc cây lớn, hai lặng lẽ bước . Người cao hơn mặc áo đen, tóc đen. Là Thịnh Nhị.

Thịnh Nhị bóng lưng Tiền Tam Nhất, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ: Trên núi ai mà thể lừa tiền chứ?

“Nhị gia, đó sống trong chỗ trũng giữa núi, tìm còn tùy bản lĩnh của ngài.”

Tên nhóc ăn mày dù nhỏ nhưng giọng điệu già dặn: “Nếu tìm , moi tin tức, đừng quỵt ngàn lượng bạc đấy.”

“Không thiếu phần của ngươi!”

Thịnh Nhị vỗ đầu nhóc ăn mày, thi triển chút khinh công, bước theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-476-co-ban-qua-doi.html.]

...

Khi Tiền Tam Nhất bước am ni cô, đôi giày quan của lấm lem thể tả.

Hắn dứt khoát tháo chân trần .

Trong am treo phướn trắng. Giữa điện Phật, một chiếc giường gỗ đơn sơ đặt, phụ nữ nhập liệm ngay ngắn đó.

Son phấn tô lên mặt khiến khuôn mặt bà đỏ ửng.

Phải !

tên gì nhỉ?

Tiền Tam Nhất cố nhớ , hình như tên là Lý Khanh Khanh, tên thì phận thì khổ.

Mẹ ruột mất sớm, chính cha ruột cưỡng bức suốt hai năm bán kỹ viện.

Mười lăm tuổi bắt đầu tiếp khách, vất vả lắm mới dành dụm vài ngàn lượng định chuộc , tìm chốn nương nhờ, kết quả đàn ông lừa sạch tiền.

Không nơi nương tựa, đành con đường cũ. Thấy đàn ông đáng tin, bà nhận nuôi một đứa con gái. nuôi bao lâu, con gái theo đàn ông bỏ .

Lý Khanh Khanh tuổi già nhan sắc tàn phai, mang trong nhiều bệnh tật, mụ tú bà đuổi khỏi kỹ viện.

Phượng Tiên tiến lên giúp Tiền Tam Nhất mặc đồ tang, bảo đóng giả con hiếu tử.

Mấy kỹ nữ già nua đều con cháu, đến lúc xuống suối vàng cũng chẳng ai tiễn đưa, thật đáng thương vô cùng.

Tiền ca nhi lúc chịu, về nàng năn nỉ mãi mới chịu nhận lời.

Tiền Tam Nhất mặc tang phục, quỳ bên cạnh thi thể, các bà lão lượt lên bái lạy.

Mỗi bái ba cái, “con trai hiếu thảo” Tiền Tam Nhất cũng bái ba cái.

Khi hơn chục đều vái xong, cùng khiêng t.h.i t.h.ể viện.

Lúc trong viện chất đống củi dày, do trời mưa nên củi ẩm, đổ thêm dầu hỏa lên, châm lửa, ngọn lửa lập tức bốc lên rừng rực.

Trong ánh lửa, gương mặt Lý Khanh Khanh trông như đóa hoa thấm đẫm máu.

Không ai , tất cả chỉ lặng im .

“Mẹ ơi, kiếp mong đầu thai , cha yêu thương, cơm ăn áo mặc đủ đầy, chồng thương con hiếu, vàng bạc đầy nhà...”

Tiền Tam Nhất theo tục lệ, gọi một tiếng.

Xong , vai diễn “ con hiếu thảo” cũng kết thúc. Hắn cởi áo tang, ném ngọn lửa đang bốc cháy ngùn ngụt.

Lúc , Phượng Tiên bưng một mảnh lụa đỏ, bên trong gói sẵn hai mươi lượng bạc đưa tới, Tiền Tam Nhất khách khí, nhận ngay.

“Thôi, đây, muộn nữa là cổng thành. Sau ai sắp mất, ngươi sai đến gọi .”

“Tiền ca nhi, để tiễn ngươi!”

Thịnh Nhị lúc đang xổm mái tường, ngây cảnh, hồi lâu nhúc nhích nổi.

Ham tiền đến mức đóng giả con hiếu thảo cũng ?

Nàng nhảy nhẹ một cái, đáp xuống nóc gian phòng bên, vén nhẹ một viên ngói lên .

Trên giường lò cạnh cửa sổ, hai bà lão tóc bạc trắng đang dựa sát , khuôn mặt xanh xám, ánh mắt lờ đờ như sắp bước sang thế giới bên .

...

Tiền Tam Nhất rời khỏi am lập tức nhớ trong n.g.ự.c còn một trăm lượng bạc, bèn lấy đưa cho Phượng Tiên: “Dùng mua ít đồ ngon cho mấy sắp qua khỏi, quần áo cũng cho tươm tất.”

Phượng Tiên ngập ngừng: “Tiền ca nhi, đừng cố tỏ mạnh mẽ, ...”

“Lắm lời, cầm lấy!”

Tiền Tam Nhất nhét tay nàng, đôi giày bẩn nỡ , khuất dần trong rừng trúc.

Phượng Tiên lưng , dùng tay áo lén lau nước mắt.

Một canh giờ , lửa tắt hẳn.

Đám phụ nữ gom tro cốt của Lý Khanh Khanh, bỏ một chiếc hộp nhỏ, Phượng Tiên nhận lấy, đặt phía tượng Phật, quỳ xuống bồ đoàn, bắt đầu tụng kinh.

Thịnh Nhị từ ngói xuống, phát hiện phía tượng Phật xếp hơn mười cái hộp tro như thế.

Đêm, dần buông xuống.

Đám phụ nữ bận rộn suốt cả ngày, cũng lượt nghỉ ngơi.

Bốn mươi chín lượt kinh cầu siêu tụng xong, Phượng Tiên xoa xoa đầu gối mỏi nhừ, định dậy thì chợt cảm thấy cổ lạnh ngắt, vật gì đó chạm .

“Đừng động đậy, đao kiếm vô tình!”

 

Loading...