Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 477: Qua đây bái một cái
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:49
Lượt xem: 170
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phượng Tiên run b.ắ.n lên: “Anh hùng tha mạng, là kẻ mệnh khổ, trong túi chẳng mấy đồng bạc, còn bệnh đầy .”
“Bớt nhảm!” Giọng Thịnh Nhị đè thấp: “Muốn hỏi thăm một , ngươi thật thì sẽ hại.”
Phượng Tiên run rẩy : “Nói , hỏi ai?”
Thịnh Nhị: “Một kỹ nữ tên là Lý Khanh Khanh.”
Phượng Tiên chỉ cái hộp phía : “Kia kìa, bà ở trong đó!”
C.h.ế.t ?
Trong đầu Thịnh Nhị “ong” một tiếng, mũi d.a.o dí sâu thêm nửa tấc: “Bà đứa con gái tên là Lý Trần Trần ?”
“Có, , !”
“Người ?”
“Con tiện nhân đó ba năm bỏ trốn theo đàn ông !”
Ba năm?
Thịnh Nhị lạnh nửa . Sào Diệp Chu mới mất tích tới nửa năm, thời gian khớp.
nhóc ăn mày từng , vài tháng trông thấy Sào Diệp Chu ở một đình nghỉ chân phía bắc ngoại ô, bên cạnh còn một cô gái trẻ bịt mặt, gọi nàng là “Trần Trần”.
“Người đàn ông mà nàng bỏ trốn theo tên là gì?”
“Chuyện đó hỏi con tiện nhân , bọn ... ái da, đau, đau, hùng tha mạng, thật sự .”
Thịnh Nhị rút từ n.g.ự.c một bức họa: “Là ?”
Phượng Tiên kỹ mấy : “Con tiện nhân đó mà bỏ trốn với đàn ông trai thế thì... chắc nổi ?”
Không thể nào!
Sào Diệp Chu là do Sào Thường Phát đích dạy dỗ, cực kỳ chính trực. Hắn thể thích đủ kiểu phụ nữ, nhưng tuyệt đối thích con gái của kỹ nữ.
Trần Trần?
Trầm Trầm?
Thần Thần?
Hay là nhầm ?
Thấy hỏi cũng chẳng kết quả gì, Thịnh Nhị hỏi: “Người đàn ông lúc nãy là ai?”
Phượng Tiên giật kinh hãi, thầm kêu “hỏng ”, thấy .
Nàng chớp mắt nghĩ kế, : “Trong am đều là kỹ nữ già con cháu, đó là chúng bỏ tiền thuê về giả con cháu hiếu thảo thôi, hai mươi lượng bạc đấy, đắt lắm!”
Quả nhiên đúng như đoán!
Thịnh Nhị nhạt, mũi chân điểm một cái, lao khỏi điện Phật.
Phượng Tiên vội vàng chạy xem, chỉ kịp thấy một bóng đen phóng vọt lên nóc tường.
“Trời ơi là trời!”
Nàng lau mồ hôi lạnh trán, đầu mắng cái hộp đựng tro cốt của Lý Khanh Khanh: “C.h.ế.t cũng để yên, cứ rước hoạ cho tỷ thế !”
...
Dáng vẻ Tiền Tam Nhất lúc về phủ khiến Đồng Bản giật thon thót: “Gia... gia thế ?!”
“Câm miệng, chuẩn nước cho gia!”
Tiền Tam Nhất hầm hầm cái tên ngốc Đồng Tiền . Trong bụng mắng: Người hầu nhà khác thì sắc mặt chủ tử, việc nên hỏi thì hỏi, nên hỏi thì câm. Duy cái tên thì suốt ngày tò mò chuyện của chủ.
Tắm rửa xong, Tiền Tam Nhất chỉnh tề thỉnh an viện Đông, sang viện Tây.
Khi về phòng thì đêm khuya.
Vừa xuống, cơn buồn ngủ kéo tới, nhưng chợt nhớ điều gì, bật dậy , dùng tay nhẩm tính, ba ngày nữa là đến bốn chín ngày của Thịnh Vọng.
Hôm , Hàn Lâm Viện sớm. Tĩnh Bảo thấy đó, khỏi ngẩn .
“Sớm ?”
“Đêm qua bỗng nhớ chuyện quan trọng!”
“Chuyện gì quan trọng?”
Đợi Tĩnh Thất tới gần, Tiền Tam Nhất ho một tiếng, hạ giọng : “Ba ngày nữa là bốn chín ngày của Thịnh Vọng, mặt, chúng nên mặt đến Thịnh phủ một chuyến ?”
Tĩnh Bảo: “...”
Chuyện nàng quên bẵng, mà nhớ rõ đến thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-477-qua-day-bai-mot-cai.html.]
Thấy Tĩnh Bảo cúi đầu , Tiền Tam Nhất giơ tay gõ đầu nàng một cái rõ đau.
“Đường đường là tình nhân của mà cái ơn cứu mạng cũng nhớ? Thịnh Vọng cứu , chẳng khác nào cứu ngươi. Ngươi những ơn, còn ghi nhớ suốt đời!”
Tĩnh Bảo ôm đầu, trừng mắt .
“Nhìn cái gì mà !”
Tiền Tam Nhất hừ: “Tiên sinh ở đây, ngươi !”
Tĩnh Bảo: “...”
Tiền Tam Nhất vẻ lơ đãng: “Thế , gọi cả Cao mỹ nhân nữa. Năm nay là đầu, ba chúng cùng thắp nén hương, trọn vẹn tâm nguyện. Làm thì quên gốc rễ!”
Tĩnh Bảo hiểu vì , chỉ cảm thấy dáng vẻ nghĩa khí giống con Tiền Tam Nhất, nhưng thấy nghiêm túc, đành gật đầu.
“Được, cùng bái một cái!”
Dù vở kịch lớn hạ màn, nhưng vẫn còn nhớ. Thay cúng, coi như một hồi kết cho màn diễn đó.
Tiền Tam Nhất thấy nàng đồng ý thì âm thầm thở phào. Đã thuyết phục vị gia , phần Cao mỹ nhân bên là chuyện nhỏ.
Biết , trăm trận trăm thắng.
Họ Thịnh việc thận trọng, hành tung kín đáo, tìm nhược điểm thì đến gần quan sát.
...
Ba ngày , trời u ám âm u.
Nắng hè ở kinh thành vì cũng dịu mấy phần.
Người c.h.ế.t , hai đại sự quan trọng: một là đưa tang, hai là bốn chín ngày.
Thịnh Vọng là “c.h.ế.t bất đắc kỳ tử”, để siêu độ vong linh, Thịnh Nhị gần như mời hết tăng đạo trong kinh đến pháp sự.
Trận thế thì lớn, nhưng khách khứa thưa thớt.
Người lớn tuổi thì “ nguội tan”, kẻ trẻ tuổi thì cánh chim đủ cứng, tương lai mờ mịt.
Xưa nay thế thái nhân tình đều như .
Cho nên khi Cao Triều, Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất cùng xuất hiện, ánh mắt Thịnh Nhị lóe lên.
Hắn bước tới, khuôn mặt xưa nay luôn lạnh lùng giờ hiện lên một nụ hờ hững: “Sao các vị tới?”
Cao Triều và Tiền Tam Nhất cùng sang Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo đành bước lên hành lễ, nghiêm túc : “Hôm nay là bốn chín ngày của Thịnh lão đại, đang xa, chúng đến bái một cái. Ơn cứu mạng, thể lấy gì báo đáp, ghi lòng tạc , chúng cũng quên suốt đời.”
Thịnh Nhị thoáng chốc cảm xúc gì, chỉ thấy rằng ánh mắt của Cố Trường Bình quả thật sai khi chọn học trò.
Dù rõ Thịnh Vọng dùng kế “giả c.h.ế.t”, nhưng vẫn thấy ấm lòng.
“Ba vị, mời trong!”
Thịnh Nhị động tác mời.
Tiền Tam Nhất cố ý cùng, mắt bỏ sót ngọn cỏ cành cây nào trong Thịnh phủ.
Vào chính đường, ba quỳ lạy, Tĩnh Bảo lấy tiền phúng , là tấm lòng của cả ba.
Thịnh Nhị từ chối, khi nhận lấy lập tức chằm chằm Tiền Tam Nhất, cố ý hỏi: “Trong , Tiền Công tử góp bao nhiêu? Sau quý phủ chuyện, còn mà đáp lễ.”
Tiền Tam Nhất hắng giọng: “Không nhiều, hai mươi lượng thôi.”
Là hai mươi lượng lừa từ tay kỹ nữ chứ gì?
Thịnh Nhị nhếch môi đầy ẩn ý: “Thật khó công tử .”
“Không khó gì, nên thôi.”
Tiền Tam Nhất c.ắ.n răng rít qua kẽ răng.
Không bỏ mồi thì câu con sói Thịnh Nhị ? Số bạc cũng sẽ về túi thôi, cứ chờ đấy!
Tĩnh Bảo bên một cái, bên một cái, chân mày từ từ nhíu : cứ cảm thấy giữa hai sóng ngầm.
Cao Triều thì dùng ánh mắt lạnh lùng liếc Tiền Tam Nhất một cái: “Huynh , tới đây thì thái độ nên đàng hoàng, đừng gây chuyện!”
Gây chuyện?
Tiền Tam Nhất trợn trắng mắt.
Hừ!
Ta đây là Trạng nguyên Tiền, nào loại đầu óc nóng nảy rõ tình hình tùy tiện “gây chuyện” chứ?