Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 48: Con riêng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:10:12
Lượt xem: 259

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quốc Tử Giám mỗi tháng mùng Một và mười lăm đều nghỉ, mỗi hai ngày, một tháng tổng cộng nghỉ bốn ngày.

Đến ngày mười lăm, bèn mau chóng thu dọn đồ đạc, vui vẻ trở về nhà.

Nhà Uông Tần Sinh ở phủ Kim Lăng, hiện đang trọ tại phủ của dì ruột ở kinh thành. Dì với , còn phái xe ngựa và tiểu đồng tới đón.

Tĩnh Bảo vẫy tay tạm biệt lên xe ngựa của .

A Man chờ sẵn trong xe. Vừa thấy , lập tức nước mắt tràn thành lũ.

“Trời ơi gia ơi, ngài gầy rộc cả !”

Tĩnh Bảo mỉm : “Ngươi thì béo .”

A Man lau nước mắt, tức tối: “Ai , rõ ràng nô tỳ là vì nhớ ngài mà gầy !”

Tĩnh Bảo đưa tay nhấc cằm nàng lên, híp mắt: “Nói xem, ngươi nhớ bằng lòng nhớ bằng thể?”

A Man: “…”

Xong đời , gia mới học nửa tháng biến thành kẻ háo sắc thế !

Tĩnh Bảo trêu nữa, hỏi: “Phía Nam tin gì ?”

“Gia, đứa bé đúng là của lão gia thật. Người thể của cô gái là do lão gia phá đầu tiên, đứa bé trông cũng giống lão gia.”

Trên mặt Tĩnh Bảo nở một nụ khiến rợn tóc gáy: “Cha giỏi thật đấy. Đứa bé đó cửa ?”

Hỏi đến đây, A Man cả bụng lời .

“Lão phu nhân cho đứa bé đó phủ, nhà họ Tĩnh lệ nhận con hoang, dù là con trai. Lão gia bèn cãi với bà, bà tức đổ bệnh. Tam gia với Tứ gia bèn mời mấy vị trưởng bối trong tộc đến lý luận.”

Tĩnh Bảo nhức cả đầu: “Lý luận kiểu gì, tám phần là cha chẳng lý gì .”

A Man bĩu môi: “Chứ còn gì nữa. Bây giờ cả phủ Lâm An đều đang bàn tán, rằng lão gia chúng ngay đến chữ hiếu cuối cùng cũng ch.ó ăn mất , chẳng còn xứng , đến mức việc ăn ở mấy tửu lâu cũng ảnh hưởng.”

Tĩnh Bảo thầm nghĩ: Lão phu nhân thật tính toán.

Vin chuyện cho đứa bé phủ để dấy lên sóng gió. Nếu cha đồng ý thì đứa bé bỏ rơi bên ngoài;

Nếu cha đồng ý, bà bèn mượn cơ hội bộ đổ bệnh. Vốn dĩ cha chẳng danh tiếng gì ở Lâm An, nay càng xem thường.

Nếu chất vấn vì cho đứa bé cửa, lão phu nhân cũng sẵn lý do để ném :

“Ta thể để con dâu chịu ấm ức, nó là tiểu thư đích xuất từ phủ Tuyên Bình Hầu cơ mà.”

Bỗng dưng, ánh mắt Tĩnh Bảo loé lên.

Lão phu nhân , với cái đầu đó thì nghĩ nhiều mưu kế như . Vậy thì nghĩ chỉ thể là ba con trai của bà thôi.

Thì từng một, ngoài mặt yên lặng, lưng ngừng xúi giục.

“Thế còn ?” nàng hỏi.

A Man trả lời: “Phu nhân về giúp một tay, nhưng nỡ rời gia, đang chờ gia quyết định đấy.”

Tĩnh Bảo vén rèm lên: “Phương thúc, nhanh chút.”

Về đến Tĩnh phủ.

Tĩnh Bảo thẳng nội viện, Lục thị chờ ở cổng nhị viện. Thấy con đến, viền mắt bà bỗng đỏ hoe, lưng lau nước mắt, nở nụ đón lấy.

Mẹ con trò chuyện đôi câu phòng, nha bưng điểm tâm và nước lên, đều là món Tĩnh Bảo yêu thích.

Vừa uống một ngụm nước sấu lạnh, Lục thị nhịn lên tiếng: “A Bảo , về Nam một chuyến. Cha con bên đó chẳng nên trò trống gì.”

Tĩnh Bảo bĩu môi: “Người nên nhất là con chứ. Con là giám sinh, Quốc Tử Giám, lời cũng chút trọng lượng.”

Hai chữ “trọng lượng” chơi.

Dù Lục thị là tiểu thư đích xuất từ Hầu phủ, nhưng trong nhà họ Tĩnh cũng chẳng bao nhiêu tiếng .

? Vì bà là con dâu.

Người "ngàn năm dâu cũng ngày thành chồng", câu đó cũng sai.

Trên chồng là vợ kế của ông nội, bốn ông em chồng nhà họ Tĩnh, bên cạnh còn họ hàng trong tộc. Ngoài nội viện của đại phòng thì bà chẳng nơi nào lên tiếng .

Lục thị tất nhiên chịu: “Trên đời , chuyện gì quan trọng bằng việc học của con. Chỉ cần con tiền đồ, thì dù cha con khốn nạn đến , đại phòng nhà cũng vẫn chỗ dựa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-48-con-rieng.html.]

Tĩnh Bảo im lặng.

Mẹ đúng.

Sắp sang tháng Năm, cách kỳ thi mùa thu còn bao xa. Đây là lúc cần dốc hết sức học hành, ngày đêm đèn sách.

Nếu lúc băng ngàn dặm trở về, chẳng những việc học ở Quốc Tử Giám trì trệ, mà còn lãng phí thời gian.

Tĩnh Bảo , thấy lòng xót xa.

Đối phó với một bà già khó nhằn mệt , mà còn tay dọn dẹp mớ bừa bộn do đàn ông gây

Chuyến dễ dàng gì.

“Nếu thực sự … thì thôi, đứa bé nhận cũng .”

“Cha con chịu nổi ?”

Tĩnh Bảo: “…”

Dĩ nhiên là .

Dù gì đó cũng là con ruột ông mà!

Lục thị : “Ta tính ngày sẽ lên đường. Ngày mai Tuyên Bình Hầu mời con qua chơi một hôm, tiện thể sang đó cáo từ.”

Tĩnh Bảo phủ đó chút nào: “Mẹ cứ , con ở nhà ôn bài.”

“Thế , Hoài Kỳ đích tới mời, còn sáng sớm mai sẽ tự đến đón.”

Chỗ nào cũng mặt cái tên đó !

Tĩnh Bảo thở dài, nghĩ đến tháng đến thỉnh an Lưu di nương, bèn gật đầu đồng ý.

Lục thị rót thêm chén cho nàng, dịu dàng : “Mẹ , trong phủ ai chăm lo chu đáo cho con, là con sang ở nhà đại tỷ vài hôm?”

Tĩnh Bảo lập tức từ chối: “Con mang họ Tĩnh, đây là nhà họ Tĩnh, là nhà của đại phòng . Con ở nhà phiền đại tỷ gì?”

“Mẹ chỉ sợ…”

“Không cần sợ. Dù bên con còn hai thị vệ cầm đao do tặng, ai dám gì?”

Lục thị thì gì nữa, cùng con ăn bữa trưa.

Triệu thị đến bữa trưa, cùng là con dâu Đỗ Ngọc Mai.

Khi Tĩnh Bảo bước hành lễ, ánh mắt vô tình lướt qua Đỗ Ngọc Mai, trong lòng thấy kỳ lạ. Cảm giác mặt chị dâu dường như thứ gì đó u uất thể xua tan.

Nha dâng mới.

Triệu thị : “Nghe đại tẩu sắp về phương Nam, tới xem gì cần giúp thì giúp một tay.”

Lục thị nhấp ngụm , đáp nhạt: “Có lòng .”

Triệu thị thở dài, vẻ cảm khái: “Đại tẩu chớ trách lão phu nhân gây khó dễ. Bà là vì thương tẩu đấy, chẳng nỡ để tẩu chịu ấm ức gì.”

Lục thị nghẹn lời, tiếp thế nào.

“Người vẫn , rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh cũng đào hang. Cho dù cho con trai của con hát cửa, nên ? Có nhớ công ơn dưỡng d.ụ.c của đại tẩu ? Lão phu nhân là lo đại tẩu uổng công thôi!”

Lời của Triệu thị, câu nào cũng chạm nỗi đau của Lục thị, đến mức bà suýt rơi nước mắt.

Vì sợ Triệu thị nhạo, bà cố gắng nhịn xuống.

Ôi chao, đây là cố tình đến khiêu khích đây mà?

Tĩnh Bảo nhẹ nhàng đặt chén lên bàn: "Có vài câu tục ngữ, chắc đúng hết . Cả phủ Lâm An ai chẳng cha chẳng nên , thế mà con vẫn trò đấy thôi. Cái gọi là cây tre mọc măng .”

Mặt Triệu thị cứng đờ.

Tĩnh Bảo tiếp lời: “Phải , thím , hai chuyện phiền thím nhớ giúp cháu một chút.”

Câu chẳng đầu chẳng đuôi, thì rối như tơ vò.

trong lòng Triệu thị run lên.

Trời ơi, đứa bé rõ ràng đang , thấy ớn lạnh thế ?

 

Loading...