Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 480: Giúp ta điều tra một người
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:52
Lượt xem: 161
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền Tam Nhất còn cần suy nghĩ gì nữa?
Người đến cả phận Lý Khanh Khanh cũng , còn gì mà nàng chứ?
“Không cần suy nghĩ!”
Giọng như nghẹn trong lửa giận u ám, gần như thể kiềm chế : “Ta đồng ý!”
“Quân tử nhất ngôn!”
“Tứ mã nan truy!”
Nghe thốt bốn chữ , chút lý trí ít ỏi còn sót trong đầu Thịnh Nhị như sợi tơ mong manh rơi thẳng xuống vực sâu.
Nàng nghiêng đầu sang một bên, cuối cùng mất ý thức.
Tiền Tam Nhất nàng đè lên, há miệng định gì đó nhưng nghĩ đến việc mạng sống đang trong tay nàng, một chữ cũng dám thốt .
Chờ đến khi tiếng của Cao Triều dần xa, mới thô lỗ hất xuống, vùng dậy khỏi đất, vội vàng ngoài.
Vừa mấy bước, đột nhiên khựng .
Không lẽ... Nàng c.h.ế.t thật ?
Liên quan gì tới ngươi, c.h.ế.t càng !
mà... cha nuôi của nàng từng cứu cơ mà?
Cứu là cứu , chứ cứu ngươi !
Làm thể quá vô tình vô nghĩa?
Thôi , ngươi cũng loại tình nghĩa gì!
Trong đầu Tiền Tam Nhất như hai đang cãi kịch liệt, mặt méo mó hết cả. Cuối cùng, giậm chân một cái, trở .
Khoan , nàng trúng độc chỉ là t.h.u.ố.c mê?
Họ Thịnh , ngươi nên cầu trời là chỉ trúng t.h.u.ố.c mê; nếu là độc, cũng chẳng cứu nổi, đành ngươi c.h.ế.t .
Tiền Tam Nhất xuống, xé tay áo Thịnh Nhị.
Vết thương lớn lắm, chỉ là một vết nhỏ, sắc da cũng chuyển đen.
Mạng lớn thật, trúng độc!
Tốt , chờ t.h.u.ố.c hết tác dụng thì tự tỉnh !
Tiền Tam Nhất khẩy, bế nàng đặt lên giường, tiện tay kéo chăn mỏng đắp lên nàng, phía còn dính m.á.u kìa!
Làm xong, đầu bước . Trời vẫn còn sớm, nhanh chóng tới am ni cô hỏi cho , rốt cuộc là bà già nào bán !
Vừa khỏi viện, thấy một lão nô chạy tới, dáng vẻ vội vã như thể đang tìm phụ nữ đó.
Nghĩ đến hai chữ “phụ nữ”, Tiền Tam Nhất rùng rợn tóc gáy.
Cái kiểu đụng là đánh, mở miệng là g.i.ế.c, đó gì giống nữ nhân chứ? Giống thổ phỉ thì đúng hơn! Khó trách lăn lộn trong Cẩm Y Vệ bao ngày vẫn ai phát hiện !
“Tiền công tử, thấy nhị gia nhà ?”
“Chủ tử nhà ngươi mệt quá, ngủ . Hắn nhờ , bảo các ngươi đừng phiền!”
“ mà... phía khách tới...”
“Khách khứa gì chứ, chẳng qua chỉ là mấy kẻ nhàn rỗi. Ngươi mau đuổi họ . Là hầu lâu năm trong phủ, cũng thương chủ một chút chứ.”
Lão nô nghi ngờ gì. Nhị gia tính khí quái gở, chuyện bỏ bê tiếp khách thế cũng từng cũng ít.
“À, mà Cao công tử và Tĩnh công tử cùng ?”
“Không thấy cả!”
Lão bộc lau mồ hôi, tiếp: “Tiền công tử cứ tự nhiên, tiễn khách ngay đây.”
Tiền Tam Nhất khẩy trong bụng: Với đám hạ nhân mắt mờ lòng tin mù quáng thế , bọn ác nhân cũng dễ như trở bàn tay.
Phải , áo đen đó rốt cuộc là ai?
Có thù oán gì với họ Thịnh?
Ý nghĩ xuất hiện, lập tức tự tát một cái.
Lo chuyện bao đồng gì, chuyện của bản còn xong kìa!
Ra khỏi Thịnh phủ, Tĩnh Bảo và Cao Triều khoanh tay đó, mắt như ăn tươi nuốt sống.
“Thịnh Phủ lớn quá, vòng vòng thành lạc.”
Tiền Tam Nhất dối tỉnh rụi: “À, chợt nhớ trong phủ còn việc gấp, Tĩnh Thất, chiều nay phiền ngươi giúp xin phép Phùng Lão một tiếng.”
“Lý do là gì?”
“Cứ cảm nắng, đầu óc choáng váng, nổi, về phủ nghỉ ngơi.”
“Chuyện ...” Tĩnh Bảo cạn lời: “Ta thấy cảm nắng, mà là trúng tà thì đúng hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-480-giup-ta-dieu-tra-mot-nguoi.html.]
“Ta cũng nghĩ !” Cao mỹ nhân nheo mắt .
Tên giờ như !
...
Chập chờn.
Đau nhức.
Đây là ?
Thịnh Nhị giật dậy, quanh một lượt mới nhận đây là phòng . Ngơ ngác một lúc, nàng mới dần nhớ chuyện khi ngất .
Thịnh Nhị cánh tay, vén chăn lên kiểm tra, sắc mặt dần trở nên lạnh lùng.
Viện vốn là của Thịnh Vọng. Sau khi giả c.h.ế.t rút lui, nàng mới chuyển .
Lý do chuyển là vì trong viện một đường hầm bí mật, lúc nguy cấp thể dùng để thoát . Thịnh Vọng sống bao năm lăn lộn nơi hiểm nguy, nên để hậu chiêu.
Thân phận của nàng ở Sào gia Bảo là con gái cố nhân, cha mất sớm nên gửi gắm ở đây, chỉ bảo chủ mới cố nhân đó là ai.
Bao năm qua ở Sào gia Bảo, nàng sống cẩn thận, hoà thuận với , khả năng tìm đến báo thù là nhỏ.
Vậy nên, áo đen hẳn là nhắm Thịnh Vọng.
Nhắm đến gì?
Ánh mắt Thịnh Nhị rà từng thứ một trong phòng, thấy mấy ngăn kéo mở hé, nàng nhạt.
Thiên hạ đồn rằng đại nhân Cẩm Y Vệ Thịnh lão đại bí mật tích trữ vô vàng bạc châu báu, nay đột tử, đám của cải đó tất nhiên để cho nàng.
Hóa là bọn trộm thừa lúc trong phủ tang mà mò tới kiếm chác!
Thịnh Nhị hất chăn, bước phòng tắm.
Nửa canh giờ , nàng bước trong diện mạo gọn gàng sạch sẽ, bước để lộ dấu hiệu nào thương.
Tại tiền viện, mấy vị tăng đạo đang vây quanh đống lửa, đốt đồ vàng mã cho c.h.ế.t.
“Nhị gia tỉnh ?” Lão bộc chạy .
“Tỉnh?”
Thịnh Nhị nheo mắt: “Ừ, nãy mệt chút. Tiền công tử ?”
“Đi . À mà nhị gia, Tiền công tử từ viện của ngài ?” Lúc lão bộc mới cảm thấy điều gì đó đúng.
“Hắn tìm chút chuyện.” Thịnh Nhị điềm tĩnh trả lời: “Ngươi trông coi nơi , nha môn một chuyến, sẽ sớm về.”
“Vâng!”
Lão bộc theo bóng lưng vội vã của nhị gia, thầm nghĩ: Nhị gia nhà xưa nay cho ai viện, cho Tiền công tử chứ?
Hắn và Tiền công tử từ khi nào thiết ?
Thịnh Nhị cưỡi ngựa phóng thẳng đến Cố phủ, Cố Dịch thấy nàng đến, mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Ban ngày ban mặt, nàng tới đây gì?
“Viện của trộm, chuyện ngươi giúp điều tra, xử lý cho thỏa. Ta thứ hai.”
Giọng Thịnh Nhị lạnh lùng, khách khí.
“Dựa ?”
“Hôm đó ở bến tàu, ngươi cũng mặt chứ?”
Cố Dịch: “...”
Thịnh Nhị nhướng mày: “Thịnh Vọng gì với chủ tử nhà ngươi, nghĩ ngươi rõ.”
Cố Dịch n.g.ự.c phập phồng. Quả thực, rõ, bảo chủ tử bảo vệ Thịnh Nhị.
Hồi lâu , gật đầu: “Chuyện để lo.”
Xử lý xong, Thịnh Nhị lập tức đến Cẩm Y Vệ. Thấy sắc mặt nàng u ám, các thuộc hạ ai dám gần chào hỏi.
Đối với vị thượng quan , bọn họ kính sợ.
Sợ là vì nàng thủ đoạn cao siêu còn hơn cả Thịnh Vọng.
Kính là vì nàng xử sự công bằng, từng thiên vị, lợi thì đều chia đều cho .
“Trương Triều, đây!”
Trương Triều là Thịnh Vọng để cho Thịnh Nhị. Nghe gọi, lập tức theo nội phòng: “Nhị gia, việc gì ạ?”
Thịnh Nhị hạ giọng: “Âm thầm giúp điều tra một !”
“Người nào?”
“Tân khoa Trạng nguyên Tiền Tam Nhất.”
Khóe môi Thịnh Nhị cong lên một nụ nhạt như băng: “Trong ba ngày, bộ thứ về !”