Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 483: Dưới bút chẳng nói hết lời
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:55
Lượt xem: 166
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin Hạo Vương kinh lập tức lan truyền khắp nơi.
Sáng sớm, Lý Tòng Hậu long ỷ, văn võ bá quan phía , nét mặt lộ vẻ tươi .
Hạ triều xong, triệu kiến Lễ bộ Thượng thư Tuyên Bình hầu, và Tân nhiệm Binh bộ Thượng thư Vương Tử Thăng ngự thư phòng.
Lễ bộ phụ trách việc nghênh tiếp, Tuyên Bình hầu chỉ ở một lúc lập bèn chỉ khỏi cung lo việc.
Vương Tử Thăng thì ở trong cung dùng bữa với hoàng đế mới rời .
Vương Tử Thăng năm nay bốn mươi hai tuổi, từ khi thái tử tiền nhiệm còn sống việc tại Ty giám. Sau khi thái tử qua đời, Ty giám giải tán, ông theo hầu bên Lý Tòng Hậu.
Sau khi Lý Tòng Hậu trở thành hoàng thái tôn, một tay đưa ông Binh bộ. Sau mười năm chìm nổi quan trường, cuối cùng ông cũng ghế Thượng thư.
Trong những ngày đó, các thống lĩnh của mười hai vệ trực thuộc hoàng đế và hai mươi hai vệ do Binh bộ quản lý liên tục Binh bộ.
Bố phòng trong kinh thành liên tục điều động, chợt gió nổi mây vần.
Các chư hầu, bá tước, văn võ đại thần thấy tình hình căng thẳng như , ai nấy đều ngoan ngoãn an phận ở nhà, các thanh lâu, quán rượu, tửu lầu cũng thưa hẳn.
Rõ ràng là giữa mùa hè nóng nực, mà toát một nét tiêu điều như mùa thu.
Mười ngày , chuyện sắp đặt thỏa, triều cùng chờ Hạo Vương nhập kinh.
Lúc , Lý Quân Tiện dẫn năm trăm binh đến Thừa Châu, chỉ còn cách kinh thành trăm dặm.
Tri phủ Thừa Châu đích nghênh đón Hạo Vương thành, còn nhường phủ cho nghỉ ngơi, mở tiệc khoản đãi.
Tiệc đến nửa tuần, Lý Quân Tiện lấy cớ say rượu, lén liếc mắt hiệu cho Cố Trường Bình, lảo đảo rời .
Cố Trường Bình vội vã theo .
Dưới ánh trăng mờ nhạt, hai sóng vai bước .
Sắc mặt Lý Quân Tiện nghiêm trọng: “Trong kinh e rằng bố trí thiên la địa võng, chỉ chờ đóng nắp bắt rùa trong chum.”
Ngực Cố Trường Bình nghẹn , thở dài: “Nước cờ đúng là quá nguy hiểm.”
Vài ngày .
Hắn phi ngựa xuyên đêm tiến Bắc phủ, Lý Quân Tiện đợi ở ngoài trăm dặm. Hai gặp , trò chuyện suốt đêm, phân tích thế cuộc.
Thế cục đến mức binh đao đối mặt, bảo thực lực, chỉ còn một con đường: kinh diện thánh.
Vào kinh thì dễ, nhưng còn sống mà khỏi kinh mới là điều khó.
Cố Trường Bình đưa một đề nghị táo bạo: đưa vương phi và hai vị thế tử kinh cùng, tín vật thể hiện thành ý với hoàng đế, một mặt thể hiện lòng trung, mặt khác cũng thể kéo dài thời gian.
Lý Quân Tiện xong, rùng lạnh sống lưng.
Làm như , chẳng khác nào mang cả tính mạng gia đình đặt lên bàn cờ.
Nhỡ ...
Điều đáng sợ nhất đời là hai chữ “nhỡ ”, nhỡ hoàng đế nể tình chú cháu, trực tiếp giam hoặc g.i.ế.c ...
Thì dù mười vạn đại quân Bắc phủ mọc cánh, cũng khó cứu chủ nhân.
Cố Trường Bình cúi mắt mỉm : “Chẳng lẽ thập nhị lang còn cách nào hơn?”
Chưa để Lý Quân Tiện lên tiếng, tiếp: “Trên đời chỉ thập nhị lang sống, vương phi của ngài cũng sống, trưởng của vương phi cũng sống.”
Hạo Vương phi là tiên đế đích ban hôn, là con gái của An Ninh hầu.
Lão An Ninh hầu mất từ lâu, tước vị con trai là Chu Minh Sơ kế thừa. Chu Minh Sơ là kiên định ủng hộ phe thái tôn, khi tân đế đăng cơ cũng bạc đãi y, giao cho y chỉ huy Thần Sách Vệ, một trong mười hai vệ quân do thiên tử trực lĩnh.
Chu Minh Sơ và Hạo Vương phi là cùng , tất nhiên hy vọng và phu bình an.
“Ý của Tử Hoài là...”
“Đưa vương phi và hai thế tử kinh, chỉ để hoàng đế thấy, mà còn để Chu Minh Sơ thấy. Dù y thiết với thập nhị lang, thì vì hai đứa cháu ruột, ít nhiều sẽ chút mềm lòng. Nếu để y điều đình, hành trình dẫu mười phần nguy hiểm cũng giảm năm phần.”
Cố Trường Bình , : “Còn năm phần còn , thì chỉ trông ý trời.”
Bóng đêm đậm đặc, bóng cây in mờ, Lý Quân Tiện bỗng hiểu ý.
Chu Minh Sơ mặt điều giải, cùng lắm chỉ kéo dài thời gian. Sau đó hoàng đế sẽ hành động thế nào, lòng vua khó dò, chỉ thể bước một bước, tính một bước, ai tiên đoán .
Hai ở lì trong phủ ba ngày ba đêm, cùng ăn cùng ngủ, mới định kế hoạch kinh.
càng tới gần thành Tử Cửu, nỗi bất an về tiền đồ mịt mù càng lớn.
Đêm nay yên ả, vài ngày thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-483-duoi-but-chang-noi-het-loi.html.]
Cố Trường Bình bật ha hả: “Thập nhị lang sợ ? Nếu sợ, giờ đầu vẫn còn kịp!”
Lý Quân Tiện sững , rõ đang khích , cũng bật theo: “Có Tử Hoài bên cạnh , thì sợ gì nữa? Dù phía là núi đao biển lửa, cũng ngán.”
“Thập nhị, sẽ để gặp chuyện .”
Cố Trường Bình bằng ánh mắt sâu thẳm, nhẹ nhàng hứa: “Dù c.h.ế.t!”
Lý Quân Tiện như dòng m.á.u nóng dâng trào khắp .
Y đàn ông khuôn mặt điềm đạm, phong thái ung dung, nhưng ánh mắt thì rực cháy thần quang.
Tất cả sợ hãi trong lòng phút chốc tiêu tan.
“Đi, uống rượu tiếp!” y .
Cố Trường Bình giữ vai Lý Quân Tiện : “Đừng uống nữa, mau về phòng với Vương phi . Vào kinh còn cần nàng giúp lóc mặt An Ninh hầu.”
“Được, ngươi cũng nghỉ sớm.”
“Ta dạo thêm chút.”
Cố Trường Bình xong, bước màn đêm.
Lý Quân Tiện vốn thích tản bộ đêm khuya một , nên cũng mặc kệ.
Cố Trường Bình dạo một khắc về phòng, gọi Tề Lâm đến: “Ngươi cần theo về kinh nữa, lập tức lên đường đến đảo Mỹ Nhân.”
Tề Lâm giật : “Là để thăm... Cố... bọn họ ?”
Cố Trường Bình lắc đầu: “Truyền tin cho Đoạn Cửu Lương. Bảo chọn mười tử sĩ đảo, lặng lẽ mai phục bên ngoài kinh thành chờ lệnh . Nếu trong kinh biến, thì bằng giá hộ tống Hạo Vương khỏi thành.”
Sắc mặt Tề Lâm trắng bệch: “Gia, chẳng lẽ thật sự đến mức đó ?”
Cố Trường Bình thấy dáng vẻ của , bật : “Có chuẩn , mới gặp họa.”
Thấy gia còn , Tề Lâm mới yên tâm : “Tiểu nhân lập tức lên đường.”
“Khoan .” Cố Trường Bình gọi : “Trước khi lên đảo, nhớ mua hai thứ.”
“Thứ gì ạ?”
“Mứt quả và gà .”
Cố Trường Bình ngừng chốc lát : “Mứt là thích ăn, còn gà là món yêu nhất.”
Tề Lâm động lòng: “Gia yên tâm, hai thứ chắc chắn sẽ mang tới nơi.”
“Đi .”
Cố Trường Bình yên trong viện tiễn Tề Lâm , mãi vẫn nhúc nhích.
Việc công xong, chuyện riêng lập tức kéo đến.
Người ... dạo thế nào ?
Những ngày qua ngủ ngon giấc ?
Có vì chuyện của mà cả ngày thấp thỏm yên?
Nghĩ đến đây, phòng, bắt đầu mài mực.
Mực đậm đen, giấy thư trải phẳng bàn, bắt đầu :
A Bảo:
Gặp chữ như gặp .
Chớp mắt hơn một tháng, nàng ở trong kinh, nơi Bắc phủ, cách nghìn dặm.
Lúc xuất thành, ghé đình Phong ba một lúc, nhớ đầu tiên gặp nàng kiếp , lòng bỗng vui vẻ thôi.
Khi nàng hỏi: “Ngươi là ai?”, trả lời: “Ta là quỷ âm ti, lạc bước dương gian.” câu hề dối nàng.
Kiếp , từng quen nàng.
Vì thế mỗi khi gọi tên nàng, trong lòng như một con suối chảy qua dịu dàng mà rực cháy.
Viết đến đây, Cố Trường Bình khựng , đầu tiên phát hiện: tình cảm trong lòng quá sâu nặng, mà ngòi bút chẳng thể diễn tả trọn vẹn.
Đã thể hết, thì thôi !
Hắn mỉm , đưa bức thư mới một nửa ngọn lửa nến.