Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 484: Xem giúp ta một quẻ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:56
Lượt xem: 154

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thất gia!”

A Nghiễn bước đến bên Tĩnh Bảo, thấy mụn nước nơi khoé môi nàng bèn nhíu mày.

“Vừa nhận tin, Hạo vương chỉnh đốn quân ngũ đóng trại ở ngoại ô kinh thành, chờ ngày mai hoàng đế ban chỉ sẽ dẫn binh kinh.”

Tĩnh Bảo chẳng động mí mắt, nhưng trong lòng dậy sóng.

Hạo vương còn chờ chiếu triệu, chứ Cố Trường Bình thì , sẽ gấp rút về kinh trong đêm nay, cùng Hạo vương ngày mai tiến cung?

Sự tình tuyệt đối đơn giản như phân tích của Cao mỹ nhân: rằng Hạo vương bất đắc dĩ giao binh quyền, đồng ý tước phong. Rõ ràng chỉ là kế hoãn binh.

binh hoãn thế nào?

Nước cờ tiếp theo là gì?

Không vì chuyển mùa do lo nghĩ quá độ, Tĩnh Bảo cảm thấy thở phả từ mũi đều nóng hầm hập, nàng nổi nhiệt mấy ngày .

“Gia, cần ngoài dò xét một chuyến ?” A Nghiễn thấy Thất gia lo lắng thì c.ắ.n răng hỏi.

“Không cần!”

Tĩnh Bảo mỉm , khép tay : “Nếu chuyện, chắc chắn sẽ gửi tin cho ; nếu , nghĩa là sự vẫn .”

“Vậy gia nghỉ sớm một chút.”

“Ta thêm lát nữa, ngươi nghỉ .”

“Ta cùng gia.”

A Nghiễn xoay rời thư phòng, tìm một chiếc ghế tre ngoài cửa xuống. Vừa mới yên, chợt một bóng đen từ trời đáp xuống.

“Ai đó?!”

“Ta!”

Là Tiểu Cửu, thị vệ cận của Cao mỹ nhân.

Tiểu Cửu bước gần, hạ thấp giọng: “Vừa nhận tin, trong hai mươi hai vệ thì bốn vệ bao vây doanh trại của Hạo vương. Còn nữa, nửa canh giờ , Kỷ Cương triệu cung, khi Cẩm Y Vệ bèn lệnh quân bố trí ở cổng bắc. Hia nhà bảo tới báo cho Thất gia một tiếng.”

A Nghiễn vội chắp tay: “Đa tạ, sẽ lập tức bẩm với Thất gia.”

Cửa két một tiếng mở , Tĩnh Bảo phức tạp nơi ngưỡng cửa.

Hôm đó nàng giữ Cao Triều , hỏi thăm về bố trí trong kinh, nhưng Cao Triều chỉ là trấn phủ ngũ phẩm của Cẩm Y Vệ, những cơ mật như thế còn thể .

Bất đắc dĩ, Tĩnh Bảo đành lui một bước, nhờ trong khả năng cho phép, chuyển vài tin tức giúp nàng.

thì tin từ Cẩm Y Vệ vẫn nhanh và đáng tin hơn nàng tự dò.

“Ta , cảm tạ gia nhà ngươi.”

“Tiểu nhân xin cáo lui.”

Tiểu Cửu nhẹ điểm mũi chân, hình tường.

“Thật sự... sắp tay ?”

Câu nghẹn nơi cổ họng Tĩnh Bảo, mỗi chữ thốt đều như d.a.o cắt qua cuống họng: “Tiên sinh cách gì phá ?”

A Nghiễn trả lời nổi, chỉ ngơ ngác Thất gia nhà .

“Đi gọi A Man đến đây.”

“Gia gọi gì?”

Tĩnh Bảo thở : “Gọi nàng đến xem giúp một quẻ.”

A Nghiễn: “...”

...

Doanh trại sáng trưng ánh đèn.

Trong trướng chính, bầu khí lạnh lẽo như hầm băng.

Hạo vương và các mưu sĩ tướng lĩnh cùng , ai nấy mặt nặng như chì, ai một lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-484-xem-giup-ta-mot-que.html.]

Ngày mai tiến cung, mà tối nay bốn vệ bao vây doanh trại, tín hiệu mà hoàng đế phát quá rõ ràng, đến mức thèm đợi Hạo vương cung tay .

Lý Quân Tiện xưa nay ít khi nặng lời, nhưng giờ đây sắc mặt âm trầm đến mức như thể nhỏ nước.

“Vương gia, thật sự thì lui một bước thôi.”

Người lên tiếng là sử quan trưởng của phủ Hạo vương, Cát Thành, theo Lý Quân Tiện ở Bắc phủ suốt gần mười năm: “Giữ núi xanh mới lo gì thiếu củi, giờ giữ mạng là hết.”

Lý Quân Tiện lạnh lùng liếc một cái, đảo mắt quanh: “Còn các ngươi, nghĩ thế nào?”

Mọi , kẻ nên giao binh quyền lui một bước, kẻ thì bảo nên lập tức rút về phong địa.

Một lúc trong trướng chính rộ lên tiếng nghị luận, ồn ào đến mức Lý Quân Tiện đau cả đầu.

lúc , thị vệ vén trướng bước , ghé tai Lý Quân Tiện thì thầm vài câu, lập tức bỏ đám , một rời .

Mọi đầy nghi ngờ, ai bên ngoài xảy chuyện gì.

Cát Thành uống quá nhiều , bụng trướng lên giải, nhân lúc cũng rời trướng chạy về phía nhà xí.

Vừa chạy mấy bước, thấy một bóng quen thuộc vén màn bước trướng của Cố Trường Bình.

...

“Là Tử Hoài gọi đến. Có đối sách gì ?”

Cố Trường Bình chỉ ghế đối diện, hiệu Lý Quân Tiện xuống, châm nước nóng chén, mùi thơm ngát lan toả.

“Ngày mai chỉ dẫn vợ con kinh như thường, năm trăm binh mã lưu doanh trại. Vào cung , khi gặp hoàng đế cần quỳ, cứ lấy lễ thúc chất mà xưng hô.”

Lý Quân Tiện suýt phun hết ngụm nóng: “Đó chẳng là cái cớ để g.i.ế.c ?”

“Hắn g.i.ế.c, cớ cũng đều g.i.ế.c thôi.”

Cố Trường Bình thẳng , ánh mắt lấp lánh như dao: “Hắn nước cờ , chứng tỏ thực sự g.i.ế.c .”

“Tại ?”

Giữa lông mày Cố Trường Bình hiện lên một nếp nhăn mơ hồ: “Quân tay Thập Nhị lang dũng mãnh, trấn thủ biên ải quanh năm, nếu động đến , ai sẽ tiếp quản? Ngoại bang nhân cơ hội xâm nhập thì đó là hoạ lớn, kéo một sợi mà rung cả tấm lưới, dám liều. Đó là điều thứ nhất.”

“Thứ hai?”

“Cái c.h.ế.t của Ninh vương khiến các chư vương chấn động. Nếu kinh bắt, ắt khiến họ nảy sinh cảm giác ‘môi hở răng lạnh’. Nửa giang sơn trong tay chư vương, ép quá chẳng khác nào đẩy họ tạo phản. Hắn những việc kích động như . Đó là điều thứ hai.”

“Còn thứ ba?”

“Thứ ba, Thập Nhị lang là thúc, là chất. Thiên hạ bá tánh đều đang dõi theo. Ngay cả chuyện Ninh vương tự thiêu còn tìm cách che đậy, đủ thấy sợ.”

Cố Trường Bình như mỉm : “Ngày mai để dùng lễ thúc chất mà gặp , là để cảm thấy còn ‘dựa điều gì đó’, từ đó sinh dè chừng.”

Lý Quân Tiện im lặng , trong lòng nghiền ngẫm từng chữ.

“Thập Nhị, việc tước phiên là nỗi đau trong lòng .”

Cố Trường Bình rót đầy chén cho : “Hắn gấp như là để tạo áp lực. Nếu nóng vội, sẽ thắng; chỉ khi nào giữ bình tĩnh, mới thể khiến rối loạn thế trận.”

Lý Quân Tiện nâng chén trầm ngâm chốc lát, đó dứt khoát uống cạn, gật đầu: “Cứ theo lời ngươi.”

“Ta nhắc một câu!” Cố Trường Bình chống khuỷu tay lên bàn, nửa nghiêng tới, bên tai: “Tối nay hãy cùng thuộc hạ uống rượu, gọi Vương phi thị tẩm. Gió mưa ngoài , chẳng liên quan gì đến .”

...

Một đêm, kinh thành và doanh trại đều bình yên vô sự.

Trận mưa rào giữa đêm xua nổi cái nóng hầm hập tháng sáu.

Giờ Dần hôm , trời hửng sáng.

Lý Quân Tiện lên ngựa, phía là cỗ xe ngựa, bên trong Vương phi và hai đứa con nhỏ, văn thần tuỳ tùng cưỡi ngựa theo sát.

Cố Trường Bình cưỡi ngựa lững thững ở cuối hàng. Hắn chẳng qua chỉ là lệnh truyền tin, ai chú ý đến.

Đi một đoạn dài, mặt trời dần lên, nhiệt độ đột ngột tăng cao, phía đến đình Phong Ba.

Tề Lâm ở đó, đành lấy tay áo lau mồ hôi, ánh mắt vô thức lướt qua bên trong đình, đầu óc chợt ong một tiếng trống rỗng, tim đập dồn dập, sống lưng lạnh toát.

Người mặc một bộ áo quần xanh, đội mũ, tóc vấn cao, chỉ dùng một chiếc trâm gỗ cố định, lúc đang cong cong khoé môi .

 

Loading...