Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 485: Gặp Hoàng đế không quỳ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:57
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảnh khắc trông thấy Cố Trường Bình, đau đớn khắc khoải trong lòng Tĩnh Bảo bỗng chốc tan biến như khói mây.

Gầy !

Đen hơn !

Còn chút phong sương!

Không hiểu vì , khóe mắt nàng ngân ngấn nước, ánh lệ nắng càng thêm chói mắt, chói đến mức khiến lưng ngựa lảo đảo, suýt vững.

Vài ngày còn nhắc đến đình Phong Ba trong bức thư thiêu rụi, hôm nay... Nàng đến !

Tính khí xưa nay vốn điềm đạm của Cố Trường Bình giờ đây cũng cô nhóc khuấy động đến vài phần gợn sóng.

Thế nhưng sóng gợn chỉ nổi lên trong lòng.

Trên mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa lãnh đạm, ánh mắt lướt qua nàng nhẹ nhàng dời , như thể từng trông thấy .

Xe ngựa chầm chậm lướt qua mặt Tĩnh Bảo, lát chìm trong bụi mù mà mất.

Tĩnh Bảo thu ánh , sang A Nghiễn phía : “Chúng cũng về thôi.”

“Dạ!”

“Về Hàn Lâm Viện!”

A Nghiễn ngẩn : “Thưa Thất gia, hôm nay là ngày nghỉ.”

Tĩnh Bảo trầm ngâm một lát: “Dù thì tìm việc gì vẫn hơn.”

Bằng , trái tim nàng như ai vò xé.

Xe ngựa của Hạo vương tới cổng thành, xung quanh, cả khu cổng thành dày đặc trong giáp sắt, bên hông đều đeo đao kiếm.

Lý Quân Tiện xuống ngựa, Tuyên Bình Hầu gia tiến lên đón, hành lễ : “Vương gia lao lực vì nước, bệ hạ sai thần tới đây nghênh tiếp.”

Lý Quân Tiện hờ hững đáp lễ, chỉ cỗ xe phía : “Làm phiền hầu gia đưa Vương phi và hai tiểu thế tử về phủ, bổn vương cung tạ ơn thiên tử.”

Tuyên Bình Hầu gia khó xử: “Bệ hạ lệnh, truyền vương gia, Vương phi và hai vị thế tử cùng cung.”

Lý Quân Tiện lập tức biến sắc, ánh mắt quét nhanh một vòng, trong lòng dấy lên kinh ngạc.

Tổng lĩnh cấm quân Quách Trường Thành; Chỉ huy Cẩm Y Vệ Kỷ Cương; tân Binh Bộ Thượng thư Vương Tử Thăng, Thống soái Tả - Hữu Kim Ngô vệ, Hổ Tì vệ, Vũ Lâm vệ... hơn nửa nắm binh quyền của Đại Tần triều, đều mặt cả.

Lý Quân Tiện cảm thấy mồ hôi túa lưng.

Hai đứa con lưng sợ đến mặt trắng bệch, đầu rúc lòng Vương phi, dám ngẩng lên .

Lúc , Cố Trường Bình bước lên, thi lễ với Lý Quân Tiện: “Thần đang định cung phục mệnh với bệ hạ. Vương gia, mời.”

Lời lọt tai ngoài mang vài phần răn đe; nhưng với Lý Quân Tiện là sự trấn an.

Hắn cố tình hừ một tiếng, phất tay áo bỏ .

Cố Trường Bình tiếng nào, lặng lẽ theo , giữ cách vài bước, lưng khom nhẹ, đầu cúi thấp, dáng vẻ cung kính.

Trong đội ngũ Cẩm Y Vệ, Cao Triều đang cưỡi ngựa, dáng của Cố Trường Bình mà n.g.ự.c nghẹn từng hồi.

Từ cổng thành đến cửa cung, mất thêm một canh giờ nữa.

Trước cửa cung, Vương Trung trông ngóng lâu, thấy Lý Quân Tiện đến bèn tiến lên: “Vương gia vất vả .”

Lý Quân Tiện tháo kiếm bên hông, bước cung. Vừa vài trượng thì cánh cửa cung son đỏ khép .

Ánh mắt và Cố Trường Bình thoáng chạm , Cố Trường Bình ánh ép lảng : “Vương gia, xin mời.”

Trong đại điện, văn võ bá quan đợi đến độ n.g.ự.c dán lưng , thấy Hạo vương bước bèn âm thầm lộ sắc vui mừng.

Hắn nhanh đến giữa điện, hai tay chỉ chắp quyền, lớn giọng: “Quân Tiện bái kiến Hoàng thượng.”

Vừa dứt lời, cả đại điện lặng ngắt như tờ, đến cây kim rơi xuống cũng rõ.

Một vài kẻ nhát gan sợ đến run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng.

Đây là ?

Đây là Kim Loan điện.

Trên cao là ai?

Là Hoàng đế, là chân mệnh thiên tử, là cửu ngũ chí tôn.

Ai gặp Hoàng đế mà dám quỳ? Ai dám?

Tên Hạo vương cũng to gan quá !

Hắn đang tự tìm đường c.h.ế.t đấy chứ?

Ngay cả Lý Tòng Hậu cũng biến cố bất ngờ cho sững sờ.

Những ngày qua rầm rộ điều binh khiển tướng, chẳng chỉ để thị uy, ép Hạo vương sợ hãi, tự dâng binh quyền, ngoan ngoãn chấp nhận tước vương quyền đó ?

Ai ngờ Hạo vương gặp , đến quỳ cũng chẳng buồn quỳ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-485-gap-hoang-de-khong-quy.html.]

Sắc mặt Lý Tòng Hậu lập tức đổi hẳn.

*

“Hoàng hậu nương nương! Hoàng hậu nương nương!”

Một tiểu thái giám hớt hải chạy , mồ hôi ướt đẫm mặt mày.

Ánh mắt Vương Hoàng hậu sáng rỡ, vội xua tay hiệu cung nữ lui hết.

“Nói !”

“Hồi bẩm nương nương, Hạo vương gặp Hoàng thượng chịu quỳ, lúc các ngôn quan đang dâng tấu kể tội, xin Hoàng thượng nghiêm trị dung thứ.”

“Hắn đúng là to gan thật!” Vương Hoàng hậu lạnh lẽo : “Vậy Hoàng thượng thái độ gì?”

“Hồi bẩm nương nương, Hoàng thượng mặt lạnh gì, giờ trong điện kẻ cầu tình cho vương gia, kẻ c.h.ế.t, đang cãi ầm ĩ.”

“Cha ?”

“Nương nương quên , dặn Thượng thư đại nhân hôm nay cáo bệnh, dính vũng nước đục .”

“Ôi chao, bản cung quên khuấy chuyện đó.”

Vương Hoàng hậu thoáng hối hận, suy nghĩ một lúc : “Hạo vương như , rõ là chuẩn , nên cứng rắn, cần vòng vo mà ứng phó.”

Tiểu thái giám gãi đầu, câu của Hoàng hậu nương nương chẳng hiểu mấy.

Động thì chứ?

Chẳng lẽ Hoàng thượng còn sợ Hạo vương?

“Hạo Vương phi giờ đang ở ?”

“Hồi bẩm nương nương, cùng hai vị thế tử đang chờ ở điện ngoài.”

Vương Hoàng hậu chậm rãi dậy, tới lui hơn mười bước, bỗng dừng , cất giọng sang sảng: “Giờ cũng trưa , lớn thể nhịn đói, trẻ con thì . Người , mời Vương phi và hai vị thế tử đến đây, dặn ngự thiện phòng thêm vài món, bản cung chiêu đãi ba con họ.”

“Dạ!”

Tiểu thái giám vội vã chạy , cung nữ tâm phúc ngoài cửa vội , lo lắng : “Nương nương, Hoàng thượng hạ chỉ cho thiết yến Vương phi, hơn nữa hiện tại ...”

“Bản cung tính đ.á.n.h một nước cờ hiểm!”

Vương Hoàng hậu cong môi : “Nước cờ thể giải vây cho Hoàng thượng, cứu lấy tình thế rối ren giữa quân thần, giúp bản cung vực dậy, cũng thể suy yếu thế lực của Tô quý phi.”

Cung nữ kinh ngạc đến tròn mắt há mồm.

Vương Hoàng hậu ngoảnh đầu về phía Thủy Tịch điện, khóe môi mang theo ý rõ: “Những ngày qua bản cung yên tĩnh, mà chỉ tĩnh lặng mới giúp suy ngẫm, mới tìm đường lui.”

*

Chép xong chữ cuối cùng, Tĩnh Bảo lắc cổ tay mỏi nhừ, gập sách , thổi tắt nến, khép cửa rời khỏi viện.

A Nghiễn chờ ở cổng viện.

“Trong cung tin gì ?”

“Hồi bẩm Thất gia, cổng cung vẫn còn đóng!”

Tĩnh Bảo ngẩng bầu trời chạng vạng, thở dài một : “Đã lâu .”

“Gia, về phủ , cả ngày ăn gì mà!”

“Đến lầu Ngoại Lâu, ăn một bát mì chay.”

Lầu Ngoại Lâu đang đông khách, các phòng riêng đều kín, chỉ còn hai chỗ trống ở đại sảnh.

Tĩnh Bảo và A Nghiễn xuống, nhà bếp vội hai bát mì, mỗi bát đều thêm hai quả trứng ốp la.

Vừa ăn xong miếng cuối, Tĩnh Bảo mãn nguyện ợ một cái, thầm nghĩ thảo nào thích ăn, mùi vị thật sự tệ.

Đang định dậy rời , chợt thấy Tiểu Cửu tới: “Thất gia, gia sai tiểu nhân tìm khắp nơi.”

Tĩnh Bảo mắt sáng rỡ: “Cổng cung mở ?”

“Chưa mở, nhưng gia chút tin.”

“Ngươi mau!”

“Tiểu nhân rõ, gia đang chờ trong viện của Thất gia, xin mau chóng hồi phủ.”

“A Nghiễn, về phủ!”

Xe ngựa lao vun vút, chỉ trong một khắc tới Tĩnh phủ.

Cao Triều đang khoanh tay ngẩng đầu vầng trăng tròn cao, tiếng động bèn chậm rãi .

“Nói mau, trong cung tin gì!” Tĩnh Bảo chạy đến, thở kịp định.

Cao Triều lướt qua gương mặt đỏ hồng của nàng, thầm nghĩ, e là chỉ chốc lát nữa gương mặt sẽ trắng bệch như giấy mất thôi!

 

Loading...