Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 488: Ta là kẻ mềm yếu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:00
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo chờ liền ba ngày.

Ba buổi sáng, ba buổi tối trôi qua, vẫn lấy một lời nhắn. Dây đàn đang căng chặt trong lòng Tĩnh Bảo rốt cuộc cũng đứt phựt một tiếng.

“Tiền Tam Nhất, thể mời uống chén rượu ?” Nàng thê t.h.ả.m lên tiếng.

Tiền Tam Nhất lặng lẽ nàng một lúc, giọng khàn khàn: “Đi thôi, tối nay gia mời ngươi uống rượu, gọi thêm mỹ nhân tới, say về.”

Khi Cao Triều thấy Tĩnh Bảo, giật nhẹ.

Mới mấy ngày mà khuôn mặt tiều tụy đến mức thể nổi, cằm nhọn hoắt như thể đ.â.m c.h.ế.t . Mà... khóe môi ? Sao mụn nước càng lúc càng sưng to?

Hắn mấp máy môi định gì, rốt cuộc nuốt xuống.

Chính bản cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, chỉ là đ.á.n.h thêm một , cơn đau phần nhẹ hơn thôi.

Hắn liếc mắt hiệu với Tiền Tam Nhất, lập tức rót đầy ba chén rượu, sợ Tĩnh Bảo uống rượu khi đói sẽ hại , vội gắp cho nàng mấy đũa thức ăn bát.

“Đây, ăn vài miếng , món ngon lắm, đúng vị miền Nam các ngươi.”

Tiền Tam Nhất hiếm khi dỗ dành ai, thường chỉ mặt dày lừa tiền . khi thật sự dỗ dành, ba phần phong lưu, bảy phần dịu dàng, thêm mười phần cẩn thận.

Tĩnh Bảo chẳng sức mà chống đỡ, mặt , đè giọng : “Ngươi đừng đối xử với thế , nếu thực lòng thích ngươi, thì ngươi xong đời .”

“Thôi , ngươi mà thích , mặt trời chắc mọc từ phía Tây mất. Ngay cả Từ Thanh Sơn mà ngươi còn chẳng thèm để mắt tới.”

Tiền Tam Nhất thở dài: “Ta chỉ là thấy đau lòng cho bộ dạng hiện giờ của ngươi thôi. Ngươi là ai chứ? Là Thất gia nhà họ Tĩnh!

Cả Quốc Tử Giám , ai vượt qua Tiền Tam Nhất ? Ai khiến Từ Thanh Sơn động tâm? Ai khiến Cao mỹ nhân bẽ mặt? Ai khiến tên cháu nội Uông Tần Sinh bám lấy rời như cún con? Chỉ ngươi, Tĩnh Thất gia!

Chậc, chẳng là một Cố Trường Bình thôi , cũng c.h.ế.t . Ngươi mỹ nhân kìa, chẳng cũng vượt qua đấy ? Giờ thì sống khỏe như rồng như hổ, là một hảo hán. Này, mỹ nhân, một câu !”

Cao Triều hễ gặp chuyện khó xử thói quen phe phẩy quạt, nhưng giờ Cẩm Y Vệ, quạt từ lâu còn mang bên nữa.

Hắn im lặng thật lâu, lạnh lẽo : “Ngươi ngươi vì mà đau lòng, thì thấy . Ngươi là vì chính ngươi.”

Vừa mở miệng, bầu khí thâm tình mà Tiền Tam Nhất vất vả gây dựng tan sạch.

“Hắn sự lựa chọn , Tĩnh Thất? Hắn !”

“Ta cần lựa chọn!”

Tĩnh Thất ngửa đầu uống cạn chén rượu, sặc mấy cái, sặc đến mức trào cả nước mắt: “Ta chỉ đến với một câu thôi, chỉ một câu cũng đủ .”

“Sao ngươi ?”

Cao Triều hỏi: “Đã đến nước , còn giữ kẽ cái gì? Còn chờ gì nữa? Muốn hỏi thì hỏi, thì , !”

“Ngươi tưởng chắc?”

Rượu trôi xuống, như đè cả tảng đá ngàn cân trong bụng, kéo theo ngũ tạng lục phủ trĩu nặng.

“Hắn cũng đau...”

Nàng gần như thều thào thốt lên câu .

Ba ngày ba đêm từng chợp mắt, vành mắt hằn sâu, mà đôi mắt vẫn rực sáng, hiện lên một nụ tủi : “Ta chịu nổi... khi thấy đau.”

“Mẹ kiếp!”

Cao Triều thật sự lật cả bàn lên.

Không chịu nổi đau, thà tự chịu hết. Tên Cố Trường Bình rốt cuộc cho nàng uống t.h.u.ố.c gì? Yểm bùa kiểu gì?

“Mẹ nó, ngươi đúng là đồ mềm yếu!”

, là kẻ mềm yếu!”

“Ngươi tiền đồ!”

“Phải, tiền đồ!”

“Ngươi...”

Cao Triều tức đến nghẹn lời, tung chân đá mạnh ghế Tiền Tam Nhất đang .

Tiền Tam Nhất vốn định mắng to một trận, nhưng thấy lửa giận mặt Cao Triều, lời c.h.ử.i đều nghẹn nơi cổ họng.

Những lời đó, khác gì đang tự mắng ?

Lúc , Cao Triều bỗng xoa đầu Tĩnh Bảo: “Năm đó, lúc hai ngươi cho tức c.h.ế.t sống , là Thanh Sơn với Tam Nhất cùng uống một trận say. Nay gió đổi chiều, ngươi gặp ngày hôm nay, cũng coi như là đáng đời. Giờ Thanh Sơn đây, uống với ngươi. Không gì nhiều, chịu .”

Ai bảo đó là Cố Trường Bình cơ chứ.

Câu cuối cùng, Cao Triều giữ trong lòng .

Lòng Tĩnh Bảo mềm nhũn, cay xè. Nàng nâng chén rượu, khịt mũi một cái, : “Cao Triều, xin ; Tiền Tam Nhất, cảm ơn ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-488-ta-la-ke-mem-yeu.html.]

“Cút!”

Cao Triều thưởng nàng một cái cốc đầu: “Giờ mới xin , lúc ngươi mật với , ?”

“Chính ngươi mới cút!”

Tĩnh Bảo chọc giận, cũng trả một cái cốc đầu: “Hồi đó ngươi bày khó chịu thế nào với , bao nhiêu trò giận dỗi, xin là ngươi mới đúng!”

“Tĩnh Thất, ngươi dám đ.á.n.h ?”

“Đánh thì ?”

“Ngươi gan lớn hả?”

“Sao, phục chắc?”

“Ai phục, uống!”

“Uống thì uống, ngươi tưởng sợ ngươi chắc?”

“Say c.h.ế.t ngươi!”

“Thì cũng say c.h.ế.t ngươi luôn!”

“...”

“... Tĩnh Thất, ngươi uống chậm thôi, thể uống rượu buồn, càng uống càng buồn.”

“... Cao mỹ nhân, ngươi cũng uống từ từ , chúng chỉ một trái tim tổn thương thôi, chẳng cái thứ hai để .”

Bên cạnh, Tiền Tam Nhất trố mắt hai từ chực đ.á.n.h đến thành kẻ đồng bệnh tương lân, hiểu , thấy nhớ Từ Thanh Sơn và Uông Tần Sinh da diết.

Nếu hai đó cũng mặt, thể nhập bọn, uống với hai tên một trận sống mái, trời long đất lở, dù bản cũng đầy bụng phiền não.

Giờ đây hai đều , bên cạnh hai kẻ chỉ còn .

Phải nhịn thôi!

Phải tỉnh táo để họ trút bầu tâm sự, lau nước mắt cho họ, dọn dẹp tàn cục cho họ!

*

Tại Cố phủ, Cố Trường Bình tiễn vị khách cuối cùng, mệt mỏi rã rời.

Tin ban hôn cho công chúa truyền , cửa phủ dẫm nát ba tấc.

Người của Công Bộ đến xem xét phủ , xem phù hợp để công chúa cư ngụ nếu , sẽ chọn đất xây phủ công chúa mới.

Lễ Bộ cử đến đo đạc, may lễ phục mới, lấy phẩm cấp Phò mã gia chuẩn, quan phục cũng mới.

Nghỉ phép ở Quốc Tử Giám cũng hủy khi thành , vẫn tiếp tục dạy học.

Đích tử của Vương gia bái sư, chỉ quỳ một cái là xong? Phải chờ Khâm Thiên Giám chọn ngày, Lễ Bộ định chương trình, còn đốt hương, tắm gội, bái tổ tiên.

Suốt ba ngày, một khắc nào rảnh tay.

“Lão phu nhân ngủ chứ?” Hắn hỏi.

Cố Dịch vội trả lời: “Thưa gia, vẫn ạ.”

Cố Trường Bình hỏi tiếp: “Chứng ho đỡ hơn ?”

Cố Dịch: “Thái y trong cung đến khám, kê vài thang t.h.u.ố.c bổ, cần tẩm bổ từ từ.”

Cố Trường Bình lạnh lẽo .

Một đắc thế, cả nhà lên hương. Bình thường mời còn chẳng chịu tới, giờ chỉ cần đưa mời là thái y hớn hở đến ngay.

Hoàng đế đích ban hôn, ai dám lơ là với vị Phò mã gia tương lai chứ?

“Ta thăm lão phu nhân.”

Nói xong, thẳng nội viện.

Cố Dịch bóng lưng , chỉ thở dài. Từ khi về từ hoàng cung, từng thấy nụ nào nữa.

Ánh đèn mờ ảo.

Cát thị thấy Cố Trường Bình đến, lặng lẽ hiệu cho nha . một lát , nha bưng tới một bát canh vịt già nấu kỷ tử, phần mỡ phía vớt sạch.

Canh vịt già thanh nhiệt hạ hỏa.

Tuy Cát thị quanh năm ngoài, ngày ngày lễ Phật, ngoài trời long đất lở thế nào bà cũng để tâm, nhưng hỷ nộ ái ố khuôn mặt con , bà vẫn đôi phần.

Hôm đó bàn ăn, lúc gắp thức ăn cho thiếu niên thanh tú , ý trong mắt động lòng đến thế nào...

Không cần hỏi, cũng khắc sâu trong tim !

 

Loading...