Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 489: Phò mã nếm thử món mới
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:01
Lượt xem: 168
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một bát canh nóng uống cạn, Cố Trường Bình dùng khăn tay lau miệng, khuôn mặt ánh đèn chút huyết sắc.
“Trong phủ mấy hôm nay rối như tơ vò, e là di mẫu cũng .”
Sắc mặt của Cát thị đầy bất lực, hồi lâu mới hỏi một câu: “Nàng thì ?”
Chữ “nàng” ở đây là chỉ thiếu niên thanh tú .
Thật sự đáng thương, từ nhỏ nuôi dạy như con trai. Nếu chính miệng Trường Bình , bà quả thật đứa trẻ là một cô nương thực thụ.
Vẻ mặt Cố Trường Bình điềm đạm, vui cũng chẳng buồn, sự bình tĩnh lạnh nhạt giống dáng vẻ đau lòng khi từ bỏ trong lòng.
“Nàng sống c.h.ế.t vì tình.”
“Vậy còn nàng ?”
Chữ “nàng ” là chỉ công chúa.
“Xe đến chân núi tự đường , di mẫu cần lo lắng.”
Cố Trường Bình nhiều, bèn đổi chủ đề: “Trong phủ vài gương mặt mới, di mẫu cần sợ hãi, cứ ở trong viện yên tâm lễ Phật, chăm lo thể là . Cũng cần lo cho cháu, việc nên nên , trong lòng cháu đều rõ cả.”
“Trường Bình ...”
Cát thị thở dài: “Mọi việc đời đều điểm dừng. Khổ sở cũng hạn, sung sướng cũng hạn, duyên phận giữa với cũng sẽ lúc cạn.”
Ánh mắt của Cố Trường Bình chìm nổi bất định, hồi lâu mới dậy : “Di mẫu , cháu .”
Sau khi Cố Trường Bình rời , Cát thị chuỗi hạt Phật hai vòng thì dừng .
Đứa trẻ Trường Bình với ánh mắt cũng lấp lánh, rõ ràng trong lòng nó. Nay đột nhiên xuất hiện một nàng công chúa, thì đây?
Biết đây?
Cố Trường Bình cũng đang tự hỏi chính .
Ban đầu, tính toán . Dù bề ngoài bất đắc dĩ, cuối cùng trở mặt thành thù thì tình cảm thầm kín giữa hai vẫn đổi.
Hắn cưới, nàng cũng sẽ “cưới”.
Xa cách mà vẫn day dưa, âm thầm chờ đợi thời cơ.
nay thì...
“Gia!”
Giọng của Cố Dịch cắt ngang suy nghĩ của Cố Trường Bình: “Mấy sắp xếp từ trong cung phủ, cho âm thầm theo dõi.”
Ánh mắt Cố Trường Bình chợt lạnh lẽo.
Hoàng đế tay thật nhanh, mới bái sư xong lập tức cài trong phủ, kẻ là do bọn buôn đưa bán, cũng là ban thưởng từ trong cung.
Chưa hết, cả Cố phủ đều theo dõi.
Ngày , nếu Hạo vương rời kinh, hai đứa nhỏ chuyển đến đây, e rằng Cố phủ chẳng khác gì một cái lồng sắt.
“Biết , bên ngoài cứ thả lỏng, nhưng bên trong thì cảnh giác.”
Cố Trường Bình suy nghĩ một lát, : “Đợi lát nữa, sẽ bảo Thập Nhị cho thêm vài ám vệ đến.”
“À đúng , gia, phủ Hạo vương truyền tin, ngày mai Vương phi cùng gia tiến cung, để tạ ơn Hoàng hậu.”
“Nàng gì?”
Nghe ba chữ “Hạo Vương phi”, Cố Trường Bình thấy khó chịu, chân mày cau .
Vừa mở miệng, đáp án tự hiện .
Tạ ơn chỉ là cái cớ, thật là đến xem mắt công chúa. Con xuất cành vàng là ngọc, thể để mặc khác quyết định, chắc chắn đích qua.
“Gia!”
Cố Dịch sắc mặt chủ tử nhà , thấp giọng : “Bên Tĩnh phủ, cần...”
“Hiện tại cần!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-489-pho-ma-nem-thu-mon-moi.html.]
Cố Trường Bình bất ngờ quát lớn cắt lời: “Lúc thêm một việc, chẳng bằng bớt một việc, chuyện... đợi Hạo vương rời kinh tính tiếp.”
Sớm nhất thì Hạo vương cũng bảy tám ngày nữa mới rời kinh. Đến lúc đó tính , nhưng liệu bên Thất gia còn kịp ?
Cố Dịch sốt ruột cho gia, cũng âm thầm đoán ý của , là chia tay? Là từ bỏ? Hay là... vẫn tiếp tục ở nơi công chúa thể thấy?
Lần nữa tiến cung, chỉ ánh mắt của thị vệ Cố Trường Bình khác hẳn, mà ngay cả cung nữ Hoàng hậu sủng ái nhất cũng mang vẻ tôn kính trong từng lời , cử chỉ.
Trong ngự hoa viên, sen đang nở rộ.
Ở chỗ thượng tọa, Vương Hoàng hậu thị cùng Hạo Vương phi đang “ mật trò chuyện”, thỉnh thoảng liếc mắt Cố Trường Bình đang ngay ngắn bên .
Người tuy sắc mặt hờ hững, nhưng che nổi đường nét tuấn tú rõ ràng. Thêm đó là khí chất nho nhã, thực sự xuất chúng.
Vương Hoàng hậu ho một tiếng, liếc mắt về phía bình phong. Nữ tử mặc cẩm y bình phong mặt đỏ, gật đầu nhẹ với cung nữ lặng lẽ rời .
Cung nữ bước , thì thầm vài câu bên tai Hoàng hậu. Hoàng hậu mỉm : “Bổn cung còn chuyện cùng Hạo Vương phi, giữ phò mã dùng bữa trong cung nữa.”
“Thần xin cáo lui!”
Cố Trường Bình dậy, hành lễ với Hoàng hậu và Hạo Vương phi xong thì theo cung nhân rời .
Vừa vài bước, thấy tán liễu một mỹ nhân trong cung phục đó, dáng vẻ cao quý thể coi thường.
Cảm nhận ánh mắt của , mỉm .
Nếu đoán sai, đây là công chúa Vĩnh Huy, cố ý đợi ở đây để thấy.
Hắn như nhận phận của nàng, chỉ gật đầu sải bước rời .
Vừa về đến phủ, thưởng từ trong cung đưa đến là một thùng đào nước thượng phẩm tiến cống.
Đào tháng sáu, đúng là của hiếm.
Thái giám cất giọng the thé : “Đây là đào sớm tiến cống năm nay, chỉ mấy thùng. Ngoài Thái hậu, Hoàng thượng, Hoàng hậu và Quý phi, phò mã là đầu tiên ban. Công chúa , phò mã nếm thử của lạ.”
Cố Trường Bình lặng lẽ cân nhắc hàm ý trong lời , từ tốn cúi : “Thần tạ ơn công chúa điện hạ ban ân!”
Thái giám nhận thưởng vui vẻ rời phủ về cung phục mệnh.
Cố Dịch tiễn đến tận cửa, lúc thấy mặt Cố Trường Bình âm trầm, vội cẩn thận hỏi: “Gia, phần thưởng nên chia thế nào?”
Cố Trường Bình lạnh lùng một tiếng: “Đó là thiên ân, dám độc chiếm? Giữ ba quả để dâng hương, còn đưa đến cho Hạo Vương phi, cho hai học trò mới của ăn.”
“Chuyện ...” Cố Dịch chút do dự.
“Ngươi cứ đưa . Nếu Vương phi hỏi, thì nếu hai học trò đó, thì mối lương duyên giữa và công chúa?”
Gia nhà xưa nay ăn bao giờ cay nghiệt, luôn để khác đường lui.
Cố Dịch , lời chỉ là cho Hạo Vương phi , mà còn là cho Hạo vương .
Là cạnh Hạo vương mỗi đêm, nàng hẳn rõ chồng gì. Cũng nên hiểu rằng chuyến tiến kinh là chín phần c.h.ế.t một phần sống.
Hoàng hậu vài câu, nàng bán gia, đây là việc mà một phụ nữ trí tuệ, gánh vác, thể khi đảm đương đại sự.
Phong ba còn lớn hơn nữa. Nếu trong mắt nàng chỉ mảnh đất nhỏ bé mắt, thì đủ để giúp Hạo vương lên ngôi, mà chỉ khiến hỏng việc.
Gia rõ, nhưng thể miệng, chỉ thể bóng gió ám chỉ, chỉ là Hạo vương liệu hiểu điều ?
Cố Dịch chia xong đào, cho hộp thức ăn, đến cổng thứ hai thì từ xa thấy Thẩm Trường Canh tới, phía còn một nữa.
Cố Dịch thấy , lập tức tóc gáy dựng , tay run rơi hộp thức ăn, vận khinh công lao vút .
Gia đến, thì đến !
Tĩnh Bảo thật chờ lâu ở đầu ngõ Cố phủ. Xe ngựa trong cung , thấp thoáng còn vài câu xì xào của thái giám.
“Sáng mới xem mắt, giờ gửi đào tới . Xem công chúa đối với vị ... hài lòng lắm!”
Biểu cảm điềm tĩnh của Tĩnh Bảo lập tức sụp đổ. Nàng luống cuống vịn tường, nhưng trụ vững, chậm rãi sụp xuống.
Không rõ qua bao lâu, mặt xuất hiện một cái bóng đen khom xuống.