Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 49: Đối đầu với Triệu thị

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:10:13
Lượt xem: 249

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo vỗ trán.

“Ta nhớ nhánh nhà họ Tĩnh ở huyện Tùng Hoa một Nhị gia, năm ngoái từng qua với cô nương Nguyệt Nguyệt ở Minh Nguyệt Lâu. Nguyệt Nguyệt còn sinh cho một đứa con gái, nhị công tử chẳng những đón con bé cửa, mà Nguyệt Nguyệt cô nương cũng đưa trong phòng. Thím , nhớ sai chứ?”

Triệu thị vờ ngơ ngác: “Hình như chuyện đó thật, nhưng ở phương Nam nhiều, cụ thể thật giả cũng khó rõ.”

“Nhánh nhà họ Tĩnh ở phủ Hải Môn một Lục gia, si mê cô nương Như Ngọc ở Ỷ Hồng Viện, đến nỗi vợ con cũng chẳng màng, suýt nữa thì trốn cùng nàng . Vợ kéo lòng chồng về, cất công sai đến Dương Châu mua một nàng tiểu xinh về, may nhờ thế mà Lục gia mới đến bước đường cùng.”

“Như Ngọc cô nương sinh cho Lục gia một đứa con trai, Lục phu nhân giữ con mà đuổi , nuôi bên cạnh . Giờ đứa bé chắc cũng tầm tuổi .”

Triệu thị gượng: “Xa xôi quá, chuyện cũng chỉ loáng thoáng thôi.”

Tĩnh Bảo nàng chằm chằm, bật : “Những chuyện cũng từ chỗ lão phu nhân. Lão phu nhân thích mấy chuyện tạp nham lắm.”

Triệu thị lấy khăn chấm mồ hôi: “Lão phu nhân tuổi tác cao , đúng là thích mấy chuyện .”

Tĩnh Bảo chợt chuyển giọng: “Thích thì cả, nhưng cũng học hỏi đôi chút. Hai phòng , chẳng ai đẩy ngoài, đều lóc đòi giành con, cũng chẳng khó nhị gia lục gia chút nào.”

Triệu thị á khẩu đáp lời nào.

Giọng Tĩnh Bảo lạnh hẳn: “Chẳng lẽ chỉ vì con ruột, cha con bà sinh , nên bà đau lòng ?”

Triệu thị túa mồ hôi như mưa, trong lòng mắng thầm: Con súc sinh mà cũng là kẻ sách ư? Cái miệng lanh lợi còn hơn cả phụ nữ trong nội viện!

Lục thị bên cạnh tỏ vẻ hiểu ý: “Con yên tâm, về là để mời hai vị lão phu nhân giúp khuyên nhủ . Thiên hạ chẳng cha nào thương con. Ta là vì sợ chịu thiệt, nên mới c.ắ.n răng chịu buông tay.”

Tĩnh Bảo thở dài: “Cho nên mới , lời cho rõ. Người chuyện thì hiểu là sợ uất ức, chuyện tưởng lão phu nhân đại phòng đoạn tử tuyệt tôn.”

Lục thị cũng nguôi giận, nước mắt khô cả: “Đứa ngốc, lão phu nhân như thế.”

“Dĩ nhiên con như thế, nhưng miệng lưỡi thế gian, họ .”

Tĩnh Bảo đầu, Triệu thị nở một nụ chói mắt.

“Nhị thẩm, cả đời lão phu nhân gây dựng danh tiếng , đừng để hủy hoại vì một đứa con hoang từ chui , đáng chút nào. Thím đúng ?”

Triệu thị đến đây thì nổi nữa, vội vàng ôm đầu bỏ trong bộ dạng xám xịt.

Con dâu Đỗ Ngọc Mai hiếm hoi theo bà.

Nàng lấy từ tay áo một chiếc khóa vàng trường mệnh, đưa tới: “Mấy hôm chuẩn , xem như quà gặp mặt cho đứa bé . Bá mẫu đừng chê.”

Lục thị đón lấy, trong lòng vẫn canh cánh chuyện ở chùa.

Tĩnh Bảo mỉm nhận lấy: “Đại tẩu lòng , nhận giúp. Thật chúng đều là một nhà, chẳng cần khách sáo như thế.”

Đỗ Ngọc Mai cũng : “Người một nhà, càng giữ lễ phép, mới mong sống hòa thuận lâu dài.”

Tĩnh Bảo , ánh mắt Đỗ Ngọc Mai bỗng lộ vẻ khó hiểu.

Đỗ Ngọc Mai chợt hoảng, vội : “Bá mẫu, con xin phép .”

“Người , tiễn đại thiếu phu nhân.”

“Để tiễn đại tẩu.” Tĩnh Bảo bỗng dậy.

Đỗ Ngọc Mai ngượng ngùng, cúi đầu hành lễ với Tĩnh Bảo lui .

Ra đến sân, Tĩnh Bảo dừng bước.

Đợi xa , A Man mới thấp giọng hỏi: “Gia định lôi kéo đại thiếu phu nhân ?”

Tĩnh Bảo lắc đầu: “Không định lôi kéo. Làm dâu nhà chẳng dễ dàng gì, khó tẩu .”

A Man bĩu môi: “Thành mấy năm thai, đại gia cũng ít tới phòng nàng . Hay để bói một quẻ thử xem?”

Tĩnh Bảo trợn mắt lườm: “Thôi, miễn cho .”

Bên chủ tớ đang bàn luận về Đỗ Ngọc Mai, bên Đỗ Ngọc Mai và nha cận Hỉ Nhi cũng đang chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-49-doi-dau-voi-trieu-thi.html.]

Hỉ Nhi : “Thiếu phu nhân tỏ ý thiện với họ sai, chỉ sợ nhị phu nhân sinh chuyện.”

Đỗ Ngọc Mai nhạt: “Nói thì cứ , chỉ cần lòng yên .”

Hỉ Nhi lắc đầu: “Không ngờ Thất gia ghê gớm như . Người thấy sắc mặt nhị phu nhân lúc đó , khó coi vô cùng.”

Đỗ Ngọc Mai gật đầu: “Ghê gớm thì cũng chẳng gì lạ, hiếm phân mà đối xử, đó mới là đáng quý. Theo thấy, ở đây, chẳng ai động đến đại phòng!”

Hỉ Nhi: “Sao bênh họ?”

Vì họ thể giúp ! Chẳng lẽ chỉ mà đổ tội ?

Lần lên chùa, bề ngoài là thương , lưng hạ dược, mục đích là hại c.h.ế.t Thất gia.

Ta trắng trợn gán tội, oan chứ?

Đỗ Ngọc Mai nhạt: “Người sống đời, cháo thì ăn cháo, cơm thì ăn cơm, đừng mơ tưởng thứ thuộc về , kẻo rước họa .”

Hỉ Nhi xong sợ hãi, vội vàng quanh.

Những lời như thể bừa, nhị phu nhân thấy thì tiêu đời.

Triệu thị bước phòng, nha dâng nóng.

Nước nóng quá bỏng miệng, Triệu thị lập tức ném chén chân nha .

Chu ma ma tin chạy đến, tự tay pha nước ấm, vắt khăn cho Triệu thị rửa tay, ân cần hỏi xảy chuyện gì.

Triệu thị kể rõ từng chuyện, cuối cùng còn thêm: “Con sống đời, ai mà chẳng từng chịu chút nhục, chỉ cần thể đoạt gia nghiệp, thì gì cũng .”

Con tự nhiên mà căm hận.

Triệu thị hận đại phòng vì ba lý do:

Thứ nhất: Nhà đẻ yếu thế, sánh bằng xuất của Lục thị.

Thứ hai: Rõ ràng đều là con của chính thất, dựa mà đại phòng ăn cơm còn họ chỉ uống cháo?

Thứ ba, cũng là điều khiến nàng hận nhất: chính là Tĩnh Thất, khiến nàng cách ngày một lớn giữa và đại phòng trong tương lai.

“Lão gia ?” Nàng hỏi.

“Ở thư phòng.” Chu ma ma đáp.

Triệu thị lập tức bật dậy định , Chu ma ma vội giữ .

“Phu nhân, đợi thêm một canh giờ hẵng .”

“Tại ?”

Chu ma ma lộ vẻ khó xử, lí nhí: “Lão gia đang ở trong thư phòng với Thúy Nhi…”

Chưa hết câu, nhưng Triệu thị hiểu, tức đến mức c.h.ử.i ầm lên.

“Con tiện nhân ranh con , giữa ban ngày ban mặt mà dám ve vãn đàn ông, hư cả chủ tử. Ngay cả kỹ nữ trong thanh lâu còn giữ lễ hơn nó!”

Chửi một hồi, chính bà cũng thấy lời quá khó , mất cả phong thái của chủ trong nhà, bèn hổ im bặt.

Đại lão gia bên ngoài nuôi đào hát, con riêng, còn chồng thì gì hơn?

Chẳng qua do đang mang chức quan, thể quá phóng túng, nhưng đàn bà bên cạnh thì cũng chẳng thiếu ai.

thật sự những chuyện dơ bẩn đó ?

Chỉ là nhắm một mắt, mở một mắt, giữ thể diện cho mà thôi!

Nghĩ đến đây, Triệu thị khỏi thấy cay đắng trào dâng.

 

Loading...