Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 492: Ngươi điên rồi sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:04
Lượt xem: 181

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ta nhờ quan hệ của cha ngài Tô Thái phó đại nhân để Mật Thư đài.” Tĩnh Bảo thẳng vòng vo.

“Ngươi điên ?” Tô Bỉnh Văn buột miệng kêu lên.

“Ta điên.”

“Không điên mà lời như thế?”

Tô Bỉnh Văn tức đến phát điên, thật trời cao đất dày là gì. Mật Thư đài há nơi ?

“Cho dù ngươi Mật Thư đài, thì cũng chỉ thể mở to mắt Cố Trường Bình thành . Quân vô hí ngôn, Thất gia !”

“Ta , !”

“Vậy vì ai?”

“Vì nhà họ Tô, vì Tô Quý phi, cũng vì chính bản !”

Tô Bỉnh Văn đến đây thì chẳng buồn nữa, chỉ bật lạnh lẽo.

“Tô nương nương sai đến Bắc phủ thuyết phục Hạo vương, bề ngoài là đặt đặt lên lửa nướng, nhưng thực chất là tư tâm. Tư tâm đó như thế nào, mạo , đúng thì để đại ca tự phán đoán.”

Tĩnh Bảo , rành rọt từng chữ.

“Thứ nhất, nàng cho rằng Hạo vương và từng giao tình, Hạo vương dù ít dù nhiều cũng sẽ nể mặt;

Thứ hai, nếu việc thành công, Hoàng thượng chắc chắn sẽ ban thưởng cho . Cách ban thưởng là thăng quan tiến chức. Nước cờ tuy mạo hiểm, nhưng đúng nước, cả nàng và đều lợi.”

Tô Bỉnh Văn rũ mắt.

“Ông trời phù hộ, việc trót lọt, Hạo vương kinh, sự suôn sẻ, vốn nên là chuyện . giữa đường nhảy một Vương Hoàng hậu.

Vương Hoàng hậu chỉ phá tan mưu tính của Quý phi nương nương, mà còn khiến Hoàng thượng giam giữ hai đứa con đích của Hạo vương.”

Tĩnh Bảo gõ nhẹ lên bàn mấy cái.

“Chỉ đơn giản là nhất tiễn song điêu thôi ? Vương Hoàng hậu trong chuyện của Hạo vương, nghĩ như Hoàng thượng, như Hoàng thượng , nên chắc chắn sẽ Hoàng thượng ban thưởng. Vương gia thuận thế mà trỗi dậy, đây là nhất tiễn tam điêu.”

Tô Bỉnh Văn tuy gì, nhưng ánh mắt khác hẳn ban nãy.

Có suy tư, cũng tán thưởng.

“Tiên sinh từng cưới công chúa, nay là con bỏ. Quý phi trong triều chỉ còn Thái phó đại nhân là chỗ dựa duy nhất. , Thái phó bản tính thanh đạm, tuổi tác cao, đối mặt với họ Vương đang thế mạnh áp , chỉ sợ khó ứng phó nổi.”

Lời lẽ của Tĩnh Bảo dần dần lộ sắc bén.

“Đối phó bên ngoài khó khăn, và ngài thử bên trong cung. Trong cung, Quý phi đơn độc, chỉ Tạ Thái y là tín.

Còn bên Hoàng hậu thì ? Khi Hoàng thượng còn là Thái tôn, nàng gả , mấy năm qua gây dựng ít thế lực, còn thủ đoạn.”

Tô Bỉnh Văn ngoài mặt vẫn biểu cảm, nhưng hai hàng mày kiếm chau .

“Có thủ đoạn thì đáng sợ, đáng sợ là thủ đoạn độc ác. Những năm qua, trong cung ít hoàng tử chào đời, là do thể Hoàng thượng vấn đề ? Ta cho là !”

Tĩnh Bảo bật lạnh lẽo: “Quý phi nương nương m.a.n.g t.h.a.i là khi Vương Hoàng hậu thất thế, đủ để chứng minh Hoàng thượng vẫn còn khả năng. Chỉ là các phi tần khác sinh con, để khỏi uy h.i.ế.p ngôi vị Thái tử hiện tại. Như , vấn đề ở ?”

Tĩnh Bảo tiếp, chỉ thẳng Tô Bỉnh Văn, quan sát phản ứng gương mặt .

Tô Bỉnh Văn chăm chú lắng , biểu cảm đúng lúc để lộ sợ hãi. Khi nhận Tĩnh Thất gia đang , thu vẻ mặt cũng kịp nữa .

Ngay lúc , Thất gia liền hỏi: “Tô đại ca xem, một Tô Quý phi giữ đứa trẻ trong bụng ? Cho dù giữ , Vương Hoàng hậu chịu để đứa trẻ sống ? Nếu chịu, kết cục của đứa trẻ và Quý phi sẽ là gì?”

Ba câu hỏi liên tiếp, câu sắc bén hơn câu , khiến Tô Bỉnh Văn kinh ngạc ngẩng đầu Tĩnh Bảo, lưng bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

Y quán, yên tĩnh đến lạ.

Hai như hai luồng khí đối chọi, khiến thời gian dường như chậm .

Một lúc lâu , Tô Bỉnh Văn mới từ tốn nâng chén nguội lên, nhấp một ngụm: “Vậy thì, nếu cầu xin cha giúp Thất gia Mật Thư đài, sẽ lợi ích gì?”

“Lợi ích nhiều, đại ca hết ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-492-nguoi-dien-roi-sao.html.]

“Muốn!”

“Vậy sẽ từng điều một cho Tô đại ca .”

Trong ánh lửa lay động, Tĩnh Bảo ngẩng mặt lên, trong mắt lấp lóe hàn quang như lưỡi dao.

“Tiên sinh năm học trò. một trong quân đội Từ gia, là văn võ song ; một quan địa phương ở giang Nam, chuyên trị văn chính;

Ba còn ở kinh thành. Trong ba đó, và Tiền Tam Nhất ở Hàn Lâm viện, Cao Triều ở Cẩm Y Vệ.

Tiên sinh một là màng danh lợi, hai là chút bất mãn với Tô Quý phi, nên từng kỳ vọng gì nhiều ở chúng trong quan trường, chỉ mong chúng bình an vô sự.

thế sự vốn theo ý .

mặt với Quý phi, thì trong mắt ngoài, vẫn là học trò của Tô Thái phó đại nhân. Cùng lý lẽ , chúng những học trò của vinh cũng vinh cùng , mà tổn cũng tổn cùng .”

Nói đến đây, Tĩnh Bảo thu ngón tay, đặt chén của chính giữa bàn.

“Không giấu gì Tô đại ca, từng , trong năm chúng , bề ngoài như lấy Cao Triều trung tâm, nhưng thực chất là .

Chỉ cần Tô đại ca và Thái phó giúp Mật Thư đài, cam đoan nhà họ Tô, Quý phi nương nương đều sẽ thêm năm đồng minh.”

Bị lời lẽ kích thích, Tô Bỉnh Văn cũng nổi lên một chút phản kháng.

“Năm kẻ trẻ non thì gì đáng ?”

“Đứng Từ Thanh Sơn là quân Từ gia, Uông Tần Sinh phủ là Kim Lăng, là phủ Tuyên Bình hầu, Tiền Tam Nhất là Hộ bộ, còn Cao Triều...”

Tĩnh Bảo , thở dài: “Cao Triều là Cẩm Y Vệ, là phủ Trưởng công chúa. Tô đại ca , trẻ cũng lúc lớn thành cây đại thụ. Sóng xô sóng , là lẽ thường của sông Trường giang!”

Tô Bỉnh Văn âm thầm cảm thán trong lòng: Tự tin thật đấy! Quả là khí thế “trâu non sợ cọp”.

“Còn thì ?”

Tĩnh Bảo tự giễu: “Nước chảy về chỗ thấp, thì hướng đến chỗ cao. Ta dã tâm với tương lai.”

“Dã tâm của ngươi là gì?”

“Đứng ở nơi cao nhất, thấy cảnh tượng rộng lớn hơn. Để nhà họ Tĩnh chỉ nổi danh ở phủ Lâm An, mà còn chỗ trong kinh thành.”

Tô Bỉnh Văn vốn ghét nhất loại bon chen cầu lợi, nếu là kẻ khác, e là bỏ từ lâu.

giờ phút , Tĩnh Thất, cảm giác gương mặt trắng trẻo tuấn tú , chỉ ẩn giấu sự mưu cầu danh lợi, mà còn điều gì khác.

“Tô đại ca cứ suy nghĩ kỹ, trời cũng còn sớm, Tạ cô nương chắc đang đợi sốt ruột lắm , xin cáo từ .”

“Khoan !”

Tô Bỉnh Văn thẳng mắt Tĩnh Bảo: “Ngươi thật với , chuyện ngươi Mật Thư đài rốt cuộc liên quan gì đến việc Tử Hoài ban hôn ?”

Tĩnh Bảo đáp ánh mắt , đôi mắt cay: “Ta cũng thật với Tô đại ca, liên quan gì đến chuyện ban hôn. liên quan đến .”

“Liên quan thế nào?”

“Cái ... tiện .”

“Ngươi , sẽ giúp ngươi!”

“Không , chắc chắn ngài sẽ giúp !”

Sắc mặt Tô Bỉnh Văn biến đổi, mày cũng hạ thấp xuống: “Ngươi chắc chắn đến thế?”

Tĩnh Bảo dậy, cúi đầu nhạt: “Tô đại ca, đứa bé trong bụng Quý phi nương nương, gọi ngài là... Cữu cữu đấy.”

Tô Bỉnh Văn: “...”

“À đúng , chuyện chắc chắn đừng để . Người khúc mắc với Quý phi nương nương, chắc chắn sẽ đồng ý .”

Tĩnh Bảo cúi hành lễ, thẳng lưng bước khỏi y quán. Gió hè thổi tới, nàng rùng .

Lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

 

Loading...