Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 494: Cảm ơn ngươi, mỹ nhân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:06
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Quân Tiện nhiều năm dẫn binh chinh chiến ở Bắc phủ, tuy gương mặt tuấn tú nhưng toát lên vẻ từng trải nguy hiểm và sát khí u uất.

Vương Ẩn sợ đến mức “bịch” một tiếng quỳ xuống, cuống quýt kêu oan: “Hoàng thượng, nếu thần tâm tư như thế, trời tru đất diệt, c.h.ế.t thây!”

Lý Tòng Hậu chống tay lên long ỷ, đôi mắt lạnh lẽo Lý Quân Tiện: “Hoàng thúc quá lời . Hắn là một văn thần, dù lòng tạo phản cũng chẳng bản lĩnh đó.”

Ý ngoài lời là: Kẻ khả năng tạo phản là ngươi, đang nắm trong tay mười vạn đại quân.

Sắc mặt Lý Quân Tiện vui, mỉm lạnh lẽo : “Hoàng thượng , thần chỉ con đường c.h.ế.t.

“Ấy, hoàng thúc chớ nghĩ nhiều, trẫm cơ mà!”

Lý Tòng Hậu chỉ tay về phía Vương Ẩn, : “Hoàng thúc . Trẫm thấy sắc mặt thúc , lát nữa để Thái y đến chẩn mạch. Hoàng thúc là trụ cột quốc gia, sức khỏe là quan trọng nhất.

Hoàng đế ung dung trò chuyện, khéo léo lảng sang chuyện khác, nhắc đến việc tước phiên nữa.

Văn võ bá quan đều hiểu rõ trong lòng: khi Hạo vương kinh, là Hoàng đế sốt ruột, còn Hạo vương cứ đ.á.n.h võ đài. Nay Hạo vương kinh, sống c.h.ế.t đều trong tay Hoàng đế, đổi đến lượt Hạo vương nóng ruột, còn Hoàng đế thì tung chiêu trì hoãn.

Cuộc đấu giữa hai chú cháu, tiến lui, hư hư thực thực là cao chiêu!

Một buổi triều sớm đáng lẽ căng như dây đàn, cuối cùng tan trong bầu khí tình giữa chú hiền cháu hiếu.

Mấy ngày , trong triều ai nhắc đến chuyện tước phiên nữa. lúc , Tô Quý phi trong cung nghén, ăn gì nôn nấy.

Thái y viện kê mấy đơn t.h.u.ố.c liên tiếp mà vẫn thuyên giảm, khiến Hoàng đế Lý Tòng Hậu nổi giận mắng cả thái y viện là một đám lang băm, đích đến Thuỷ Tịch điện chăm sóc Tô quý phi.

Hoàng đế dường như quên mất lưỡi d.a.o mang tên “tước phiên” vẫn đang treo lơ lửng đầu các phiên vương.

Ngày tháng cứ thế trôi , chớp mắt đến ngày thứ chín kể từ khi Hạo vương kinh.

Tối hôm đó, Lý Quân Tiện nhận mật tín từ Cố Trường Bình, chỉ bốn chữ: Dâng sớ rời kinh.

Sáng hôm , Hạo vương dâng tấu lên Hoàng đế, Bắc phủ chủ soái, lòng quân bất , sớm hồi phủ để định quân tâm.

Tấu chương trình lên tay Lý Tòng Hậu ngay trong buổi triều sáng.

Quả bóng đá sang phía Hoàng đế, khiến lâm thế khó.

Không phê thì hợp lý. Bắc phủ thực sự thể thiếu chủ soái, kể Hoàng đế còn giữ hai đứa con trai trưởng của trong kinh.

Mà nếu phê thì thấy cam lòng. Vất vả lắm mới đưa kinh thành, giờ để rời sứt mẻ gì? Chuyện tước phiên còn kết quả cơ mà!

Huống chi thả hổ về rừng, ắt thành đại họa.

Lý Tòng Hậu cầm tấu chương trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng để một câu: “Mới chỉ mười ngày, hoàng thúc vội vã rời . Tình hoàng tộc thật khó dịp gặp gỡ, mong hoàng thúc an tâm ở thêm vài hôm.

Một câu nhẹ nhàng đẩy quả bóng trở chân Lý Quân Tiện.

Lý Quân Tiện thừa hiểu e rằng trong chốc lát, vẫn thể .

Sóng gió ngoài cung chẳng hề ảnh hưởng đến cái viện hẻo lánh trong Hàn Lâm Viện.

Ngay cả Tiền Tam Nhất cũng thầm cảm thán: cho dù hoàng cung cháy, nơi quỷ quái vẫn cứ yên bình như thể thời gian ngừng trôi.

Và còn cả mắt nữa.

Hôm đó say đến như , rên , mà mấy ngày nay ung dung nhàn nhã, nét mặt thản nhiên như mây gió.

Không hợp lý chút nào, thất tình chẳng thường là sống dở c.h.ế.t dở ?

Trong mấy ngày rốt cuộc xảy chuyện gì?

Tiền Tam Nhất hỏi, dám, sợ gợi chuyện đau lòng của Thất gia. hỏi thì trong lòng thấy bứt rứt khó chịu.

Đang vò đầu bứt tai, thì Cao Phủ Trấn trong bộ quan phục đầy uy phong xuất hiện ở cái viện ai cũng lười bén mảng đến .

Hắn ghé cửa sổ, thò nửa ngoài, : “Ngày mai là ngày đích tử của Hạo vương bái sư nhập môn, các ngươi ?”

“Đi gì?” Tiền Tam Nhất liếc Tĩnh Bảo, thầm nhủ: Tình cũ gặp chẳng ngại ngùng ?

“Ngươi là đầu heo ?” Cao Triều suýt kiềm cơn giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-494-cam-on-nguoi-my-nhan.html.]

“Tiên sinh sớm rõ, ngoài năm bọn thì nhận thêm học trò nào nữa. Giờ hai là do Hoàng đế đích đưa đến, còn là đích tử của Hạo vương, phận tầm thường. Chúng là sư , chẳng lẽ nên đến Cố phủ nhận mặt ?”

Tiền Tam Nhất mờ mịt: “Nhận mặt gì chứ, chúng lớn đầu , còn bọn nhóc mới mấy tuổi?”

Cao Triều thật bóp c.h.ế.t tên ngốc .

Từ khi ban hôn xong, hai họ từng gặp , quan hệ cứ thế lơ lửng mãi tiến triển.

Giờ cơ hội danh chính ngôn thuận để gặp mặt, tên ngốc hiểu ẩn ý trong ánh mắt !

“Ta !” Giọng Tĩnh Bảo vang lên, nàng bước đến cửa sổ đối mặt với Cao Triều, giật lùi nửa bước.

Không , dạo sợ cô nương .

Nếu là , thì sớm xông Cố phủ mà đập cho Cố Trường Bình một trận . Thế mà nàng vẫn thể giữ bình tĩnh, đúng là cứng rắn!

Nào ngờ Tĩnh Bảo hồi lâu, chỉ nhẹ nhàng thốt lên một câu: “Cảm ơn ngươi, mỹ nhân!”

Vẫn là cô nàng thông minh!

Cao Triều ngoài mặt lạnh lùng, trong lòng ấm áp: “Sáng mai, cửa Cố phủ, gặp về. Quà gặp mặt cho hai sư , mỗi tự chuẩn phần của . Phần của Thanh Sơn lo, phần của Tần Sinh ngươi lo.”

“Được!”

Đến lúc , Tiền Tam Nhất mới chợt nhận : thì Cao Triều đang khéo léo tạo cơ hội cho Tĩnh Thất và gặp mặt.

Mẹ kiếp!

Tình địch mà đến mức , cũng là hiếm thấy đời!

Tiền Tam Nhất , Cao Triều giữ ý nghĩ “nước phù sa chảy ruộng ngoài”. Tuy cơ hội, nhưng cũng Cố Trường Bình cưới công chúa.

Phò mã sống thế nào hiểu rõ hơn bất kỳ ai đời .

Vì là do Hoàng đế đích chỉ định, nên Lễ bộ đặc biệt phái quan viên đến chủ trì lễ bái sư .

Khi Tĩnh Bảo và hai đến Cố phủ, cổng mấy chiếc xe ngựa đậu sẵn.

Quản gia thấy bọn họ đến, vội dẫn trong.

Lễ bái sư tổ chức ở chính sảnh đường giữa của Cố phủ nơi hiếm khi mở, trừ khi khách quý hoặc việc trọng đại.

“Cao công tử, Tiền công tử, Tĩnh công tử đến!”

Ba Tĩnh Bảo bước viện, ánh mắt bên trong đều đổ dồn về phía họ.

Chậc!

Thì Cố Trường Bình chọn học trò chỉ dựa thành tích, mà còn xét cả diện mạo. Nhìn xem, ba đến đây, ai cũng hơn !

Tĩnh Bảo bước qua bậc cửa, ngẩng đầu lên thấy Cố Trường Bình đang chau mày .

Ánh mắt chạm , Tĩnh Bảo cong môi, mỉm hờ hững.

Nụ khiến tim Cố Trường Bình nhói lên, nghiêng đầu, tránh ánh .

Ba bước lên hành lễ với Hạo vương đang , đó mới hành lễ với Cố Trường Bình.

Hạo vương Lý Quân Tiện cho rằng ba là do Cố Trường Bình mời đến, bèn với hai đứa con: “Nhìn xem, ba vị sư của các con cũng đến . một là Trạng nguyên, một là Thám hoa, đều là tiền đồ. Các con bái nhập môn hạ của Cố , đúng là phúc phận ba đời.”

Hai con đích của Hạo vương bảy tuổi tên là Lý Quân Đạc, bốn tuổi tên là Lý Quân Phong cả hai đều giống như đúc.

Đứa lớn bèn quỳ xuống Cố Trường Bình: “Xin thu nhận học trò!”

“Xin thu nhận học trò!” Đứa nhỏ cũng bắt chước theo, giọng vẫn còn non nớt.

Cố Trường Bình đỡ dậy, chỉ gật đầu với viên quan Lễ bộ.

“Bắt đầu !”

 

Loading...