Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 497: Là chủ ý của ai?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:09
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo hề nhúc nhích, chăm chú chép xong dòng cuối cùng, thu dọn thứ bàn mới thong thả bước ngoài.

Tiền Tam Nhất nào nhịn , vội vàng bám theo hóng chuyện.

“Ta là Tĩnh Văn Nhược.” Tĩnh Bảo khom hành lễ: “Dám hỏi đại nhân xưng gọi thế nào?”

“Ta họ Lục, tên Thần Hiểu, là văn thư bên cạnh Tô Thái phó.”

Lục Thần Hiểu “soạt” một tiếng mở tờ giấy trong tay : “Bắt đầu từ ngày mai, ngươi theo đến chỗ Tô Thái phó nhậm chức, đây là điều lệnh.”

“Bốp!”

Quyển sách trong tay Tiền Tam Nhất rơi xuống đất, mặt, nửa ngày vẫn khép miệng .

Tới chỗ Tô Thái phó nhậm chức?

Chuyện ... chuyện ... kiếp, chẳng khác nào pháo thăng thiên!

Tĩnh Bảo cúi nhặt quyển sách lên, đặt tay Tiền Tam Nhất, hành lễ với Lục Thần Hiểu, trịnh trọng trả lời: “Vâng.”

Sao tên nhóc bình tĩnh thế?

Sao thể bình tĩnh như chứ?

Tiền Tam Nhất chống cằm lên, mãi mới cố gắng khép miệng.

Tên nào tên nấy là sát thủ ngầm cả!

*

“Văn Nhược điều đến Mật Thư đài?”

Cố Trường Bình bật dậy khỏi ghế, tốc độ nhanh đến nỗi suýt đổ chén .

, cũng khó hiểu!” Phùng Lão mặt đầy chán đời, thở dài: “Rõ ràng đày hai đứa nó vùng quê hoang vu , thế mà vẫn nhớ đến... Người điều nó là Tô Thái phó, ngươi quen với ông , hỏi kỹ một chút xem rốt cuộc là chuyện gì.”

“Tiên sinh ư?”

Lông mày kiếm của Cố Trường Bình nhíu .

Không đúng... lẽ là ông mới .

Tiên sinh từng , bản đang ở trong dòng xoáy, kéo cận , hơn nữa mấy năm gần đây ông dường như bắt đầu chuẩn lui về .

Cho dù lui mười bước mà , nếu thật sự chọn văn thư, cũng thể chọn Tĩnh Văn Nhược vì nàng vốn đủ tư cách, đến Tiền Tam Nhất còn xếp nàng mà.

“Tử Hoài , nghĩ , chuyện chỉ chắc , chắc chắn phía còn .” Phùng Lão chỉ về phía hoàng cung: “Có lúc, lời gối đầu bên gối còn hiệu nghiệm hơn bất cứ cơn gió nào!”

Gương mặt điển trai của Cố Trường Bình dần lạnh .

Phá vỡ quy tắc, đề bạt một tiểu mới nghề, quả thực chuyện một thể . Người cao gật đầu, ai dám?

Tô! Uyển! Nhi!

Ba chữ , Cố Trường Bình nghiến răng trong lòng mà thốt .

Phùng Lão , Thẩm Trường Canh từ bình phong bước , sắc mặt cũng chẳng khá hơn là bao.

“Lão già đúng, hẳn là thủ đoạn của Tô Uyển Nhi. Ngươi là quân cờ bỏ, nhưng Tĩnh Thất thì , còn trẻ, là Thám hoa lang, tiền đồ rộng mở.”

Thẩm Trường Canh lâu nên chân mỏi, bèn phịch xuống ghế.

“Ta phân tích , nàng vẫn còn dã tâm. Còn vì chọn Tiền Tam Nhất, nghĩ là vì tính tình Tĩnh Thất ôn hòa hơn, dễ khống chế hơn.”

Cố Trường Bình vài bước trong phòng, chợt kéo cửa : “Ta đến Thúy Ngọc Hiên một chuyến, ngươi giúp nghĩ xem cách nào ngăn Tĩnh Thất tới Mật Thư đài .”

Thẩm Trường Canh che mắt.

Mẹ nó, Hoàng đế, nghĩ thế quái nào ?

Đột nhiên, Thẩm Trường Canh ngẩng đầu lên, đúng, giờ Thúy Ngọc Hiên đóng cửa từ lâu !

Cùng thời điểm, cùng địa điểm, Tô Bỉnh Văn và Tạ Lan nữa chặn đường.

Chỉ là, chặn họ là Cố Trường Bình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-497-la-chu-y-cua-ai.html.]

Thấy vẻ mặt trầm tĩnh của Cố Trường Bình, Tô Bỉnh Văn thở dài trong lòng, ngày sớm muộn gì cũng đến.

“Tạ cô nương, đêm nay tiện đưa nàng về, nàng tự về cẩn thận.”

xảy chuyện gì, nhưng bản năng cho Tạ Lan lẽ liên quan đến vị Thám hoa họ Tĩnh mấy hôm đến tìm.

Nàng gật đầu với Tô Bỉnh Văn, thi lễ với Cố Trường Bình, lời nào mà rời .

“Tìm chỗ xuống chuyện .”

Tô Bỉnh Văn thu ánh mắt theo nàng : “Ở đây gần Thúy Ngọc Hiên nhất.”

“Vậy thì tới Thúy Ngọc Hiên.”

Lần nữa bước Thúy Ngọc Hiên, Cố Trường Bình bỗng cảm giác cảnh còn mất, rõ ràng mới hai tháng đưa A Bảo tới đây, mà cứ như chuyện từ kiếp .

Đèn thắp lên, ánh nến chập chờn.

Một , một , hai sư đối diện , khí yên tĩnh đến mức khiến cảm thấy áp lực.

Cuối cùng, Cố Trường Bình mở lời: “Tĩnh Bảo điều đến Mật Thư đài là chủ ý của ai? Có Tô Uyển Nhi ?”

Tô Bỉnh Văn điềm đạm trả lời: “Ngươi xuống , chuyện để từ từ cho ngươi .”

“Quả nhiên ngươi !” Ánh mắt Cố Trường Bình lạnh lẽo: “Bỉnh Văn, đưa đến gặp ngươi, ngươi của . Thế cuộc rối ren thế , còn kịp bảo vệ , ngươi vì Tô Uyển Nhi mà đẩy ngoài?”

“Tử Hoài, ngươi...”

Cố Trường Bình đột nhiên xông tới, túm lấy vạt áo n.g.ự.c Tô Bỉnh Văn, trực tiếp nhấc lên, sải ba bước dồn dập, một ép Tô Bỉnh Văn tường.

“Ngươi từng coi ? Từ nhỏ đến lớn, từng đưa ai đến mặt ngươi?”

“Cố Trường Bình, ngươi...”

“Ngươi đang đ.â.m d.a.o tim đấy!”

Ánh nến khắc lên gương mặt nghiêng của Cố Trường Bình, hàng mi dài rõ ràng từng sợi, ánh mắt lóe sáng lạnh lẽo, thứ gì đó đang va đập kịch liệt trong đáy mắt , giằng xé thôi.

Tô Bỉnh Văn gương mặt gần như méo mó vì tức giận , bình tĩnh mở lời: “Ngươi thể hết ? bảy, tám ngày , giờ , Tĩnh Thất gia tìm đến .”

“Ngươi gì?”

“Hắn đến cầu xin một việc, xin tìm cách đưa Mật Thư đài, bên cạnh cha , Tử Hoài.” Tô Bỉnh Văn thở dài: “Việc tới Mật Thư đài chủ ý của ai cả, là do tự nguyện.”

Cố Trường Bình lập tức bùng nổ, tay buông , xoạt một tiếng, lập tức bóp lấy cổ Tô Bỉnh Văn: “Chuyện đó thể? Bịa lý do vụng về thế nghĩa lý gì? Hả!”

Tô Bỉnh Văn nghẹn một bụng giận, bật dậy, đột ngột dồn lực, đẩy Cố Trường Bình về phía .

“Rầm!”

Chiếc bàn kịch liệt rung lên, món trang trí bằng đá Thọ Sơn bàn chao đảo rơi.

Tô Bỉnh Văn gầm lên: “Ta hỏi , việc Mật Thư đài liên quan đến chuyện ngươi ban hôn ? Hắn liên quan đến hôn sự, nhưng liên quan đến ngươi!”

“Rầm!”

Một tiếng động lớn vang lên, đá Thọ Sơn rơi xuống đất.

Thế giới bỗng chốc yên ắng.

Rõ ràng trông thấy gương mặt thường ngày luôn điềm tĩnh, thản nhiên biến cố của Cố Trường Bình, lúc hiện rõ vẻ đau đớn thật sự.

Tô Bỉnh Văn buông tay.

Hắn hổn hển thở gấp, cố dùng thở để điều chỉnh cảm xúc, nhưng thất bại.

Hắn ngẩng đầu Tô Bỉnh Văn, trong ánh mắt là bất lực, là hối hận, là đau lòng đến cực điểm.

“Nếu sẽ như , cho dù kháng chỉ, cũng sẽ huỷ bỏ hôn sự .”

Câu khiến Tô Bỉnh Văn cũng sững , tình cảm dành cho Thất gia, sâu đến thế ?

Hồi lâu, Cố Trường Bình ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt Tô Bỉnh Văn, khép mắt , giọng như trải qua một trận trọng bệnh: “Ngươi cho , từng câu với ngươi, sót một chữ nào!”

 

Loading...