Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 498: Tính khí thật đúng là dữ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:10
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh phủ.
Trong hoa sảnh tràn ngập tiếng vui vẻ, Tuyên Bình Hầu gia, vợ chồng Ngô Thành Cương và vợ chồng Mã Thừa Dược đều đến chúc mừng Tĩnh Bảo điều Mật Thư đài.
Nhất là Ngô Thành Cương, ánh mắt Tĩnh Bảo đầy ngưỡng mộ, ngoài ngưỡng mộ vẫn là ngưỡng mộ.
Ngươi em vợ chỉ học giỏi, mà còn gặp vận may quan, Mật Thư đài thì cũng coi như cận thần bên cạnh Hoàng đế, chỉ còn cách một bước nữa là vinh hoa phú quý.
Tuyên Bình Hầu gia cũng thật lòng vui mừng, nhưng mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc của bậc trưởng bối.
“Tô Thái phó là trầm , kín đáo. Người xưa câu ‘gần vua như gần cọp’, nếu cháu học dăm ba phần phong thái của thì cả đời cũng đủ dùng.”
Tĩnh Bảo ngoan ngoãn gật đầu, chen lời.
Mã Thừa Dược : “Mau sai báo tin vui về phủ Lâm An, nếu phu nhân chắc sẽ vui đến ngất mất.”
Lục Cẩm Vân trừng mắt chồng một cái: “Không chỉ Phủ Lâm An, bên phủ Kim Lăng cũng báo.”
Ngô Thành Cương phụ họa: “ đúng, bỏ sót nơi nào cả.”
Tuyên Bình Hầu gia : “Phủ cũng nên náo nhiệt một phen, mời một đoàn hát về, mở tiệc suốt ngày. Tiền bạc để cữu cữu lo!”
“Con cảm ơn cữu cữu .”
Tĩnh Bảo mỉm : “ cữu cữu cũng , Tô Thái phó là khiêm tốn kín đáo, con khó khăn lắm mới để mắt tới, cũng nên học sự kín đáo của ông .
Hơn nữa, tuổi con còn trẻ Mật Thư đài, như câu ‘chim đầu đàn dễ bắn’, trong đám văn võ bá quan bao nhiêu đôi mắt đang dõi theo, nơi cao thường gặp gió lớn, sự náo nhiệt giữ trong lòng nhà là , bên ngoài thì nên giản lược thôi.”
Tuyên Bình Hầu gia xong, ánh mắt Tĩnh Bảo khác hẳn.
Thanh niên đắc chí khó, đắc chí mà vẫn tỉnh táo càng khó hơn. Đứa nhỏ chắc chắn sẽ tiền đồ lớn.
“Cũng , cứ theo lời cháu .”
Lúc , A Man vội vàng bước : “Gia, bên ngoài tìm.”
“Ai ?”
“Là Cao công tử của Cẩm Y Vệ.”
Tuyên Bình Hầu gia lập tức dậy: “Cháu khách, chúng xin phép về .”
Tĩnh Bảo mỉm : “Con tiễn cữu cữu và hai tỷ phu, đại tỷ!”
Lúc , từ đầu buổi đến giờ vẫn chỉ im lên tiếng, Tĩnh Nhược Tố lặng lẽ kéo tay áo Tĩnh Bảo một cái, Tĩnh Bảo hiểu ý, cố tình chậm , cùng nàng cùng.
Tĩnh Nhược Tố hạ thấp giọng gần như thấy: “A Bảo, ...”
Nàng do dự tiếp, nhưng Tĩnh Bảo hiểu rõ trong lòng.
Người ngoài chỉ quan tâm nàng leo lên cao , chỉ thiết thật sự mới lo lắng việc nàng giả nam nhi ở vị trí đó an .
“Muội sẽ cẩn thận, cẩn thận, thật cẩn thận!”
Ba nhấn mạnh, khiến Tĩnh Nhược Tố cũng yên tâm phần nào, đó lên xe rời cùng chồng.
...
Khi Tĩnh Bảo thư phòng, Cao Triều đợi đến mức mất kiên nhẫn. Vừa thấy đến, bèn tức tối hỏi: “Sao ngươi Mật Thư đài? Ai giúp ngươi đó? Là Tô Uyển Nhi ?”
Tĩnh Bảo: “...”
“Mau giả bệnh từ chối chức vụ bên Mật Thư đài ! Chỗ đó tuy nhỏ, nhưng đầy rẫy yêu quái, ngươi xoay xở nổi .”
Thấy Tĩnh Bảo ngẩn như kẻ mất hồn, Cao Triều giận dữ mắng: “Ngươi hiểu , lấy công chúa, quan lộ cả đời xem như xong . Tô Uyển Nhi chống lưng ở tiền triều, nên mới tìm cách điều ngươi qua đó. Ngươi đó chẳng khác nào ch.ó cho ả . Người đàn bà âm hiểm độc ác, dùng xong là vứt, ở trong tay ả, ngươi c.h.ế.t lúc nào cũng !”
“Là Tiền Tam Nhất với ngươi ?” Tĩnh Bảo , mặt là nụ từ tận đáy lòng.
Cao Triều thấy nàng còn , tức đến mức phun m.á.u c.h.ế.t tại chỗ.
Tô Uyển Nhi vấn đề chính, cái chính là phận thật của nàng là nữ tử, chen chân giữa đám đại thần đầy toan tính mưu sâu, chẳng khác nào dê miệng cọp!
Điên hơn nữa là nàng còn thể diện thánh! Gần vua như gần hổ, nếu phận lộ là tội tru di cả nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-498-tinh-khi-that-dung-la-du.html.]
Lúc đó chẳng ai cứu nàng!
Tiền Tam Nhất đến báo, ngẫm nghĩ kỹ càng, toát cả mồ hôi lạnh, mới cuống cuồng chạy đến khuyên, đường còn mắng Tô Uyển Nhi cả đoạn.
“Cao mỹ nhân!” Tĩnh Bảo , mắt sáng lấp lánh : “Có ai từng với ngươi , thật ngươi là ngoài lạnh trong nóng nhất thế gian, như con nhím xù đầy gai là vì sợ khác tổn thương phần mềm yếu nhất bên trong .”
“Ai mà thèm ‘trong’ với ‘ngoài’ với ngươi?” Cao Triều bực dọc: “Nói chuyện nghiêm túc .”
“Chuyện nghiêm túc là: Thứ nhất, ch.ó cho Tô Uyển Nhi. Thứ hai, sẽ vô cùng cẩn thận. Thứ ba, đến nước thì còn đường lui, chỉ thể tiến lên.” Tĩnh Bảo mỉm : “Còn nữa, cảm tạ ông trời vì cho gặp bốn thật tuyệt vời như các ngươi!”
Tuyệt vời cái con khỉ!
Cao Triều nghiến răng siết chặt tay, cố nuốt câu “Ngươi quên mất ngươi là nữ nhân ?” nghẹn nơi cổ họng, .
Một Mật Thư đài là chủ ý của nàng;
Một phận nàng Cao Triều thấu từ lâu;
Hai , một , một giận, mỗi chìm im lặng của riêng .
Cuối cùng, Cao Triều đá lật một chậu cây bên cạnh, để câu “Không tự tìm c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t”, bỏ .
“Tính tình dữ dằn ghê!”
“Thế mà kêu là dữ lắm ? Nếu là thì đ.á.n.h thẳng tay !”
Một giọng trầm thấp vang lên trong màn đêm, Tĩnh Bảo lập tức dừng bước, đầu về phía cổng viện với ánh mắt thể tin nổi.
Trong ánh sáng mờ nhạt, một nam nhân đó, chắp tay lưng, ánh mắt còn lạnh hơn cả đêm tối.
Cuối cùng cũng đến gặp nàng !
Tĩnh Bảo nhắm mắt một cái lập tức mở , mỉm với .
Cố Trường Bình chẳng hề để tâm đến nụ của nàng, ánh sáng và bóng tối chia khuôn mặt hai nửa:
Một nửa lao đến ôm chặt lấy nàng, hôn thật sâu;
Một nửa lột da róc xương, treo lên đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Hai , bốn con mắt;
Nhìn đăm đăm;
Không ai động đậy.
Không nên mở lời thế nào, sợ lời chu , cũng là mỗi đều đang cố nén cơn sóng lòng đang cuộn trào.
Một lúc lâu , mở miệng : “A Bảo !”
Giọng khô khốc, khàn đến mức khó .
Từ khi rời khỏi Thúy Ngọc Hiên, như con thú nhốt lồng, loanh quanh ngoài phố, trong lòng khi thì bùng cháy, khi thì ủ ê, đến cổ họng cũng nóng ran lên.
“Tô Bỉnh Văn hết với , nàng định gì?”
Hắn nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng đau rát. ban đầu định thêm, nhưng thấy vẻ mặt thờ ơ của nàng, đành tiếp: “Có nàng định giúp ?”
Câu khiến m.á.u trong Tĩnh Bảo như sôi trào.
Nàng thể che mắt cả thiên hạ, chỉ giấu nổi .
Trước mặt , nàng như một hồ nước trong suốt, dậy sóng thế nào, định khuấy động ... bên hồ đều thấy rõ mồn một.
Quả là thông minh, cũng thật sự hiểu nàng.
Tĩnh Bảo ngoan ngoãn gật đầu: “Ta mãi nấp đôi cánh của khác, bên cạnh . Chàng tin , đủ khả năng để vững!”
Cố Trường Bình hỏi đến nghẹn lời.
Hắn như trải qua hình phạt lăng trì, từng lỗ chân lông đều rát buốt, cơn giận lý trí đè nén suốt đêm, cuối cùng cũng vượt khỏi da thịt mà tuôn trào mãnh liệt.