Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 499: Cho ta cưng chiều ngươi một lần
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:11
Lượt xem: 243
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn đột ngột lao đến, túm chặt lấy cánh tay nàng kéo mạnh trong phòng, gần như loạng choạng.
Vừa bước , một chân đá bật cửa, , ép nàng tấm cửa gỗ phía .
“Rầm!”
Gáy của Tĩnh Bảo đập mạnh cửa, vang lên một tiếng động rõ ràng. Cố Trường Bình chẳng hề xót thương, hai tay ghì chặt vai nàng, cổ họng như thiêu đốt: “Nàng đang gì ?”
“Nàng , bước nguy hiểm đến mức nào ?”
“Làm khéo, nàng sẽ c.h.ế.t đấy!”
Tĩnh Bảo thở hổn hển, nước mắt bất ngờ tuôn trào, nghẹn ngào : “Cố Trường Bình, nếu c.h.ế.t... cũng sẽ c.h.ế.t.”
Vài lời đơn giản như mũi giáo nhọn đ.â.m thẳng tim , đau đến mức vung tay đ.ấ.m mạnh lên cửa gỗ, suýt nữa đập cho nó vỡ tan.
Tiếng động lớn Tĩnh Bảo giật nhắm mắt, dám động đậy, nước mắt chảy xuống cổ, nghẹn ngào nhỏ: “Ta vốn là như , bây giờ?”
“Còn cãi ?”
“Cãi thì ?” Tĩnh Bảo mở đôi mắt đẫm lệ, lạnh lẽo : “Chàng vội vã chạy tới trách mắng , nổi giận, đập cửa... chẳng cũng vì lo cho đó ?”
“Cố Trường Bình, thể âm thầm sắp xếp chuyện vì , còn thể gì vì ? Sao thể bá đạo như thế? Chàng còn là đấy!”
Nói đến đoạn đau lòng, nước mắt nàng như mưa, dội tắt ngọn lửa giận dữ trong tim , nhưng thể dập tắt cơn tức vì nàng tự ý quyết định.
Dưới sự giằng xé giữa lạnh và nóng, cúi đầu, dùng răng cạy mở môi nàng...
Không là nụ hôn, mà là c.ắ.n xé, đau đến mức nàng dùng tay đấm, dùng chân đá .
Trong lòng đầy ấm ức, nàng tay nhẹ, chọc giận . Hắn vặn chặt hai tay nàng , chân ghì lên chân nàng.
Nụ hôn cũng trở nên dữ dội hơn.
Không còn chút lý trí, như dùng đầu lưỡi để rút gân lột da phụ nữ , phanh thây xử tử nàng .
Đến gốc lưỡi của Tĩnh Bảo cũng tê dại.
Trong đầu lóe lên một suy nghĩ chẳng hợp lúc: Đây là ư? Rõ ràng là cầm thú đội lốt mà.
Mùi m.á.u lan trong miệng hai , là m.á.u của ai, hình như cả hai đều thương.
Cuối cùng, ngay cả Cố Trường Bình cũng thở nổi, đột ngột buông nàng .
Tĩnh Bảo há to miệng, hít lấy từng ngụm khí, nhưng trán áp sát trán nàng.
Hai hàng mi chỉ cách đầy một tấc, đôi mắt nàng ướt đẫm vì nước mắt, ánh lên một vẻ trong sáng khác thường.
Cố Trường Bình thầm nghĩ: Đây còn là học trò ngoan của ? Rõ ràng là tổ tông của !
“Lá gan của nàng cũng lớn quá đó.”
Hắn rủa một câu cúi đầu hôn nàng.
Lần là môi lưỡi dây dưa dịu dàng, trái ngược với nãy.
Rất lâu , mới rời khỏi môi nàng, tay vòng lưng, nhẹ nhàng kéo nàng lòng. Tĩnh Bảo còn kịp phản ứng, thì thầm bên tai: “Tiên sinh cũng là , cũng điểm yếu. Nàng từng trải qua cảm giác vạn tiễn xuyên tâm ?”
Tĩnh Bảo đáp .
Cái ôm n.g.ự.c rắn chắc đến mức khiến nàng ngạt thở, cảm giác rằng tình cảm của dành cho nàng hề thua kém chút nào so với tình cảm nàng dành cho .
Nàng ngẩng đầu , phát hiện cũng đang nàng, trong mắt lóe lên điều gì đó.
Ngay khoảnh khắc ánh lệ thoáng qua mắt , nàng chợt thấy hối hận.
nàng vẫn : “Cố Trường Bình, thích bài từ đó. Nhỡ sang năm chồng trở về, chẳng đợi uổng một năm ?”
Hắn: “...”
Nàng: “Liệu Hạo vương chắc chắn sẽ thắng ?”
Hắn: “...”
Nàng: “Chàng trả lời , cũng chẳng nắm chắc, nghĩa là thể c.h.ế.t.”
Hắn: “...”
Nàng: “Trước từng , để thu xác giúp . , c.h.ế.t , đầu rơi m.á.u chảy, hết . sống thì ?”
Hắn đau đớn tột cùng.
Kiếp , cái cuối cùng là thấy nàng đến thu xác cho , nhưng từng nghĩ đến khi thu xác, nàng sẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-499-cho-ta-cung-chieu-nguoi-mot-lan.html.]
Tĩnh Bảo vuốt hàng mi và đôi mắt .
Đôi mắt thật , đến c.h.ế.t .
“Ta từng ngăn điều gì, dù phía là núi đao biển lửa, cũng mặc kệ để nhảy . Cố Trường Bình, thể vì , mà nhường nhịn một ?”
Sắc mặt Cố Trường Bình trắng bệch gần như trong suốt, hồi lâu thốt nên lời.
lúc đó, Tĩnh Bảo nắm lấy tay đặt lên n.g.ự.c .
Hắn run rẩy, hoảng hốt định rút tay , nhưng nàng cho.
Cố Trường Bình hít sâu một .
“Nơi ngày đêm quấn chặt lấy , khiến thở nổi. Tính cũng bảy tám năm . Ta thể thấy nó trưởng thành nhưng từng cho nó cơ hội, một cũng .”
Nàng : “ nó vẫn lớn, gặp gió là lớn. Nó , sống c.h.ế.t đều trong tay . Còn và thì , Cố Trường Bình?”
Bất ngờ, nàng hỏi một câu như thế.
“Ta và , sống c.h.ế.t đều do quyết. Chàng tiếp tục thì tiếp tục, chia tay thì chia tay, bảo về đông, chẳng thể về tây.”
Nước mắt tuôn , là vì tủi thực sự.
“Là thích thì sẽ thua ?” Nàng : “Chàng thể bắt nạt như . Không thể vì thích mà gì thì . Con vốn tham lam, một tháng hai tháng, một năm hai năm, cả đời. Vậy mà cuối cùng, chỉ dùng một câu ‘thu xác giúp ’ để đuổi ?”
“Cố Trường Bình, sợ thu xác cho , chỉ sợ... chỉ thể thu xác cho thôi, ngươi hiểu ?”
Hiểu ?
Sao thể hiểu!
Kiếp , nàng chỉ từ xa, từng dám trao trái tim cho ;
Còn kiếp , nàng dần dần lấy trái tim , đặt tay .
Cố Trường Bình, trái tim tươi sống , giữ gìn cẩn thận ?
Có trân trọng ?
Có yêu ?
Sao thể yêu, đồ ngốc!
Cố Trường Bình nàng, ánh mắt sâu thẳm, hồi lâu mới bật , trả lời: “Được!”
...
Thẩm Phủ.
Thẩm Trường Canh ngủ từ sớm, trong mơ chợt cảm thấy trong phòng luồng khí lạ, mở mắt thì dọa sợ mất hồn.
Cố Trường Bình một tay túm từ giường dậy.
“Ngươi, ngươi cái gì đó?!”
“Dậy uống rượu với !”
“Má nó, nửa đêm nửa hôm, ngươi điên ? Biến , đồ súc sinh!”
Thẩm Trường Canh một thói quen là ngủ khỏa . Ban đầu là để thuận tiện chuyện lúc nửa đêm nếu nhớ đến phụ nữ.
Về lớn tuổi, thói quen cứ thế mà thành.
Đường đường là Tế tửu Quốc Tử Giám, hết cả trần, cho dù là Cố Trường Bình, vẫn tức!
Cố Trường Bình ném bộ y phục mặt : “Mặc nhanh lên.”
Thẩm Trường Canh hằm hằm mặc đồ, bước ngoài. Ngẩng đầu lên, cơn giận trong lòng phút chốc tan biến.
Cố súc sinh đang nghiêm chỉnh bên bàn bát tiên, rót từng chén, từng chén rượu miệng.
Cảnh ...
Tám trăm năm thấy.
“Nói , chuyện gì?” Hắn bực bội xuống: “Vì Tĩnh Văn Nhược ?”
“Trường Canh.” Cố Trường Bình cầm chén rượu, , mắt đỏ ngầu: “Ta từ Tô phủ trở về.”
“Ngươi tìm Tô Thái phó ?”