Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 5: Từ chối ngoài cửa

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:08:59
Lượt xem: 298

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không nhận thì sẽ ?” Tĩnh Nhược Tố khỏi kinh hãi, lòng run lên bần bật.

“Nếu thì nghĩa là chuyện bên nhà ngoại gây hề nhỏ, e là ván đóng thuyền .”

“Sao A Bảo ?”

Tĩnh Bảo nhe hàm răng trắng, khẽ khổ với Tĩnh Nhược Tố: “Từ xưa đến nay, vị hoàng đế nào niêm phong tài sản đúng dịp sinh nhật của một vị thần tử chứ, còn gì đến đạo hiếu nữa?”

Tĩnh Nhược Tố sợ đến mặt mày tái nhợt: “A Bảo xem khi nào liên lụy đến nhà chúng …”

“Không !”

“Thật ?”

“Thật đấy!”

Vẻ mặt Tĩnh Bảo cứng cỏi như thể vô cùng chắc chắn, nhưng trong lòng thì trống rỗng.

Thật cái gì mà thật!

Phủ Tuyên Bình Hầu với nhà họ Tĩnh vốn dây mơ rễ má, vạ lây là điều khó tránh.

Thôi kệ!

Trước hết cứ trấn an chị !

Tiễn xe ngựa nhà họ Ngô rời , Tĩnh Bảo bảo Phương thúc đ.á.n.h xe đầu ngõ Bài Lâu.

Chờ xe dừng hẳn, Tĩnh Bảo thẫn thờ tán cây.

Tuy rằng Tĩnh Bảo thiết gì với nhà ngoại, nhưng mỗi dịp lễ tết, quà cáp và tiền mừng tuổi mà nhà họ Lục sai mang đến cũng chẳng ít.

Huống chi bấy lâu nay, nhà họ Tĩnh vẫn luôn dựa bóng cây to là Hầu phủ.

Chỉ là…

Yên như , tịch thu gia sản?

Từ lúc mặt trời bóng cho đến khi ngả về tây, cuối cùng nàng cũng chờ đến lúc những đàn ông nhà họ Lục lượt áp giải lên xe tù.

Họ khóa cổ, xiềng chân, quần áo cũng coi như chỉnh tề.

Trong đám đông, Lục Hoài Kỳ sát bên khác, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, thất hồn lạc phách.

Mới một khắc còn sẽ mời Tĩnh Bảo xem hát, mà một khắc thành tù nhân. Trên mặt Tĩnh Bảo lạnh nhạt, nhưng vành mắt dần dần đỏ lên.

Xe tù rời , nhưng đám nữ quyến vẫn thấy xuất hiện.

Tĩnh Bảo cảm thấy gì đó : “Phương thúc, hỏi xem nữ quyến ?”

“Vâng!”

Rất nhanh, Phương thúc về.

“Thất gia, nữ quyến nhốt ở tiểu am trong hậu viện Hầu phủ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-5-tu-choi-ngoai-cua.html.]

Không đại lao ?

Phải chăng Hoàng thượng vẫn còn niệm tình xưa?

Trong lòng Tĩnh Bảo le lói chút hy vọng: “Đi thôi, chúng về Tĩnh phủ .”

Lời còn dứt, thấy một con ngựa lao thẳng về phía họ.

Người tới, chính là A Nghiễn, thị vệ cận của Tĩnh Bảo.

A Nghiễn nhảy phắt xuống ngựa, mặt mày tức giận: “Gia, cổng lớn Tĩnh phủ đóng chặt, gõ thế nào cũng ai mở.”

Sao chuyện gõ mở.

Rõ ràng là sợ vạ lây!

Tĩnh Bảo bỗng bật khó hiểu: “Đi, theo gia phá cửa!”

Tĩnh phủ ở kinh thành là ngôi nhà lão gia năm xưa mua, hiện giờ là nơi ở của nhị phòng.

Nhà họ Tĩnh là danh môn vọng tộc ở phủ Lâm An, tổng cộng bốn phòng.

Phụ của Tĩnh Bảo là trưởng tử của đại phòng, là con của lão gia và chính thê.

Chính thê lão phu nhân khi sinh trưởng tử thì mất sớm, đầy nửa năm , lão gia cưới kế thất.

Bà kế thất mắn đẻ, trong năm năm sinh liền ba con trai.

Cha của Tĩnh Bảo từ nhỏ ruột dạy dỗ, kế cố tình nuôi cho lệch đường, cho nên cả phủ Lâm An ai nấy đều ...

Đại gia nhà họ Tĩnh là kẻ bất tài vô dụng, ngoài chuyện ăn chơi đàn đúm, chọi gà đá ch.ó thì việc gì nên hồn.

Ấy mà một kẻ vô dụng như thế, cưới con gái út của Tuyên Bình Hầu gia nơi kinh thành, khiến bao trố mắt kinh ngạc.

vận may cũng ngày cạn.

Sau khi Lục thị gả nhà họ Tĩnh, sinh liền ba cô con gái. Đám thất cũng khá hơn, chỉ sinh con gái, chẳng lấy một đứa con trai.

Lão gia bệnh nặng, lúc mất, bà kế ngày đêm tận tụy hầu hạ, mong rằng ông sẽ giao gia nghiệp cho nhị phòng.

Lý do là: Trưởng phòng con trai nối dõi.

Lão gia ngoài miệng thì đồng ý, nhưng đến khi hấp hối, Lục thị sinh một bé trai. Giữa bao ánh mắt chứng kiến, lão gia kiên quyết giao bộ gia nghiệp cho trưởng tử.

kế suýt chút nữa thì tức đến ngất .

Cứ như , cha của Tĩnh Bảo thuận lợi nắm lấy vị trí gia chủ.

Để trêu tức kế, ông còn hổ mà đặt cho con trai một cái tên chữ “Bảo”.

Hàm ý: Quý như châu báu.

Thực , châu báu cái nỗi gì, chẳng qua cũng chỉ là một… Hoa Mộc Lan khác mà thôi.

Chỉ là cải nam trang mà thành.

 

Loading...