Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 50: Ngầm xem mắt

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:10:14
Lượt xem: 251

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm .

Tĩnh Bảo còn rời giường thấy Lục Hoài Kỳ la oai oái ngoài sân đòi xông , nhưng A Man ngăn . Hai lời qua tiếng , cãi ỏm tỏi.

Nguyên Cát bưng chậu nước bước hầu hạ.

Nửa tháng ở học đường, trừ mấy ngày nhốt trong phòng tối, sáng nào Nguyên Cát cũng đợi ngoài cửa, chờ cửa mở là giúp Tĩnh Bảo chải tóc, chỉnh mũ, tay nghề chẳng kém gì A Man.

Khi cây trâm gỗ cài chặt búi tóc, thì Lục Hoài Kỳ cũng xông , hầm hầm tức giận : “Tiểu Thất, con nha đầu nhà ngươi mồm mép ghê gớm quá, để hôm nào giúp ngươi tìm vài đứa ngoan ngoãn, nó luôn.”

Tĩnh Bảo thèm đáp, chỉ thong thả chỉnh áo bước ngoài.

Lục Hoài Kỳ thấy bóng thì ngửi hương thơm thoang thoảng bay mũi, khựng giây lát chụp lấy cây lược trong tay Nguyên Cát, hít mạnh một … Thơm c.h.ế.t !

“Cây lược lấy nhé!”

“Biểu thiếu gia?”

Nguyên Cát sốt ruột: “Đây là đồ công tử nhà quen dùng, ai cũng đụng .”

là keo kiệt, thôi trả !”

Lục Hoài Kỳ ném cây lược trả chạy theo: “Tiểu Thất, chậm một chút, chuyện với ngươi!”

Ngươi , !

Tĩnh Bảo càng bước nhanh hơn.

Xe ngựa đến phủ Tuyên Bình Hầu, Tĩnh Bảo định thỉnh an hầu gia , nhưng báo hầu gia đang khách.

Đã sống ẩn dật mà còn khách tới?

Chắc là vị khách đó quan trọng, Tĩnh Bảo đành chờ bên ngoài.

Mới chờ đến nửa chén , phu nhân Tuyên Bình Hầu Tôn thị sai đến mời. Thấy cửa thư phòng vẫn đóng, rõ bao giờ mới xong, Tĩnh Bảo bèn về nội viện .

Vừa bước phòng Tôn thị, Tĩnh Bảo lập tức cảm thấy sáng bừng mắt. Ba vị cô nương dung mạo thanh tú đang ngay ngắn thành hàng, đầu là Ngũ cô nương.

Tĩnh Bảo liếc Lục Hoài Kỳ, thì cứ nháy mắt liên tục với nàng.

Không đắn!

Tĩnh Bảo ho một tiếng, nghiêm túc, cung kính hành lễ ngoan ngoãn xuống cạnh uống .

Tôn thị vô cùng niềm nở: “Mới nửa tháng gặp, Tiểu Thất càng lúc càng tuấn tú, chẳng trách Hầu gia bảo Hoài Kỳ học tập theo. Nếu học vài phần thì đúng là phúc phận của nó .”

Học theo nàng ?

Tĩnh Bảo lén liếc Lục Hoài Kỳ, e dè trả lời: “Thím quá lời ạ.”

Lục Hoài Kỳ vẻ “giờ thì hiểu vì cứ quấn lấy ngươi , chỉ là lệnh việc thôi” đầy đắc ý.

Tôn thị bảo: “Đừng khách sáo gì. Hoài Kỳ, dẫn các đến mắt Tiểu Thất !”

Thì đây là bữa tiệc xem mắt ngầm?

Tĩnh Bảo vội vàng chỉnh áo quần, nghiêm chỉnh.

“Đây là Ngũ biểu , Lục Cẩm Vân. Đây là Lục biểu , Lục Cẩm Nguyệt. Còn đây là Thất biểu , Lục Cẩm Ngọc.”

Lục Hoài Kỳ thừa lúc ai chú ý, nhanh chóng đá mũi giày Tĩnh Bảo, hiệu: chọn , thích ai thì một tiếng, dâu nhà ngươi, cũng coi như phù sa chảy ruộng ngoài.

Mồ hôi lạnh lưng Tĩnh Bảo túa , ánh mắt chẳng dám ngó nghiêng, chỉ cúi đầu hành lễ.

Ba vị cô nương, má ai nấy đều ửng đỏ, hành lễ xong lập tức lui về chỗ, nhưng len lén Tĩnh Bảo.

Một thiếu niên tuấn tú nhường , học hành giỏi giang, hỏi thử cô nương nào mà động lòng?

Huống chi, là trưởng tử của đại phòng Tĩnh gia, tương lai sản nghiệp Tĩnh gia chẳng đều về tay cả ?

Lưu di nương Tôn thị, trông thấy cảnh thì khỏi đau lòng.

Giá như con gái còn sống, há để những tới lượt?

Lúc , bên hầu gia đến báo: khách về, mời biểu thiếu gia tới thư phòng chuyện.

Tĩnh Bảo lập tức dậy cáo lui.

Lục Hoài Kỳ như keo dính chặt, lập tức bám theo, ghé sát tai nàng, thần bí : “Ngũ ; Lục tính nết ; Thất sách.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-50-ngam-xem-mat.html.]

Tĩnh Bảo dừng bước, liếc : “Lục Hoài Kỳ, ngươi thể chuyện gì đắn một chút ?”

“Thế nào mới là chuyện đắn?”

Lục Hoài Kỳ nghĩ, giúp Tiểu Thất mai chẳng là chuyện đắn !

Hết nổi!

Xem những lời nàng từng dạy, đều như gió thoảng bên tai.

Tĩnh Bảo vô cùng thất vọng. Lục Hoài Kỳ thấy lập tức vội vàng biện hộ: “Ngươi đừng , gần đây thật sự chuyện đắn.”

“Vậy thử xem!”

Lục Hoài Kỳ hạ giọng: “Hôm đám tang họ Thạch, cho rắc dầu đồng lên đường từ sớm. Rắc ít quá, chứ thì quan tài họ Thạch thể nào cũng lật nhào!”

Nghĩ đến chuyện , Lục Hoài Kỳ thấy tiếc, nghĩ vẫn còn quá non gan.

Tĩnh Bảo xong thì trợn tròn mắt.

Thôi !

Quả thực cũng tính là chuyện đắn, nếu như Thạch Thượng thư nghi ngờ.

Con trai khỏi, Lục thị lập tức liếc Tôn thị. Tôn thị lập tức hiểu ý, cho ba cô nương lui .

Trong nội đường chỉ còn hai .

Lục thị thẳng thắn: “Ý của tẩu đều hiểu cả, chỉ e tạm hoãn một thời gian.”

Tôn thị ngạc nhiên: “Là vì Tiểu Thất ưng ý ?”

Lục thị mỉm : “Hôn nhân đại sự vốn do cha định đoạt, đến lượt nó ưng . Chỉ là đứa bé hiện giờ chỉ một lòng nghĩ đến học hành. Trong phủ chỉ mỗi nó là con trai, gánh nặng vai nặng hơn khác, đó là điều thứ nhất.”

Tôn thị em dâu sống trong cảnh khó khăn ở Tĩnh gia, cũng ngày mai nàng trở Lâm An là vì chuyện gì, bèn gật đầu: “Muội lý.”

Lục thị liếc Lưu di nương, tiếp: “Điều thứ hai, nó để tang cho Tứ cô nương hai ba năm.”

Một tình nghĩa!

Mắt Tôn thị lập tức đỏ hoe, bắt đầu tiếc vì sinh thêm một đứa con gái.

Lưu di nương thì rơi nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây, trong lòng xót xa vì đứa con gái bạc mệnh.

Hai họ , Lục thị trì hoãn ba năm là vì với ba vị cô nương , nàng chỉ thấy vẻ ngoài, chứ rõ tâm tính bên trong.

Làm dâu nhà họ Tĩnh, thứ nhất cam tâm tình nguyện, thứ hai vững vàng nhẫn nại, thứ ba là kín miệng.

Ba điều , thiếu một cũng .

Năm đó chọn Tứ cô nương, là vì khi lão phu nhân còn sống, thể nắm chắc cục diện, mà tính tình Tứ cô nương điềm đạm.

Giờ lão phu nhân còn, việc đều tính toán cẩn thận hơn.

Lục thị quyết định, sẽ dùng ba năm thời gian để chọn cho con trai một vợ xứng đáng. Còn chuyện con cái

Lục thị nhếch môi , bà cũng tính toán riêng từ lâu!

Bên .

Cố Trường Bình xuống kiệu, ngẩng đầu , thấy ba chữ “Tụy Ngọc Hiên” biển hiệu bằng nét bút cứng cáp mạnh mẽ, đây là một tiệm ngọc lâu đời.

Tiểu nhị vội đón, cung kính : “Cố gia, tới .”

Cố Trường Bình liếc Tề Lâm. Tề Lâm lập tức lấy hai lượng bạc vụn, ghé tai dặn nhỏ: “Canh chừng kỹ đằng .”

“Đa tạ gia ban thưởng!”

Cố Trường Bình dẫn trong tiệm, chắp tay lưng, bước lên lầu hai, đó là một phòng vô cùng thanh nhã.

Có một thiếu nữ đang cửa sổ, ánh hoàng hôn nghiêng nghiêng rọi xuống nàng, cảnh tượng tựa như mộng ảo.

Cố Trường Bình sững bước, lặng lẽ .

Thiếu nữ thấy tiếng động, đầu , ngước mắt . Đôi môi đỏ hé, ánh mắt dịu dàng, vẻ mặt như thôi.

Đó là Tô Uyển Nhi.

Loading...