Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 501: Bắc phủ có mật báo

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:42
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo bước lên hành lễ: “Thái phó đại nhân?"

Tô Thái phó liếc nàng mấy lượt, thẳng: “Theo bên cạnh , cần lanh lợi thông minh nhưng nhất định chừng mực. Cái nên , cái nên , trong lòng phân rõ lời thể , lời thể ."

"Dạ!"

"Nếu ví triều Đại Tần như một con , thì Mật Thư đài chính là trái tim. Tầm quan trọng của trái tim cần , chỉ cần bất cẩn khinh suất là tai họa sẽ giáng xuống..." Tô Thái phó dừng một chút, trầm giọng: “Thần tiên cũng cứu nổi ngươi!"

Tĩnh Bảo , trong lòng căng thẳng: “Dạ!"

Tô Thái phó lướt qua nàng, tự nhiên phòng, Tĩnh Bảo rõ ý ông là gì bèn vội vàng theo .

Ông bước phòng phía đông, chỉ một chồng tấu báo dày cộm bàn: “Đem mấy thứ xem, xem xong trả ."

"Dạ!"

Tĩnh Bảo ôm chồng tấu báo định rời , Tô Thái phó gọi giật: “Khoan !"

"Đại nhân còn dặn dò gì nữa ạ?"

Tô Thái phó nàng, thấp giọng : “Người trẻ dã tâm là điều , nhưng nếu thực lực để nâng đỡ dã tâm thì chỉ là cô hồn dã quỷ."

Mặt Tĩnh Bảo lập tức đỏ bừng.

Người , già thì thành tinh, quả nhiên vẻ ngoài nho nhã của Thái phó đại nhân là một đôi mắt thấu lòng như lửa.

Ông thể phụng sự hai triều hoàng đế, bình an vô sự bao nhiêu năm, căn bản vì khiêm nhường mà là cẩn trọng từng ly từng tí.

Tĩnh Bảo trở bàn của , trong lòng vẫn còn câu “Cô hồn dã quỷ" tim đập thình thịch.

Cuối cùng nàng cũng hiểu vì Cố Trường Bình, thậm chí cả Cao Triều căng thẳng với nàng đến .

Đây là cấm cung, là nơi gần Thiên tử nhất. Trên cả triều Đại Tần, ánh mắt đều đổ dồn về nơi .

Chỉ một chút gió lay cỏ động ở đây, bên ngoài sẽ thành sóng gió cuồn cuộn.

Ở nơi cao thực sự gió lớn!

Tĩnh Bảo uống một ngụm ấm, đợi tâm trạng dần bình tĩnh , mới bắt đầu lật xem tấu báo.

Tấu báo, còn gọi là bản chép tay, là thư chép thánh chỉ, tấu chương của các quan thần.

Phật ngữ câu: "Thiên cơ bất khả lộ", nhưng kỹ tấu báo, phân tích lợi hại, ngày qua tháng , dần dần cũng thể thấy một hai phần thiên cơ.

Thứ là báu vật vô giá.

Tĩnh Bảo từng tờ một, bất tri bất giác đến giờ Ngọ.

Khi dùng bữa, thấy bóng dáng Tô Thái phó, hỏi mới Thái phó đại nhân đang giảng sách cho hoàng đế, giờ về, hẳn là hoàng thượng ban bữa trưa.

Giờ nàng mới thật sự cảm nhận thế nào là " khắc tên trong lòng đế vương".

Ăn xong, nghỉ ngơi một lát tiếp tục , mãi đến khi gõ bàn nàng mới phát hiện trời chạng vạng.

Lục Thần Hiểu cau mày : “Hết giờ ."

"Thái phó đại nhân ?"

"Vừa mới rời ."

"Vậy đại nhân cứ về , xem thêm chút nữa." Nàng mỉm đáp.

"Nhớ kỹ giờ khỏi cung, chậm trễ chỉ thiệt ngươi còn liên lụy đến ."

"Đại nhân yên tâm, sẽ ghi nhớ."

Tĩnh Bảo tiễn Lục Thần Hiểu rời , tiếp tục vùi đầu tiếp. Trong chồng tấu báo nho nhỏ quả thật thể ít chuyện.

Hoàng đế đang nghĩ gì, các đại thần tính toán gì, trị quốc , leo lên thế nào, triều Đại Tần đang đối mặt với sóng gió thế nào… tất cả đều hiện rõ rành rành.

Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Tĩnh Bảo giật , vội gấp tấu báo bước khỏi phòng phía tây, chỉ thấy trong viện một thái giám đang .

Thái giám định mở miệng, thấy nàng bước cũng giật sững .

“Ngươi là ai?"

"Ta là thư của Tô Thái phó, mới tuyển ."

"Tô Thái phó ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-501-bac-phu-co-mat-bao.html.]

"Ra khỏi cung từ sớm !"

"Hỏng !"

Thái giám vén vạt áo, chạy vội ngoài, chạy gọi với hai tiểu thái giám đang đợi ngoài viện: “Mau chặn , mau lên!"

Tim Tĩnh Bảo thót một cái.

Giờ tan ca, còn chặn Tô Thái phó , chắc chắn là chuyện gấp từ phía Ngự thư phòng!

Là chuyện gì gấp đến ? Nàng dám hỏi, thời gian còn nửa canh giờ nữa mới đến hạn rời cung, bèn về phòng phía tây, suy nghĩ xem rốt cuộc là chuyện gì xảy .

Qua một khắc, thấy bên ngoài viện vẫn yên tĩnh, Tĩnh Bảo đành thu dọn bàn , đóng cửa sổ chuẩn rời .

Nào ngờ bước tới Minh Kính đường, thấy Tô Thái phó vội vã về.

Hai chạm mặt, Tô Thái phó sửng sốt: “Lục Thần Hiểu ?"

"Bẩm đại nhân, khỏi cung ạ." Tô Thái phó bỗng túm lấy áo nàng: “Ngươi khỏi cung muộn chút, ở phòng sương đợi ."

Ông là đợi để gì, thái giám theo phía ông sốt ruột như : “Thái phó đại nhân, ngài mau lên , hoàng thượng bên đó tức giận đến sắp nổi trận lôi đình !"

"Đi đây!"

Tô Thái phó buông tay, Tĩnh Bảo đột nhiên thấy mí mắt giật liên hồi.

Không sai, trong cung chuyện.

Là chuyện gì?

Còn nghĩ , từ xa thấy mấy vị các lão trong nội các cũng đang vén áo chạy về phía Ngự thư phòng.

Các thư theo họ thì rẽ hướng về phía nàng.

Linh cảm Tĩnh Bảo lóe lên, lập tức tươi nghênh đón: “Các vị đại nhân vất vả , là thư mới Tô Thái phó tuyển, họ Tĩnh, tự Văn Nhược. Thái phó đại nhân vội chỉ dặn đôi câu, bên vẫn rõ tình hình, xin hỏi... xảy chuyện gì ạ?"

Thư A: “Thì là Thám hoa lang!"

Thư B: “Thám hoa lang mà tuấn tú thế nhỉ?"

Thư C: “Thám hoa lang đừng hỏi nữa, Minh Kính đường uống xong chén chuyện !"

Tĩnh Bảo vội : “Ta pha giúp các vị đại nhân, uống hồng lục , thích đậm nhạt?"

Mấy thư thấy nàng nhiệt tình như , trong lòng khẩy: đúng là phong cách của Thám hoa lang, chẳng chút ngạo khí thư sinh nào.

Tuy trong bụng khinh thường, nhưng khi dâng tách nóng thì thấy hưởng thụ.

Vừa uống cho mát cổ họng, rảnh rỗi vô sự, mấy bắt đầu bàn chuyện triều chính.

Tĩnh Bảo dựng thẳng hai tai kỹ, tay cũng ngơi, hễ thấy tách nào vơi là rót thêm lập tức.

Một chén cạn, xách đèn lồng bước , đặt đèn qua một bên, phủi phủi lớp bụi vốn hề áo, : “Đưa giấy bút đây."

Tĩnh Bảo khẽ hỏi: “Vị là ai?"

"Thư theo Đồng các lão, là thâm niên nhất bên ."

"Suỵt, đừng nữa, xem gì kìa."

Người chấm mực đầy bút, phóng bút như bay.

Tĩnh Bảo nghiêng đầu gần , tai như ù một tiếng, lập tức c.h.ế.t lặng.

Trên tờ giấy trắng mực đen rõ rành rành:

Bắc phủ mật báo truyền về: Hạo vương bí mật chiêu binh, thu mua lương thảo, ý đồ mưu phản.

Hoàng thượng hỏi các vị các lão: G.i.ế.c, là tha?

Cả Minh Kính đường im phăng phắc.

Mấy thư còn ban nãy, giờ sắc mặt đều trở nên nặng nề.

Người đặt bút xuống, hơ giấy lửa thiêu rụi, một lời nào rời khỏi.

Y , những còn cũng lục tục rút về phòng . Chủ tử của bọn họ khác , chính kiến cũng khác, g.i.ế.c tha, đều cân nhắc cho kỹ vì lợi ích của chủ tử.

Cả gian Minh Kính đường rộng lớn, chỉ còn một Tĩnh Bảo đó trơ trọi.

Trên mặt nàng, còn chút huyết sắc nào.

 

Loading...