Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 506: Là người sảng khoái
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:47
Lượt xem: 177
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa dứt lời, Tĩnh Bảo mới phát hiện bản sai vì vội vàng.
Nàng vội vã chữa : “Ta chỉ là chơi với các thôi. Mười vạn đại quân của Hạo Vương thứ dễ xơi? Nếu liên kết các phiên vương khác, thì cơ hội thắng…”
“Không cơ hội thắng!” Cao Triều lạnh nhạt ngắt lời nàng: “Dù mười vạn đại quân, dù liên minh với các phiên vương khác, nếu thật sự giao chiến, vẫn cửa thắng.”
Tĩnh Bảo ngạc nhiên: “Tại ?”
Tiền Tam Nhất, lâu nay vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng: “Không xa, binh vệ và quân trong thành Tứ Cửu để bày cho . Chỉ riêng Từ gia quân nơi Biên sa cũng đủ để chống nổi .”
Sắc mặt Tĩnh Bảo đổi, cố tình : “Ta Từ Đại tướng quân sức khỏe , chẳng thể trận nữa .”
“Ngây thơ!” Tiền Tam Nhất nhạt: “Ngươi tin kẻ theo đuổi là Từ Thanh Sơn ? Đừng quên, chảy dòng m.á.u Từ gia.”
Cao Triều cũng tiếp lời: “Nói lý! Đại tướng quân bệnh nặng như , mãi chịu hồi kinh? Chính là để rèn giũa Từ Thanh Sơn đó!”
Tiền Tam Nhất để ý sắc mặt biến của Tĩnh Bảo, quả quyết: “Hắn sẽ rèn Từ Thanh Sơn thành lưỡi đao sắc bén nhất, để bảo vệ giang sơn Đại Tần cho hoàng thượng!”
Từ Thanh Sơn?
Tĩnh Bảo lẩm nhẩm cái tên trong lòng, cảm thấy tâm trí rối như tơ vò, nhất thời chẳng thốt nên lời.
Điều nàng lo sợ nhất, lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành sự thật.
Tiền Tam Nhất thúc tay nàng: “Ngươi Mật Thư đài , chắc ít điều chúng . Mau , hoàng thượng…”
Tĩnh Bảo gật đầu.
Sắc mặt Tiền Tam Nhất chợt âm trầm, trầm mặc một hồi mới khẽ : “Thực vẫn đến lúc. Nếu lúc động tới Hạo Vương… Đại Tần tất sẽ loạn.”
Đồng tử Tĩnh Bảo khẽ co .
Ai cũng Tiền Tam Nhất yêu tiền như mạng, chẳng để tâm đến chuyện gì khác. Không ngờ suy tính sâu xa đến thế.
Cao Triều bỗng hạ thấp giọng: “Đừng bàn chuyện triều chính nữa! Gần đây Cẩm Y vệ đang truy bắt , ai dính líu đến Bắc phủ đều theo dõi âm thầm. Còn kẻ bàn tán triều sự, tung tin đồn thất thiệt đều bắt cả đấy!”
Sắc mặt Tiền Tam Nhất đại biến: “Không nữa, nữa! Uống rượu, uống rượu!”
Tĩnh Bảo lơ đễnh nâng chén rượu lên, tâm trí như mây tản cỏ rối, chẳng sắp xếp .
Cách một bức tường.
Trên mặt Ôn Lư Dụ chẳng còn nét , gương mặt nghiêm nghị như bậc quân tử.
“Nhờ Đoạn Cửu Lương giúp sức, chuyện ngân trang vô cùng thuận lợi, quả là bỏ một phần công gấp đôi kết quả. Năm nay mưa thuận gió hòa, chỉ Giang Nam mà cả Lưỡng Quảng, Lưỡng Hồ đều hứa hẹn mùa. Chỉ cần bạc trong tay, lương thực cũng sẽ thôi.”
Cố Trường Bình hỏi: “Đã đường vận lương ?”
Ôn Lư Dụ nhếch mép: “Đây chính là điều bất ngờ . Khi quan ở Dương Châu, quen một tiêu sư. Hắn áp tiêu, bảo vệ đoàn thương nhân. Ta điều tra , đoàn thương chủ yếu về phía Tây Bắc, thể trộn lương thực đó để vận chuyển.”
Cố Trường Bình cau mày: “Đường dây cứ giữ , dùng bàn tiếp.”
“Sau ?” Ôn Lư Dụ nhếch môi gượng: “Nếu nguy cơ giải quyết , còn ?”
“Đừng điều xui xẻo nữa. Ngươi chạy ngựa mấy ngày, mau ăn cơm về phủ tắm rửa nghỉ ngơi .”
“Được, đêm sẽ tới tìm ngươi!”
“Đừng tới, phủ kẻ lạ.”
Ôn Lư Dụ mở to mắt: “Sao? Ngươi cũng theo dõi ?”
“Không dạng theo dõi như ngươi nghĩ, chuyện vài câu rõ .”
“Khốn kiếp!” Ôn Lư Dụ đập trán, tức tối: “Ta thật nên . Nhỡ các ngươi chuyện gì, còn thể mang theo bạc của ngân trang mà chuồn !”
Cố Trường Bình nhạt: “Thật ?”
Ôn Lư Dụ vẻ mặt điềm tĩnh của y, chỉ thấy da đầu tê rần.
“Đùa thôi! Đã lên thuyền giặc, tuyệt đối xuống giữa chừng, trừ khi…”
“Trừ khi gì?”
“Trừ khi ngươi gả A Bảo của ngươi cho !”
“Ôn! Lư! Dụ!”
“Suỵt, đừng hét! Ngươi tưởng ? Giữa đường tin ngươi đính hôn với công chúa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-506-la-nguoi-sang-khoai.html.]
Ánh mắt Ôn Lư Dụ lập tức lạnh : “Ta nể thất gia, gọi một tiếng Ôn đại ca, tức là . Nếu ngươi dám đạp hai thuyền thì cút càng sớm càng ! Ta lúc lời hợp thời, nhưng vẫn nhắc ngươi một câu: Đừng bắt nạt nàng!”
Cố Trường Bình nhạt, ném chén rượu xuống, đẩy cửa, lặng lẽ xuống lầu.
Lúc , Cao Triều thấy trong phòng ngột ngạt, bèn dậy mở cửa sổ. Vừa cúi đầu, thấy một cưỡi ngựa từ xa, bóng lưng trông giống Cố Trường Bình.
Trong lòng y chợt giật : Giờ định ?
Cố Trường Bình định tới phủ Hạo Vương, gặp Thập Nhị một , hơn nữa, vô cùng cấp bách. hiện tại…
Hắn ngẩng đầu trăng, giờ vẫn còn sớm.
Tới cổng Cố phủ, xuống ngựa, ném dây cương cho hạ nhân, thẳng thư phòng.
Cố Dịch đợi sẵn ở cổng viện, thấy gia trở về, khẽ thở phào, chỉ tay trong viện: “Gia, trở .”
Trong thư phòng vẫn sáng đèn, một bóng gầy gò bên cửa sổ.
Chính là Tề Lâm.
Cố Trường Bình mừng rỡ, đẩy cửa bước . Tề Lâm tiếng, cũng lúc kéo cửa. Chủ tớ đối mặt, Tề Lâm cung kính gọi: “Gia!”
“Việc giao phó, xử lý thế nào ?”
Tề Lâm đầy vẻ phong sương: “Bẩm gia, tử sĩ bố trí xong, đều là cao thủ tinh nhuệ đảo, chỉ chờ một lệnh từ gia.”
“Vật bảo mua, mua ?”
“Mua , họ cũng nhận cả.”
“Họ thế nào ?”
“Sắc mặt trông đều , béo còn béo thêm. À đúng , đảo chủ nhắn với gia một câu.”
“Nói .”
“Hắn bảo, đợi ngân trang và chuyện lương thực định, theo hầu bên gia, hỏi gia đồng ý ?”
“Chưa lúc. Truyền lời , bảo cứ kiên nhẫn chờ.”
“Dạ!”
Tề Lâm đáp xong, như chợt nhớ điều gì: “Gia…”
“Suỵt!” Cố Trường Bình hiệu im lặng: “Có khách tới.”
Hắn kéo cửa, thì thấy Thịnh Nhị mặc hành y giữa viện, thầm kinh ngạc, song mặt đổi sắc.
“Đến đúng lúc. Tề Lâm, câu ngươi định nãy giờ, giờ thể .”
Gia đúng là thần, đoán câu là Bạng* gia dặn cho Thịnh Nhị?
*Là béo mập
Tề Lâm chắp tay với Thịnh Nhị: “Nhị gia, Bạng gia câu nhắn gửi.”
Thịnh Nhị đổi sắc.
“Bạng gia bảo Nhị gia đề phòng Kỷ Cương. Người ít lời nhưng lòng hiểm độc, chẳng hạng lương thiện.”
Một lúc lâu , Thịnh Nhị c.ắ.n răng bật hai chữ: “Đa tạ.”
Tề Lâm thấy còn việc của , vội lùi về bên Cố Dịch, nhường chỗ cho gia và Nhị gia chuyện.
Nào ngờ, Cố Trường Bình chỉ khoanh tay Thịnh Nhị, mở lời.
Thịnh Nhị cố nhịn, cuối cùng cũng lên tiếng: “Lý Mẫn Trí rơi tay Cẩm Y vệ, ngươi nhờ ?”
Cố Trường Bình mỉm : “Ta nhờ, Nhị gia chịu giúp ?”
“Chịu.”
Cố Trường Bình cúi đầu, khom lưng, sâu sắc thi lễ: “Vậy xin Nhị gia chiếu cố cho nàng.”
“Được.”
Thịnh Nhị buông một chữ, hình vọt lên đầu tường, lướt trong đêm tối.
Trước cổng viện, Cố Dịch và Tề Lâm , trong lòng đồng thời cảm khái: Vị Thịnh Nhị gia , quả là sảng khoái!